<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913</id><updated>2012-01-30T01:12:25.360-08:00</updated><category term='pilgrimage'/><category term='future'/><category term='me'/><category term='12cha'/><category term='spiritual'/><category term='peace'/><category term='culture'/><category term='music'/><category term='mo97'/><category term='scrap'/><category term='environment'/><category term='flower'/><category term='philosophy'/><category term='photos'/><category term='inspiration'/><category term='YES'/><category term='globalization'/><category term='green-living'/><category term='diary'/><category term='meditation'/><category term='psychology'/><category term='travel'/><category term='climate-change'/><category term='energy'/><category term='food'/><category term='family'/><category term='sustainable-development'/><category term='wish'/><category term='Work'/><category term='thought'/><category term='happiness'/><category term='film'/><category term='health'/><category term='love'/><category term='transportation'/><category term='friends'/><category term='green-technology'/><title type='text'>Diệu Tâm</title><subtitle type='html'>Đếm là diệu tưởng đo là nghi tâm</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>221</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-8992318438368656552</id><published>2011-09-19T01:10:00.000-07:00</published><updated>2012-01-30T01:11:54.332-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Work'/><title type='text'>Cuộc sống mới ở Sóc Trăng</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thế là tôi bắt đầu cuộc sống mới ở Sóc Trăng và bắt đầu làm việc cho dự án Quản lý nguồn tài nguyên thiên nhiên ven biển. Tôi cảm thấy đầy hứng khởi với quãng thời gian hai năm rưỡi phía trước ở đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nghĩ rằng tôi yêu thành phố nhỏ bé mà cũng không kém phần nhộn nhịp này. Thật thú vị khi mỗi sáng tôi được đạp xe đi làm. Chỉ cần vài phút là đến văn phòng nơi làm việc, đi chợ, đi ăn uống. Và bạn có thể dễ dàng thăm quan các ngôi chùa Khmer, với kiến trúc đặc trưng của một nền văn hóa lâu đời ở quanh thành phố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi hay cùng đồng nghiệp ăn trưa ở quán chay. Ở Sóc Trăng, không khó để tìm được một quán chay vừa ý. Bên cạnh các quán chay, bạn còn có thể thưởng thức các đặc sản độc đáo của Sóc Trăng: bún nước lèo, bún mắm, bún tiêu, bún gỏi già... Và đặc biệt không thể bỏ qua món bánh pía, nếu bạn thích sầu riêng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi rất quý mến những người đồng nghiệp của mình. Mọi người đều thân thiện, từ chú lái xe, chị kế toán đến sếp, ai cũng sẵn lòng hỗ trợ tôi. Tôi thấy may mắn khi được làm việc cùng với người sếp tốt, tài năng và tâm huyết. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi đa số đều là những người từ xa đến làm việc ở Sóc Trăng. Xa nhà, xa gia đình nhưng tôi luôn cảm thấy ấm áp vì chúng tôi luôn vui vẻ giúp đỡ nhau trong công việc cũng như trong cuộc sống. Cuối tuần, chúng tôi thường cùng nhau đi uống cà phê, trò chuyện, chia sẻ những câu chuyện vui, kinh nghiệm sống ở nơi mới.&amp;nbsp; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi khỏi thành phố chừng 4-5 cây số là bạn đã thấy vàng óng ruộng lúa chín và màu xanh ngát của cây cối và ao sen bên đường. Dự án của chúng tôi tập trung chủ yếu ở ba huyện ven biển: Vĩnh Châu, Trần Đề và Cù Lao Dung. Tôi đã có dịp được đi công tác xuống địa bàn dự án, được để chân lội trong bùn rừng ngập mặn, được ăn bữa cơm trưa với người dân địa phương hiếu khách... &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Our blog: &lt;a href="http://soctrangteam.blogspot.com/"&gt;http://soctrangteam.blogspot.com&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Our project official website: &lt;a href="http://czm-soctrang.org.vn/en/home.aspx"&gt;http://czm-soctrang.org.vn/en/home.aspx &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-8992318438368656552?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/8992318438368656552/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2011/09/cuoc-song-moi-o-soc-trang.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/8992318438368656552'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/8992318438368656552'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2011/09/cuoc-song-moi-o-soc-trang.html' title='Cuộc sống mới ở Sóc Trăng'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total><georss:featurename>Sóc Trăng, Vietnam</georss:featurename><georss:point>9.602521 105.9739049</georss:point><georss:box>9.5398965 105.8949409 9.6651455 106.05286889999999</georss:box></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-6741741071714453386</id><published>2009-04-06T18:42:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:55.927-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='friends'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Highland Cafe, tối 6.4.2009</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chị ơi, sáng nay mở email được nghe những bài hát của cô bé Conie mà chị gửi, thích mê tơi luôn! Lúc trước em cũng có biết về cô bé này khi cô tham dự cuộc thi âm nhạc rồi mọi người truyền nhau video clip của cô bé trên blog yahoo. Giờ được nghe thêm mấy bài hát nữa của cô ấy. Thích mê tơi, mê tơi luôn chị ơi, đúng kiểu mà em thích!!! Cám ơn chị rất nhiều nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi chiều hôm qua em đang ngồi dịch thì có cô bé Thùy Dương (Nguyễn) của nhóm Green Zoom ngoài Hà Nội vào Sài Gòn gọi cho em. Thế là em xách xe chạy ra gần chợ Bến Thành nơi hẹn với Thùy Dương, mấy chị em gặp nhau ở đó. Cô bé là một nhà hoạt động giáo dục môi trường khá tích cực, và rất nhiều người lầm em và Thùy Dương, vì hai đứa cùng trong mail list của EandM và cũng có khá nhiều điểm chung nữa. Đặc biệt là hồi tháng 2 vừa rồi em cũng tham gia khóa học của YES 2009, lần này ở Úc chị a. Thế là hai đứa cùng tên, cùng là người VN ở YES Alumni!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi cà phê nói chuyện vui chị à, có Lưu Đức Hiệp, và em Thùy bên WWF, cán bộ truyền thông về chiến dịch Giờ Trái Đất hôm trước đó chị. Các bạn trẻ vào SG để làm dự án về Green Office của WWF, cấp chứng chỉ G.O cho những cty mong muốn (như một hình thức nâng cao hình ảnh của cty). Các bạn rất dễ thương. Rất vui vì tụi em cùng chung nhiều quan điểm và tâm huyết về những vấn đề giáo dục phát triển bền vững, sáng tạo phát triển cộng đồng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng nay em vừa gọi điện cho Thu Giang bên ENERTEAM, chỗ mà em sắp đi thực tập. Em xin phép dời sang tuần sau vì tuần này em bận dịch mấy tài liệu của thầy giao cho xong đã. (Vì hồi đầu em đã nói với chú giám đốc là tuần này em đến nên phải xin đính chính lại).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy dòng viết vội, em post mấy bài mới bên Lá Xanh và làm việc tiếp chị nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày mới tươi hồng nha chị!&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Kính yêu, &lt;img src="http://mail.yimg.com/a/i/mesg/tsmileys2/07.gif" /&gt;&lt;br /&gt;Em gái nhỏ của chị&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-6741741071714453386?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/6741741071714453386/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/04/highland-cafe-toi-642009.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/6741741071714453386'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/6741741071714453386'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/04/highland-cafe-toi-642009.html' title='Highland Cafe, tối 6.4.2009'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-5006940146697694893</id><published>2009-04-05T07:02:00.000-07:00</published><updated>2011-10-14T07:54:01.112-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='culture'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='friends'/><title type='text'>Yên Café sáng nay</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_kpQRIPp9WG8/SdlxqtO7KjI/AAAAAAAAAyw/wi3FVJv9SFI/s1600-h/DSC03089.JPG"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5321409413225589298" src="http://1.bp.blogspot.com/_kpQRIPp9WG8/SdlxqtO7KjI/AAAAAAAAAyw/wi3FVJv9SFI/s400/DSC03089.JPG" style="cursor: pointer; display: block; height: 300px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chị và Linh Thoại thương yêu. Em gửi hình em vừa chụp sáng nay ở Cafe Yên để hai chị em xem nhé! Em vào là gặp Thoại ngay nên vui lắm!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng nay có nhà văn Nguyễn Đông Thức và học giả Phan Nhật Chiêu đến tham dự. Ca sĩ là một cô gái trẻ, giọng ca vàng của Bài Hát Việt. Em có upload một chút video quay lúc cô ấy hát. Cuốn sách mới của Nguyễn Thiên Ngân tựa là "Đường còn dài, còn dài..." Em nghe giới thiệu thì có vẻ hay chị à. Câu chuyện về hành trình của một cậu thanh niên 20 tuổi bỏ học giữa chừng để đi bụi một mình dọc đất nước, khám phá cuộc sống và chính mình... Anh dẫn chương trình khá vui và duyên dáng là Ca Dao. Nguyễn Thiên Ngân tuy tuổi trẻ nhưng khá chững chạc và cá tính mà vẫn có nét trong sáng trong cách viết, dù em chưa đọc nhiều mà mới nghe qua như vậy...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;With love,&lt;br /&gt;Oshin&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-5006940146697694893?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/5006940146697694893/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/04/yen-cafe-sang-nay.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/5006940146697694893'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/5006940146697694893'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/04/yen-cafe-sang-nay.html' title='Yên Café sáng nay'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_kpQRIPp9WG8/SdlxqtO7KjI/AAAAAAAAAyw/wi3FVJv9SFI/s72-c/DSC03089.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-4847892892294614313</id><published>2009-02-18T08:59:00.000-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:55.943-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='meditation'/><title type='text'>Duyên là do mình tạo ra</title><content type='html'>&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ngày 5.2.2009&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bốn giờ chiều. Ba chở mình đi tìm chùa Nguyên Thủy ở Cát Lái, Quận 2. Qua cầu Nguyễn Hữu Cảnh, đến Lương Định Của đi thẳng hoài, qua cầu Giồng Ông Tố, cây xăng Đàm Duy Tân, chùa Thiền Tôn… Nhìn bên tay trái, đường số 10, rẽ vào, bảng ghi Nguyên Thủy Tự. Đối diện với chùa là một khu nghĩa trang bình dân nhỏ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào gặp Sư cô Hạnh Bảo và cô thư ký. Nhận tạm bộ quần áo trắng vì chưa kịp có đúng đồng phục cho thiền sinh nữ (váy nâu). Điền thư cam kết, phiếu đăng ký, sơ yếu lý lịch. Đến mục nghề nghiệp đang chưa biết nên ghi ra sao, mình ngẩng lên hỏi ba, giờ ghi cái gì ở chỗ nghề nghiệp ha ba. Cô thư ký nói, thì cứ ghi “nội trợ”. ;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba thấy mình ổn rồi ba về. Cô Chung phát cho mình mùng, bát với ba cái móc áo, rồi cô dẫn ra thiền xá nữ, có chỗ cho khoảng mười mấy người, mỗi người một cái giường bố hoặc chiếu làm nơi ở, để đồ đạc dưới gầm giường. Thay đồ trắng rồi dạo quanh chùa. Mua cuốn sách Biết và Thấy, đã được nghe Sư cô Khema và chú Doãn giới thiệu trước đây. Ba về rồi, giữa cảnh chùa tĩnh mịch tự nhiên thấy buồn quá. Lòng còn ngổn ngang trăm thứ, nghĩ rằng mình không tu được…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoảng 7 giờ tối theo mọi người ra thiền đường, nghe Thiền Sư giảng pháp. Thầy giảng xem sân hận như con rắn độc trong đầu. Mỗi khi nổi giận hãy mở hộp trang điểm rồi nhìn vào gương để thấy lúc đó chúng ta xấu xí như thế nào. Sống thân ái là một thứ mỹ phẩm kỳ diệu, sẽ làm người ta trẻ trung và đẹp hơn, cái đẹp tỏa ra từ tâm hồn. Đức Phật dạy đối trị sân hận bằng lòng từ bi, tình thân ái (loving-kindness).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chín giờ tối thầy kết thúc giờ thuyết pháp. Mọi người trở về thiền xá đi ngủ. Đèn tắt hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 6.2.2009&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba giờ sáng, có tiếng chuông báo thức của ai đó vang lên giục giã. Mọi người lục tục thức dậy, vệ sinh cá nhân. 3h45 ra thiền đường, nhiều người đã ngồi sẵn nghiêm trang, tịch lặng trong bóng tối trên những tấm nệm nhỏ hình vuông màu đỏ. Mỗi ngày có bốn thời thiền 4h-5h30, 7h30-9h, 12h30-14h, 15h30-17h, và giờ trình pháp với Thiền Sư tùy thầy ấn định mỗi ngày, thường là từ 16h30 chiều. Ngồi thiền đến 4h30 thì đèn bật sáng, Thiền Sư và các chư tăng đến. Mọi người tụng kinh bằng tiếng Pali đến gần 5h30. Sau đó, các tấm nệm được thu lại xếp vào một góc để lau nhà. Người quét người lau, thoáng chốc là xong.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6h sáng, kẻng báo giờ đi bát ăn sáng. Mỗi người cầm bát của mình, đi chân trần, xếp hàng từ cổng chùa theo thứ tự hạ lạp, người cao tuổi và chư tăng, ni đứng trước, thiền sinh nam rồi đến thiền sinh nữ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ăn sáng có cháo đậu đỏ với dưa mắm, bánh phồng tôm, chuối, kẹo, mứt dừa… Mình sẽ ghi lại những món ăn mỗi ngày để sau này bắt chước học. Thức ăn để dạng buffet cho mỗi người tự lấy một cách vừa đủ, không hoang phí. Ngồi theo vị trí riêng, chư tăng, ni, thiền sinh nam, thiền sinh nữ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước khi ăn phải đọc bài kinh ngắn quán tưởng về vật thực, đại ý rằng: “Chúng ta thọ thực đây để duy trì sắc thân cho được tồn tại và bảo tồn sanh mạng, đặng giúp đỡ đến sự tu hành, tránh khỏi đói khát và ngăn ngừa sự ăn quá độ.” Mình ngồi chung bàn với mấy bác lớn tuổi. Các bác nói tụi con trẻ mà biết tu vậy là có phước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ăn xong mỗi người tự rửa chén của mình trong bốn thau nước lớn để sẵn: một thau nước tráng, một thau nước xà bông, và hai thau nước xả, tráng lại cho sạch. Sau khi ăn xong, mọi người tỏa ra quét lá ngoài sân chùa, quét và lau chánh điện…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7h30, tập trung trên thiền đường, lễ khai giảng khóa thiền đầu năm Kỷ Sửu, lễ bái sư.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10h30, chuẩn bị đi bát ăn trưa. Cơm trưa có canh chua, cải xào, mít non kho thơm, nấm và chả chay. Ăn cơm chùa lúc nào cũng thấy ngon. Ăn xong thì buồn ngủ. Ngủ đến 12h45 dậy, ra thiền đường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai giờ chiều, đến gặp Thiền Sư cùng các bạn mới, để thầy hướng dẫn những bước cơ bản nhất đầu tiên. Đó là quán niệm hơi thở (mindfulness breathing), tập trung vào điểm xúc chạm nằm giữa mũi và môi trên, nhận biết hơi thở vào và hơi thở ra. Thầy dạy về những nơi chốn thích hợp để ngồi thiền: trong rừng, dưới một gốc cây, ở một nơi vắng lặng. Tư thế quan trọng là phải thẳng lưng, bắt tréo chân, không nhất thiết phải là tư thế hoa sen (kiết già) hay bán già, có thể xếp bằng và để tay sao cho thấy thoải mái nhất. Để trị phóng tâm (wandering thoughts), thầy dạy cách đếm số, ví dụ chọn số 8 (số được chọn nên lớn hơn 5 và nhỏ hơn 10), thì cứ đếm đến 8 lại quay lại đếm từ đầu…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6h chiều, lễ bái Tam Bảo. 7h tối thầy giảng pháp. Câu chuyện Đức Phật dạy chính con mình là Rahula khi có lần Rahula tự nghĩ, nếu cha ta không đi tu mà làm vua thì ta đã có thể là hoàng tử…Đức Phật dạy Rahula về bài học của Đất, Nước, Gió, Lửa…dù cuộc sống thăng trầm, dù người ta đối xử với mình tàn tệ hay tốt đẹp, dù thế nào, cũng hãy giữ được sự vững vàng và bình thản như Đất, như Nước, như Gió, Lửa… Và điều căn bản trước hết để xác định một người tu chính là giới đức (morality). Người tu sĩ phải giữ gìn giới đức như giữ gìn sinh mạng của chính mình. Một người được giàu sang nhờ giữ giới, có phước báu cũng nhờ giữ giới, có được thân người quý báu và trí tuệ để hiểu Đạo trước hết cũng nhờ giữ giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi tối về phòng, mình quen được một cô bé dễ thương mới vào. Cô bé nhỏ hơn mình sáu tuổi, tên là Viết Hiền, người Hà Nội, cô dạy học nhiều môn và tiếng Anh ở một trường trung cấp ở Thủ Đức. Cô bé hỏi mình: “Chị có thiền bao giờ chưa? Chị có định xuất gia không?” Mấy cô bên cạnh nghe vậy khuyên: tu đi, tụi con xuất gia được là tốt lắm đó, trẻ học mới dễ vô, chứ già rồi học cái gì cũng khó. Mình bảo thấy tu khó quá, vì lòng mình còn vướng bận trần gian lắm, chắc phải có duyên mới xuất gia được. Em cười: “Duyên là do mình tạo ra.”&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-4847892892294614313?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/4847892892294614313/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/02/duyen-la-do-minh-tao-ra.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/4847892892294614313'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/4847892892294614313'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/02/duyen-la-do-minh-tao-ra.html' title='Duyên là do mình tạo ra'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-1151603558045403270</id><published>2009-02-17T03:01:00.000-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:55.951-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='friends'/><title type='text'>Nhóm Hộ Pháp</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;img title="" alt="DSC00373 by you." src="http://farm4.static.flickr.com/3302/3284456563_6755b89873.jpg?v=0" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm việc suốt đêm thọ đầu đà rằm tháng giêng, buồn ngủ mà  vui&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img title="" alt="DSC00407 by you." src="http://farm4.static.flickr.com/3324/3285274528_4212ea2e04.jpg?v=0" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cùng Thiền Sư, quý Cô và các Thiện Bạn Hữu! &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/25.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://thienviennguyenthuy.wordpress.com/"&gt;Nguyên Thủy Tự - Tháng 2,  2009&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhóm "Hộ Pháp" là tên &lt;a href="http://phamdoan.110mb.com/TRANGCHU.html"&gt;Sư Minh Triết (chú Doãn)&lt;/a&gt; đặt  tên cho tụi mình, theo ý nghĩa tên của Thầy, Dhammapala. Con cám ơn Sư Minh  Triết rất nhiều đã giới thiệu con đến đây! &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-1151603558045403270?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/1151603558045403270/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/02/nhom-ho-phap.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/1151603558045403270'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/1151603558045403270'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/02/nhom-ho-phap.html' title='Nhóm Hộ Pháp'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-6972337273219793946</id><published>2009-01-22T22:16:00.000-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:55.958-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pilgrimage'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Hành hương - 5. Guruji</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;19.12.2008&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sáng hôm đó đang nằm ngủ thì chừng 8h sáng nghe người ta đập cửa đưa hành lý đến. Hành lý được quấn nylon bọc cẩn thận và bấm khóa nhựa ở tất cả những nút kéo. Thầy gọi điện hỏi để chuẩn bị đi ăn sáng, mình nói con sẽ đến sau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gọi taxi đặt trước, người Ấn nói tiếng Anh với accent và nói rất nhanh. Mình thay đồ, cái áo xanh 3 ngày chưa thay hôi rình. Đi taxi cùng hành lý đến chỗ hotel của thầy ở Ram Nagar gần nhà ga trung tâm. Sư cô chỉ ra bãi cỏ xanh phía cuối con hẻm, có thầy và hai cô chú đang nói chuyện. Mình vào chào thầy và ngồi nghe thầy kể chuyện. Thầy dáng vẻ anh minh, thông thái, lối nói chuyện tự nhiên, dí dỏm, giản dị. Thầy kể chuyện về Việt Nam, đi Vũng Tàu, lên núi hỏi ở nhờ một ngôi chùa. Ông sư nghe thầy xưng là Huyền Diệu, tưởng thầy nói giỡn nên quơ gậy đòi đánh, còn để thầy nằm ngoài cửa. Sau đó mới cho thầy vào. Hôm sau khi ổng biết thầy là Huyền Diệu thật, ổng chắp tay xá xin thầy thứ lỗi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy kể chuyện đi núi Keylash, tiếng Việt là núi Tu Di, đây là ngọn núi thiêng nhất của Tây Tạng và trung tâm tâm linh của thế giới, đạo Bon, đạo Phật, Ấn giáo và Lạt Ma giáo... Thầy đã đi đến đó 13 lần. Hôm đó có hai vợ chồng cô chú Liêm ở Mỹ, vừa bán xong cái siêu thị và mời thầy đi. Thời gian đó việc đi còn mắc, đến cả 10000 đô Mỹ cho một người. Thầy chứng kiến những điều kỳ lạ. Như việc thầy khấn nguyện và nghe bên tai có người mang đồ giùm. Sau này trên đường đi thầy gặp một vị Lama, ông nói đã đợi thầy cả tuần nay ở đó. Khi lên núi, khi khấn để thấy sự màu nhiệm, thầy còn thấy được một luồng ánh sáng đổ xuống…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suốt những buổi nói chuyện, thầy luôn nói đến tâm nguyện tìm được người kế thừa tài đức, có tâm và có lý tưởng để thầy có thể giao lại tất cả mà rút vào Hy Mã Lạp Sơn tu và làm những việc có ích khác. Thầy mong ước gặp được những người trẻ để có thể làm giúp đời, vì thầy nói thế hệ của thầy đã già rồi. Thầy bảo đừng gần những người nổi tiếng, đừng dính vào (chấp vào) danh sắc tiền tài quyền lực địa vị và ngủ nghỉ, vì chúng chỉ đem lại những phiền não… Thầy bảo nếu có tâm linh, có học, làm gì cũng thành công. Thầy sẽ chỉ cho những mật pháp mà sau chuyến tu học này, về nơi đất Phật linh thiêng sẽ thấy tâm trí sáng rỡ, thấy hướng đi cho cuộc đời…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư cô Minh Hiệp, chùa Diệu Đức, gần chùa Từ Đàm, Huế. Sư cô năm nay 38 tuổi, đã tu hơn 30 năm nay, với gần 12 năm học ở Ấn Độ và 5 năm ngoài chùa bên Lâm Tì Ni. Hai cô chú là chú Tuệ Giác Khiêm và cô Từ Bi Hạnh bên Virginia, Mĩ. Cô chú có 4 người con trai, chỉ có một con dâu Việt Nam. Chú nói chú nói thẳng, khó nghe nhưng là sự thực, vì toàn con trai nên nói vậy quen rồi, không nói ngọt. Nhà ba má chú ngày xưa ở khu cứu hỏa ngay khu vực ga Nancy. Cô chú đi hơn 20 năm nay rồi, chú về Việt Nam có một lần, chú nói chú không muốn về vì không thấy có ích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(đang gõ những dòng này lúc 3h chiều ngày 20.12, ngoài cửa dê kêu bebe rất vui tai. Ấn Độ cách Việt Nam 1 tiếng rưỡi đồng hồ, VN giờ là 4h30 chiều)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy đi nhanh nhẹn phía trước, dẫn đường đi ăn bánh xèo, Masala ở khu bình dân đối diện nhà ga. Thầy chỉ những chòi lá tồi tàn bên vệ đường và kể rằng có những gia đình sống mấy chục năm nay như thế. Thầy chỉ những người ngồi đánh giày hay vá quần áo, nấu sữa hàng 3-4 đời cha truyền con nối như thế. Chú đánh giày nhìn an lạc, thư thả dù rất nghèo. Rồi thầy so sánh với mấy ông triệu phú cả mấy căn nhà mà vẫn không yên ổn…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quán bánh xèo bằng một loại bột đặc biệt, trong có nhân hành hay nhân khoai tây, nước chấm có mùi là lạ, có lá gì đó thơm thơm, là một trong những quán ngon nổi tiếng ở đó. Quán chật. Người đàn ông ngồi đối diện ăn bốc ngon lành….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó đi bộ thêm một chút vào khu chợ bình dân uống sữa và sữa chua, người ta đựng trong những cốc bằng đất sét nung, uống một lần rồi vứt đi. Cô thích nên giữ một cốc làm kỷ niệm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc về thầy bảo sư cô gọi xe rikhsaw chở mọi người. Mình và sư cô ngồi chung một xe. Đi qua những phố phường, thấy người dân Ấn Độ nghèo và đáng thương…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyến tàu đi Gaya lúc 15:55, toa B, ghế (giường tầng) số 57, 58, 59, 60. Sư cô đưa đoàn ra ga. Thầy gọi xe xích lô chở đoàn cùng hành lý. Thầy gọi những người khuân vác. Họ kỳ kèo mặc cả. Mình giả bộ đi một hồi họ hạ giá thấp xuống. Sau đó thầy vẫn trả cho họ nhiều hơn. Họ để khăn quấn trên đầu rồi đặt cả hai vali lên đầu mà đi, gọn gàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lên tàu có một chú Ấn Độ gọi thầy là Guruji, chú bảo “he is my master”. Thầy kể ngày xưa chú đánh xe ngựa nghèo lắm ở Bodhgaya. Không đủ ăn, có lúc chú muốn tự vẫn nữa. Rồi chú được thầy cho một đồng bạc, bây giờ chú là triệu phú, ăn mặc giản dị, có đến 28 chiếc xe bus chở khách… Hằng năm chú và gia đình đến thăm và biếu thầy nhớ ơn…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một anh Ấn Độ trẻ, ăn vận thư sinh, số 62, còn số 61 là ghế trống. Anh hỏi đoàn từ đâu đến, rồi hay nói chuyện với cô chú, giải thích món ăn Ấn Độ. Trên tàu người ta cứ cho ăn suốt đến 5 lần, đầu tiên là ăn chơi, có nước xoài, trà, sữa, nước nóng để pha, hộp bánh như sợi tơ, làm từ đậu nành? Lần thứ hai là tomato soup, có bơ, và một đôi bánh khô cứng, như kiểu bánh mì khô đặc ruột, như xúc xích, để chấm vào súp. Lần thứ ba là món ăn chính. Thầy gọi cho đoàn thức ăn continental, có mì sốt tàu hũ, khoai tây bọc trong ớt và cà chua chiên, khoai tây nghiền bọc đậu chiên vàng vỏ ngoài… Sau đó lại được uống sữa chua, curd?, cô không uống nên cho mình, mình thành ra uống tới hai ly. Cuối cùng còn có ice-cream mà mình không ăn nổi vì no quá và cũng không thích ăn đồ ngọt lắm nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng sớm hôm sau trên tàu, khi chuẩn bị đến nơi, mình được nghe thầy và chú nói về Osho, một cuộc đời thăng trầm. Thầy bảo Osho cũng giống như bà thượng sư Thanh Hải, giỏi nhưng làm sai, làm ác mà có khoa học, vậy mới ghê. Chú kể ổng có cả vệ sĩ, có cả mấy chiếc RollRoye… Đó là nhân quả không tránh được… Chú kể có lần bật tivi lên thấy bà nào đó mặc đồ rất thời trang mà nói rất hùng hồn, sau biết là bà ta. Chú bảo bả nói vậy mà không hiểu sao có nhiều người nghe theo được. Cô Hạnh nói đó là do cộng nghiệp của họ…&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3387/3179472890_8e7112f674.jpg?v=0" alt="P1080676 by A little daisy." title="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We had Masala Dosa for lunch at a restaurant near the railway station.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3521/3178655625_8f51f865da.jpg?v=0" alt="IMG_0235 by A little daisy." title="" width="375" height="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3324/3179478166_ce65b24000.jpg?v=0" alt="P1080686 by A little daisy." title="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3086/3178641739_ff41b169dc.jpg?v=0" alt="P1080689 by A little daisy." title="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3419/3178642383_6a37d60b1e.jpg?v=0" alt="P1080690 by A little daisy." title="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3358/3178639225_78322ac605.jpg?v=0" alt="P1080684 by A little daisy." title="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Eating curd.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3083/3179480700_95a399ef63.jpg?v=0" alt="P1080691 by A little daisy." title="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3436/3178634669_7bfd0da6f9.jpg?v=0" alt="P1080675 by A little daisy." title="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-6972337273219793946?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/6972337273219793946/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/01/hanh-huong-5-guruji.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/6972337273219793946'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/6972337273219793946'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/01/hanh-huong-5-guruji.html' title='Hành hương - 5. Guruji'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-5710224790160707263</id><published>2009-01-22T20:24:00.000-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:55.966-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pilgrimage'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Hành hương - 4. Agra và Taj Mahal</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đi chuyến tàu lúc 6h15 sáng. Nhà ga đông người nằm ngủ trông khổ sở, họ nghèo và tội nghiệp. Ngồi đợi cạnh một chú người Hàn Quốc, cũng làm về điện tử. Chú kể vừa hôm qua đi đến chỗ vùng người Tây Tạng, phía bắc New Delhi, chú lấy bản đồ chỉ cho mình xem tên gì hình như là M.. Tika sao đó. Chú nói mua được cái DVD rẻ về Tây Tạng ở đó. Mình kể đã đến Seoul hồi tháng 8 vừa rồi. Chú hỏi mình đã đi những đâu. Chú nói trước khi đi chú cũng ra Insa-dong mua một số đồ lưu niệm. Chú tặng mình một vật có in hình lá cờ Hàn Quốc (đồ cắt móng tay kèm với mở nắp chai). Chú tên là Rim. Sau đó lên tàu lại ngồi gần chú tiếp, ghế mình số 37 thì chú là 39.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến Agra, lớ ngớ ra ngoài ga. Đông nghẹt người lái taxi chào mời đi tour. Chú lái taxi chở mình đến Taj Mahal, dặn dò không được nghe ai, cứ đi thẳng vào trong.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó chú chở đến shop nơi mà người ta làm đá. Người giới thiệu nói gia đình chú là những người làm đá cho Taj Mahal hồi xưa. Còn bây giờ thuộc nhà nước. Bên này người ta có vẻ hay lấy “thuộc nhà nước” như một chứng nhận chất lượng. Chú kể đá trắng lấy từ Jaipur cách Agra hơn 200 km. Đá ban đầu màu trắng, họ trét hena, màu đỏ nâu tự nhiên để trang trí, làm từ cây cỏ để vẽ lên nó dễ hiện ra. Những người làm hoa riêng, sau đó hoa được đặt lên tấm đá để một người khác khắc phác họa và khoét chỗ để dán hoa vào. Hoa được dán bằng một loại keo tự nhiên từ cây cỏ, không hóa chất. Chú chỉ cho mình đám bột màu trắng. Chú nói phải đốt lên cho nó nóng chảy…. Sau khi tác phẩm hoàn thành, rửa tấm đá hena sẽ mất đi còn lại màu trắng sáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó chú cho xem những hiệu ứng ánh sáng của đá, có loại đá màu cam sẽ bắt sáng tỏa ra viền bên ngoài khi chiếu đèn từ bên dưới, trong khi những loại đá khác không có tính chất này. Chú cho xem hiệu ứng khi full moon, khi bình minh và hoàng hôn nữa. Đó là vì sao người ta đến xem Taj Mahal vào những thời điểm khác nhau trong ngày và trong tháng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ăn buffet trưa ở một nhà hàng. Sau đó chú đưa đến xem thảm, cách làm thảm. Người chủ cửa hàng chỉ vào cái máy chụp hình của mình rồi nói. Chất lượng của thảm được xem từ mặt sau, giống như camera, càng nhiều pixel, càng nhiều node, chất lượng càng cao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Len cừu thật đốt không cháy (?).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chú nói về lao động trẻ em giờ đã bị chính phủ cấm. Những bức thảm lớn mất đến 8 tháng ngày công. Những bức thảm nhỏ (10 ngày công) được bán ủng hộ trẻ em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở cửa hàng trang sức, chủ là một người đàn ông mập mạp, cột tóc búi cao giới thiệu về star of India, sáu cánh (tím), đá địa phương và loại màu đen 4 cánh. Chú giải thích cột trên đầu là đạo Sikh khi trẻ, phân biệt với mũ nồi đối với người già. Chú thích Việt Nam, nói sau này muốn làm việc xã hội hay dạy tiếng Anh ở Việt Nam. Chú nói chú là healer, nhìn thấy mình có những positive energy, và biết mình có good heart, very kind and gentle (lady!).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi ngang qua pháo đài Đỏ. Chú lái xe bảo vào trong cũng thế. Hơi tiếc đã không vào vì Nadya kể nó rất đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngồi chờ trong nhà ga từ hơn 3h chiều, qua 6h tàu mới đến (trễ) và hơn 11h đêm tàu mới về đến nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngồi trên tàu, thấy người ta khổ nhiều. Thấy những người bán hàng rong, những loại bánh chiên, rao và la làng to ơi là to.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái cửa sổ toa tàu mở lớn khi tàu chạy lạnh nên mình nhờ anh ngồi cạnh đóng giùm. Anh ta là một người lao động nghèo. Tội nghiệp anh không nói được tiếng Anh, anh đóng cẩn thận, gài kỹ càng cả hai cửa. Anh mua loại bánh gì đó rồi mời mình ăn nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở nhà ga NewDelhi người ta nằm chờ la liệt.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;p class="western" style="margin-bottom: 0in;" align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div id="photoImgDiv3179353390" style="width: 502px;" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3419/3179353390_6c993dbbef.jpg?v=0" alt="P1080579 by A little daisy." title="" onload="show_notes_initially();" class="reflect" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div id="photoImgDiv3179360366" style="width: 502px;" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3368/3179360366_a37d7063bf.jpg?v=0" alt="P1080585 by A little daisy." title="" onload="show_notes_initially();" class="reflect" width="500" height="375" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div id="photoImgDiv3179361618" style="width: 502px;" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3129/3179361618_a5496f8bf6.jpg?v=0" alt="P1080587 by A little daisy." title="" onload="show_notes_initially();" class="reflect" width="500" height="375" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div id="photoImgDiv3179366634" style="width: 502px;" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3506/3179366634_ce5862fb1f.jpg?v=0" alt="P1080593 by A little daisy." title="" onload="show_notes_initially();" class="reflect" width="500" height="375" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div id="photoImgDiv3179378646" style="width: 502px;" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3326/3179378646_1ce38e81ee.jpg?v=0" alt="P1080602 by A little daisy." title="" onload="show_notes_initially();" class="reflect" width="500" height="375" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;The Red Fortress&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div id="photoImgDiv3179441188" style="width: 502px;" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3476/3179441188_c7e4833267.jpg?v=0" alt="P1080652 by A little daisy." title="" onload="show_notes_initially();" class="reflect" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Agra's handicraft&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div id="photoImgDiv3179415698" style="width: 502px;" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3426/3179415698_f0ec9f467e.jpg?v=0" alt="P1080633 by A little daisy." title="" onload="show_notes_initially();" class="reflect" width="500" height="375" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Visiting a workshop where peple make decorated marble items.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div id="photoImgDiv3178585413" style="width: 502px;" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3443/3178585413_395bcafe05.jpg?v=0" alt="P1080638 by A little daisy." title="" onload="show_notes_initially();" class="reflect" width="500" height="375" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Weaving carpet&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div id="photoImgDiv3178607533" style="width: 502px;" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3426/3178607533_61547945f9.jpg?v=0" alt="P1080659 by A little daisy." title="" onload="show_notes_initially();" class="reflect" width="500" height="375" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;He said these are local precious stones, called "star of Agra"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3451/3178606387_a4549fdb5d.jpg?v=0" alt="P1080657 by A little daisy." title="" onload="show_notes_initially();" class="reflect" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Donkeys carrying loads on the street&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-5710224790160707263?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/5710224790160707263/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/01/hanh-huong-4-agra-va-taj-mahal.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/5710224790160707263'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/5710224790160707263'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/01/hanh-huong-4-agra-va-taj-mahal.html' title='Hành hương - 4. Agra và Taj Mahal'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-2909838727532195753</id><published>2009-01-22T19:56:00.000-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:55.985-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pilgrimage'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Hành hương - 3. Nadya</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;17.12.2008&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sáng hơn 7h máy bay mới đến. Mình đợi hoài không thấy hành lý đâu. Đến khi mọi người về hết, mình và hai người nữa đến làm báo cáo thất lạc hành lý. Sau đó gọi điện cho Nadya và đến nhà cô bằng taxi. (Nadya là cô bạn người Nga mình mới quen qua Hospitality Club (www.hospitalityclub.org, a useful site for young people who like travelling and learning from other cultures. Members can get or offer, vice versa, free accommodation, guided tour, through town..., a kind of cultural exchanges). Rất tiếc là đã không kịp chụp tấm ảnh nào của cô!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nadya làm pancake cho mình ăn. Ăn xong nghỉ ngơi chút rồi cô dẫn mình ra ngoài đầu đường đón xe rikhsaw đi railway station, dặn dò mình cẩn thận. Rikhsaw giống xe tuk tuk của Thái Lan, màu xanh lá cây và vàng. Taxi ở đây cũng rất cũ kỹ, đường phố ô nhiễm và bụi bặm như ở Việt Nam. Ấn Độ nhiều người nghèo, nhìn họ khắc khổ, đen và trông rất tội nghiệp. Có những người vác những cái bao trên đầu. Có những ông cụ đạo Sikh quấn khăn trên đầu, lái vespa, lái bus chạy trên đường. Đường phố cũng không có luật lệ gì. Các quán ăn vegetarian. Có những trạm thức ăn tập trung, đứng xếp hàng mua token bằng nhựa rồi đổi lấy những dĩa cơm, chapatti, với dal, sữa chua…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chú lái taxi nói chở đi vòng thành phố qua các đền, Indian Gate, President House, Parliament… Lohdi Garden…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến chiều mình mệt lả và nhức đầu quá, nên nói chú chở về. Về đến nhà vẫn chưa có tin tức gì của hành lý. Nadya nấu nước nóng cho mình tắm, mặc đỡ cái áo của cô để ngủ. Sau đó cô cho mình xem hình cô đi khắp nơi. Cô học kinh tế nhưng không thích, cô thích thiên nhiên và cô sang Ấn Độ học mát xa kiểu Ấn Độ và làm việc ở trung tâm sức khỏe ở Mátxcova. Bạn trai cô làm về CNTT. Hai người khá hợp nhau, đã đi nhiều nơi rất lạ, như những hội chợ lạc đà, rồi đi xe đạp và núi Hy Mã Lạp Sơn, cảnh đẹp hùng vĩ. Ngày sinh nhật của cô ngày 1.12 còn của bạn cô ngày 29.11, chỉ cách có 1 ngày. Năm sinh nhật 2006 cô cùng các bạn tổ chức trong hang động nhân tạo ở Nga. Còn có tuần lễ pan cake ở Nga, cô và các bạn cô làm con búp bê bằng vải, rồi đốt, tượng trưng cho đốt mùa đông, đón chào mùa xuân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô kể là mới vừa đây đi công viên quốc gia Jim Cobert, phía bắc Ấn, cách New Delhi 250 km, với bạn trai cô, nhân dịp sinh nhật của cả hai. Đoàn của cô may mắn, ngồi trong xe Jeep nhìn thấy được cọp đi ngang qua. Cô bảo hôm đó có gần ba mươi nhóm mà chỉ có khoảng 3-4 nhóm gặp được cọp. Cô kể Jim Corbert là người Anh, sống ở vùng xa xôi hẻo lánh ở Ấn và chuyên gia săn cọp, thực ra ông rất yêu thiên nhiên, ông chỉ chuyên săn nhưng con cọp ăn thịt người, vì thời đó có những con cọp như vậy. Rồi cô đưa mình xem cuốn sách: “Jim Corbert – The Man-Eating Leopard of Rudraprayag”. Cô nói cô đã từng đi đến Dharamsala, nơi Đức Da Lai Lat Ma sống lưu vong tại đó, cô thích núi (hèn chi giờ mình mới nhớ ra là cô hỏi ở Việt Nam có núi không) nên lên đó thích lắm. Cô bảo khi trở về thành phố ồn ào bụi bặm thấy chán làm sao. Cô còn kể kỷ niệm ngày gió mùa mây mù khi lên đến đỉnh núi, nhưng sang hôm sau thức dậy, nắng chiếu xua tan màn mây, mở ra khung cảnh đẹp tuyệt vời như thung lũng bên dưới, sung sướng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô nói cô quen sống ở Ấn Độ, cô bảo ở Nga giờ đắt đỏ và tình hình chính trị này nọ. Cô bảo nhưng những mùa như Christmas này thì nhớ cái không khí đó ở Nga. Nga theo chính thống giáo nên Christmas vào 7 tháng 1. Cô bảo cô cũng nghiên cứu Phật giáo nhiều và cũng thích lắm. Cô dạy tập yoga và thiền nữa. Cô thích rock, jazz và những nhạc của các bộ tộc (thổ dân). Cô không thích pop mới bây giờ.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3532/3178657675_7a3db3c906.jpg?v=0" alt="IMG_0241 by A little daisy." title="" width="500" height="375" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Autorikhsaws or rikhsaws&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3460/3179315734_4ea2cc3f5d.jpg?v=0" alt="P1080537 by A little daisy." title="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3439/3179320850_15cdeb7992.jpg?v=0" alt="P1080544 by A little daisy." title="" width="500" height="375" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Indian Gate&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3115/3179326932_f5de437e85.jpg?v=0" alt="P1080552 by A little daisy." title="" width="500" height="375" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Lohdi Garden&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3345/3179337546_3072988e9d.jpg?v=0" alt="P1080566 by A little daisy." title="" width="500" height="375" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;The man and monkey&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3122/3178502841_415a5f1f4a.jpg?v=0" alt="P1080572 by A little daisy." title="" width="375" height="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;By Gandhi's statue&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-2909838727532195753?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/2909838727532195753/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/01/hanh-huong-3-nadya.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/2909838727532195753'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/2909838727532195753'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/01/hanh-huong-3-nadya.html' title='Hành hương - 3. Nadya'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-5375144366431985000</id><published>2009-01-22T19:10:00.000-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:55.993-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pilgrimage'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Hành hương - 2. Arpita</title><content type='html'>&lt;div id="photoImgDiv3179303536" style="width: 502px;" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3264/3179303536_4685d2e297.jpg?v=0" alt="Arpita by A little daisy." title="" onload="show_notes_initially();" class="reflect" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Arpita, tên cô có nghĩa là "devoted".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;16.12.2008&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sáng để báo thức 3h30 dậy. Anshy lại pha một ly trà sữa uống cho ấm bụng trước khi lên đường. Bạn hỏi có cần lấy đồ ăn đem theo không nhưng mình nói là tối qua ăn no lắm rồi, lên máy bay sẽ được ăn nữa nên không cần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó Anshy gọi taxi rồi đưa mình xuống dưới lầu. Ôm bạn thật chặt lần cuối cùng trước khi rời Finland. Hai đứa thân và quý mến nhau nhiều…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên máy bay từ Helsinki – Brussels, mình ngồi cạnh một bác Phần Lan làm gìn giữ hòa bình ở châu Phi cho Liên Hiệp Quốc. Nói chuyện với bác về quá trình nộp đơn, bác bảo rất khó, tỉ lệ chỉ có 1%. Bác hướng dẫn mình đi bộ từ main terminal đến terminal 2.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyến bay của Finnair bị trễ, 10:05 chuyến bay đi New Delhi từ Brussels đã cất cánh mà 9:38 chuyến bay từ Helsinki của mình mới đến, đã vậy đường di chuyển vừa dài vừa phức tạp. Thế là mình lạc hụt hơi ở sân bay Brussels, chạy vòng vòng cầm message của Jet Airways đưa lại cho Brussels Airlines, Brussels Airlines chuyển mình về Finnair, Avianpartner. Sau đó mình phải ra ngoài check in để họ book lại chuyến khác. Họ nói phải quay lại Helsinki lúc 11h40 và từ đó bay thẳng sang New Delhi bằng Finnair từ 20:00. “Sorry but this is the quickest solution possible".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là nằm ngủ trên máy bay, về lại Helsinki…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gần 7 giờ tối, có cô bé đội mũ đỏ và ông già Noel đến ngồi vào cỗ xe trong sân khấu trang trí hình tuyết mùa đông và thông xanh ở phòng chờ. Có một rổ kẹo sô cô la bọc giấy bóng kiếng màu đỏ với hình ông già Noel để ngay đầu cỗ xe. Cô bé rất tươi, cười và nói suốt, trong veo. Mình nhờ cô bạn Arpita người Ấn Độ chụp giùm và chụp cho cô. Lát sau có nhiều người, cả đại gia đình, những nhóm bạn bè…cũng kéo đến chụp. Trẻ con rất thích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình cờ, chỗ ngồi của mình cùng số 58 với Arpita và chồng cô. Tụi mình cười vui, cô bảo tưởng chuyện trùng hợp này chỉ có trong truyện hay phim. Ngồi nói chuyện, cô hai mươi sáu tuổi, làm IT ở London. Hai vợ chồng mới cưới hồi năm ngoái. Cô kể về đám cưới của mình với long lanh và ngập tràn hạnh phúc. Cô bảo hôm đó rất đẹp, đám cưới đến cả ngàn rưỡi người, kéo dài 3-4 ngày. Chú rể cưỡi trên lưng ngựa đến đón cô dâu. Cô như công chúa, và đám cưới thực sự là một sự kiện của vùng. Đám cưới tất cả đều là vegetarian. Cô và chồng ở trung tâm, heart of India, đạo Jain (Kỳ Na giáo hay Vô Tàm giáo). Gia đình cô có ba cô con gái và cô là út. Họ ăn chay từ nhỏ, khoảng ba mươi phần trăm người Ấn ăn chay. Cô bảo đạo Jain cũng có những tenet như sống hòa ái, không bạo lực, tôn trọng mọi đời sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô hỏi làm sao mình biết chồng yêu. Cô bảo đám cưới là do cha mẹ sắp đặt. Đầu tiên là giới thiệu cho quen, rồi chat qua net vì chồng cô lúc đó ở London. Sau đó hai gia đình gặp nhau, để đôi trẻ lại một mình hỏi nhau về tất cả. Và chỉ trong 2-3 tiếng, sau đó phải quyết định xem có chọn hay không. Cô bảo có thể người ngoài nhìn vào thấy khó hiểu và kỳ lạ, khi làm sao hôn nhân đến trước và tình yêu đến sau. Nhưng cô thấy ở trường hợp của mình nó cũng ok. Họ xem ngày sinh của hai người xem có hợp với nhau không. Lý tưởng nhất là 36 điểm hợp, nhưng thông thường trên 18 là ok, của cô với chồng cô là 24. Mình hỏi vậy cô có tin không. Cô bảo cũng không hẳn là tin lắm. Rồi cô kể nhiều khi cũng đúng. Cha cô là thương gia, khi cô sinh ra, người ta bảo cô là đem đến may mắn cho công việc làm ăn của ông, và quả đúng phần nào như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày xưa gia đình đàng gái phải trả cho tiệc cưới, còn ngày nay tất cả cùng chia sẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-5375144366431985000?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/5375144366431985000/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/01/hanh-huong-2-arpita.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/5375144366431985000'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/5375144366431985000'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/01/hanh-huong-2-arpita.html' title='Hành hương - 2. Arpita'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-3691151499927317234</id><published>2009-01-22T18:55:00.000-08:00</published><updated>2012-01-17T02:07:42.820-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pilgrimage'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='friends'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Hành hương - 1. Gặp lại Anshy</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;15.12.2008&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...Đến Helsinki lúc gần 4h chiều mà trời nhìn đã tối thui. Anshy gọi mấy lần xem mình đang ở đâu, đã tới được chưa. Đợi tram số 6, đi đến Arabiankatu. Gặp lại Anshy, bạn rất vui khi thấy mình, và bé Sara giờ đã hơn 4 tháng, đôi mắt to tròn xoe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anshy làm cho mình một ly trà sữa. Đó là truyền thống của người Nepal và Ấn Độ khi có khách đến thăm. Mình hỏi cách làm, Anshy bảo cho một nửa cốc nước, pha với nửa cốc sữa, chút đường rồi bỏ black teabag vào. Mình ngồi chơi, kể chuyện lab, vô mạng chỉ cho Anshy xem slideshow. Bạn dặn để số điện thoại hay địa chỉ liên lạc ở Ấn có gì bạn gọi chứ bạn thấy hơi lo, nhưng mình nói không sao, chừng nào vô được mạng mình sẽ nhắn. Anshy dặn đi một mình thì phải cẩn thận, nhất là buổi tối, vì tình hình ở Ấn phức tạp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhận được email của thầy Huyền Diệu, thầy đang ở Mĩ, thầy dặn mình liên lạc khi đến Ấn. Ngày 17.12 thầy sẽ về đến New Delhi vào buổi tối. Thầy bảo cần luôn bình thản, ở nơi có Phật thì cũng có nhiều ma vương…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi tối Hans về, Anshy thay đồ đẹp rồi mình chụp hình cho cả nhà. Sau đó tụi mình ăn cơm từ gạo Basmati với Dal (làm từ đậu như đậu xanh), bắp cải với gừng, trứng với ớt tây, đậu xanh to và khoai tây… Mình thích những món ăn Ấn Độ, ăn no căng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anshy ở Kerala, miền Nam Ấn, bạn kể về văn hóa, ngôn ngữ, mọi thứ đều rất khác với Bắc Ấn. Ở Southern India chỉ khoảng 40% người dân biết tiếng Hindi. Ấn Độ có 28 tiểu bang, mỗi tiểu bang nói những ngôn ngữ khác nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gọi điện cho Katja và Marceline nhưng không được. Gọi chào bác Helka…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm thấy rất ấm áp khi ở nhà Anshy, giống như nhà của mình. Buổi tối trước khi đi ngủ Anshy hâm cho mình một cốc sữa nóng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-3691151499927317234?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/3691151499927317234/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/01/hanh-huong-1-gap-lai-anshy.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/3691151499927317234'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/3691151499927317234'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/01/hanh-huong-1-gap-lai-anshy.html' title='Hành hương - 1. Gặp lại Anshy'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-2213647470821179993</id><published>2009-01-22T18:39:00.000-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:56.001-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='friends'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Những ngày cuối cùng ở Mikkeli</title><content type='html'>&lt;embed src="http://images.multiply.com/multiply/multv.swf" type="application/x-shockwave-flash" flashvars="first_video_id=pthuyduong:video:62&amp;amp;base_uri=multiply.com&amp;amp;is_owned=1&amp;amp;security=4bHs6dH%2CuJMyJdO3RfQOew" allowfullscreen="true" wmode="transparent" quality="high" width="480" height="420"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;9.12.2008&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hẹn Kati 5h chiều trước Sokos. Gặp vợ chồng Kati, uống Gluggi và nói chuyện. Tóc Kati dài ra một chút. Rất vui và ấm áp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;12.12.2008&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày cuối cùng ở lab. Hai bài thuyết trình và một slideshow “&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=v6AOGhyL1ZI"&gt;My memories in the land of snow&lt;/a&gt;”. Rất cảm động trước tình cảm của mọi người dành cho mình, ai cũng quý mến. Giáo sư nói trước mọi người rằng Daisy có tất cả những qualities như trong chính bài thuyết trình về systems intelligence, những kỷ niệm về mình luôn là good memories. (Ông kể về Raisa, tác giả Systems Intelligence, là một người rất popular, những buổi diễn thuyết của ông luôn đông khán giả. Ông cũng là một người rất kind and nice, bắt tay từng người đến xem).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Eveliina đến chào và nói rằng “I will miss you!” Maarijanna bảo rất vui, “It is nice to know you, you are like a little sunshine…” Sami và Sari viết cho mình một tấm card, vì các bạn nói rằng khó diễn tả bằng lời nói, viết dễ hơn, các bạn nói mình là the kindest and the most warm-hearted person they have ever met. Sami nói mình là unique human being, a kind of people who make this world a better place to live.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;13.12.2008&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bắt đầu dọn nhà. Bé Linh xuống phụ. Em làm rất chuyên nghiệp, lau dọn sạch sẽ nhà bếp và phòng tắm. Thương em vất vả vì mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;14.12.2008&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi trưa Hậu qua lấy sách. Mình nấu cơm chay hai chị em ăn. Có nấm đúc trứng, bắp xào rau củ, “thịt” chay ướp ngũ vị hương chiên, canh bắp cải cà chua. Em kể về gia đình Liên Châu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối đó bé Linh trải miếng nệm mỏng dưới đất rồi ngủ lại ở nhà mình. Thấy tội nghiệp và thương em. Em ngoan hiền, mong em hạnh phúc và những điều tốt lành nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;15.12.2008&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi sáng mệt nên ngủ trễ, người ta đến xem nhà. Vội vàng dọn dẹp. Hậu và Linh phụ đi vứt bớt đồ đạc. Mấy chị em đi bộ, kéo vali ra MOAS nhận tiền nhà. Sau đó mình dẫn cả ba ghé quán Ấn Độ Aloo  (Aloo có nghĩa là khoai tây trong tiếng Ấn) ăn trưa, vì còn một tiếng nữa mới đến giờ tàu chạy. Lên tàu, nhìn Linh và Hậu qua cửa kính, cười vui và ấm áp…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div id="photoImgDiv3111155448" style="width: 502px;" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3046/3111155448_fef78ec9f1.jpg?v=0" alt="P1080470 by A little daisy." title="" onload="show_notes_initially();" class="reflect" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ba chị em ở quán ăn Ấn Độ Aloo&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-2213647470821179993?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/2213647470821179993/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/01/nhung-ngay-cuoi-cung-o-mikkeli.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/2213647470821179993'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/2213647470821179993'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2009/01/nhung-ngay-cuoi-cung-o-mikkeli.html' title='Những ngày cuối cùng ở Mikkeli'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-8667226398629360580</id><published>2008-10-12T12:16:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:56.952-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='friends'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='YES'/><title type='text'>My Shangri-la</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_kpQRIPp9WG8/SPJNcHL75bI/AAAAAAAAAdo/nh1R0AYhzZ4/s1600-h/YES.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer;" src="http://4.bp.blogspot.com/_kpQRIPp9WG8/SPJNcHL75bI/AAAAAAAAAdo/nh1R0AYhzZ4/s400/YES.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5256348860455577010" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thế là, sau hơn tháng trời rong ruổi trên những nẻo đường muôn dặm, tôi lại trở về với căn phòng nhỏ quen thuộc. Căn phòng có cánh cửa sổ nhìn ra rừng cây và hồ nước xa xa lặng lẽ. Ngày tôi đi, trời vẫn ấm, hàng bạch dương lá vẫn xanh, còn giờ đây lá đã nhuộm vàng trong lạnh lẽo tiết thu. May mà có em, đời còn dễ thương! Em gái nhỏ dịu dàng, Linh đón tôi với nụ cười hiền lành ấm áp và… nồi chè đậu xanh nước dừa ngon tuyệt!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi chiều chủ nhật, tôi vui mừng gặp lại cô Arja, Maija và Milla. Cô Arja kêu lên, ôi Daisy, we miss you a lot a lot, khiến tôi thực cảm động. Tôi hào hứng kể cho cô và hai em nghe về những chuyến đi, mà nhất là về YES, khóa học hai tuần ngập tràn cảm xúc và kỷ niệm bên những bạn bè từ khắp bốn phương. Chúng tôi, 36 sinh viên đến từ 27 nước trên thế giới, từ những nền văn hóa khác nhau, nhưng tất cả đã cùng bên nhau, học và chơi hết mình suốt hơn hai tuần đó, thân ái và gắn bó như một đại gia đình. Ấn tượng của YES đã để lại trong chúng tôi thật sâu sắc, những khoảnh khắc đẹp nhất của tuổi trẻ mà chúng tôi đều sẽ nhớ mãi suốt cuộc đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô Arja nói rằng những gì tôi kể giống như những gì sẽ xảy ra trong “thế giới mới”, sau ngày phán xét cuối cùng, khi mà Chúa sẽ làm hồi sinh Trái Đất này thành một địa đàng, nơi con người sống hòa bình thân ái với nhau và với cây cỏ muôn loài. Tôi nhớ đến Shangri-la, miền hạnh phúc miên viễn trên dãy Hymalaya huyền bí xa xôi, trong câu chuyện hư cấu “Lost Horizon” của James Hilton mà giáo sư Mika đã nhắc đến trong giờ “History of Science”. Tôi chưa được đọc “Chân trời đã mất”, nhưng tôi biết đến Shangri-la lần đầu tiên, tình cờ từ bài hát “Lovely lady of Acardia” của Demis Roussos, trong đó có câu: "In your arms I found my shangrila..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;YES, Shangrila của tôi cũng đẹp như một giấc mơ! Có phải “Thiên Đường” luôn là giấc mơ tự cổ xưa mà nhân loại vẫn hằng khát khao ấp ủ? Phải chăng ước mơ về một thế giới ấm no tươi đẹp, công bằng và hạnh phúc mãi chỉ là một miền lạc viên huyền thoại, một xã hội lý tưởng đến không tưởng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ tôi là một người lạc quan. Tôi tin “trong sâu thẳm tâm hồn mỗi con người có một đóa hồng”. Những hạt giống thiện lành đang được nhân lên, dù ban đầu còn ít ỏi mỏng manh nhưng sẽ dần sinh sôi nảy nở, đem tin yêu và hy vọng tỏa khắp chốn nhân gian. Và viễn cảnh về một xã hội tương lai bền vững chính là phiên bản hiện đại của một vườn Địa Đàng nơi trần thế…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;You may say, I’m dreamer.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;But I’m not the only one.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;I hope someday you join us&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;And the world will live as one...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-8667226398629360580?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/8667226398629360580/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/10/my-shangri-la.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/8667226398629360580'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/8667226398629360580'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/10/my-shangri-la.html' title='My Shangri-la'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_kpQRIPp9WG8/SPJNcHL75bI/AAAAAAAAAdo/nh1R0AYhzZ4/s72-c/YES.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-315848035780480422</id><published>2008-08-28T12:26:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:56.961-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='travel'/><title type='text'>Tâm hồn châu Á</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;em&gt;Seoul - Soul of Asia, đó là câu khẩu hiệu mình hay được nhìn thấy trên những bảng quảng cáo trong các ga metro ở đây. &lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;em&gt;&lt;/em&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/79.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sáng chủ nhật 17.8, mình lên Helsinki từ sớm để ghé thăm vợ chồng Anshy. Anshy là cô bạn Ấn Độ thân thiết của mình ở lab. Cô đã chuyển lên Helsinki sống cùng chồng hồi tháng 4. Hans, chồng Anshy đón mình ở trạm bus và dẫn lên nhà. Hans làm việc cho Nokia ở đây, anh vui vẻ. Anshy vừa sinh bé gái Sara hôm 4.8.2008, nhìn bạn mập ra nhiều. Bé Sara nhìn giống cả Hans và Anshy, lúc thì thấy giống Anshy nhiều, lúc lại thấy giống Hans hơn. Bé nhỏ xíu, làm mình run run và phải hết sức tập trung khi bế bé trong vòng tay. Anshy thấy mình luống cuống cũng buồn cười và bảo cứ thoải mái, sẽ bế được thôi mà. Anshy kể bạn sanh thường, không mổ nhưng bác sĩ vẫn phải rạch chút gì đó nên vẫn còn đau chút đỉnh, đi lại cũng còn khó khăn. Nhìn bạn mà ngưỡng mộ những người mẹ, mẹ của mình và các bạn mình đã làm mẹ. Thật là vĩ đại khi vượt qua bao nhiêu khó nhọc để sanh ra được một đứa trẻ và nuôi nấng nên người!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cha mẹ của Anshy cũng vừa từ Ấn Độ sang trước hôm cô sinh. Cha mẹ cô dáng người mập mạp phúc hậu và hiền lành, chất phác. Mẹ Anshy nấu món ăn Ấn Độ cho mình ăn. Món gì đó có hìn như bánh trôi nhưng làm từ bột gạo, trong là nhân đường thốt nốt, uống trà sữa ngọt. Buổi trưa ăn cơm với dal (nước sốt sệt sệt làm từ đậu và khoai?, rất đặc trưng của Ấn Độ, cô Reena người Nepal cũng luôn làm dal mỗi bữa ăn), đậu hòa lan, củ dền đỏ kho.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn ông ngoại bế bé rất gọn gàng và đầy yêu thương, tự nhiên thấy cảm động. Mẹ Anshy đúng là người phụ nữ Á Đông truyền thống, bà lặng lẽ nấu ăn, lo lắng cho chồng con, chu đáo cho khách. Anshy cũng hiền lành y như bố mẹ cô. Lúc tạm biệt, mẹ Anshy ôm mình vào lòng ấm áp. Hai bạn tiễn mình lên xe bus ra sân bay. Anh Hans bảo chừng nào có dịp lên Helsinki thì ghé chơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hội ngộ bạn bè.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cám ơn các bạn của mình nhiều nhé, vì tất cả! Chúc các bạn nhiều hạnh phúc và niềm vui nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Gặp lại Trung Thành, lớp trưởng MO97 học kỳ đầu tiên (sau đó bạn chuyển sang khoa cơ khí) sau hơn 6 năm, từ ngày ra trường. Bạn vẫn trẻ như vậy, nhưng giờ lém lỉnh quá trời và còn hay xạo xạo nữa chứ. Nhớ hồi xưa Thành ít nói mà ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bất ngờ nhất là gặp lại Hữu Phương sau hơn...có lẽ dễ đến 15 năm trời. Thực sự mình không nhận ra em. Em thì bảo thấy mình quen quen, lại tên Thùy Dương, lúc trước học Thực Nghiệm. Vẫn chưa nhớ ra. Cuối cùng em nhắc đội ngoại ngữ ngày xưa sinh hoạt ở nhà thiếu nhi quận 5 và các "tên tuổi" quen thuộc: Quỳnh Giao, Hòa Lạc, Lương Duy...nguyên một dàn các bạn lớp cấp 2 Mai Uyên, Hải Yến, Xuân Phong, Thu Nga... cùng tham gia sinh hoạt đội hồi đó, rồi chị Xoan, chị Thuận An, anh Kiến Quốc, anh Hà... Rồi lần đi cắm trại ở Thủ Đức bằng xe đạp, trời ơi, bao nhiêu là kỷ niệm thời con nít, những trò chơi tập thể, đi tìm kho báu, giải mật mã, đóng kịch cô bé Lọ Lem, vô tư, giang hồ và vui vô cùng! Hữu Phương giờ làm trong lab Thành, vừa cưới vợ đầu năm nay và đưa vợ sang Hàn. Tuyết làm bác sĩ, đang học thêm tiếng Hàn. Hai vợ chồng giống giống nhau, đều dịu dàng, tốt bụng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lab Thành còn có anh Phương nữa. Buồn cười, hôm cuối cùng hai anh em tranh cãi sôi nổi như thật làm Thành sợ sắp có chiến tranh đến nơi, haha, còn em H. Phương thì bảo rằng im lặng cũng là tích đức rồi đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Gặp lại Ngọc Uyên, bạn thân của Khánh Chi, Chi lại là bạn thân của mình. Hai đứa gặp nhau vui, nói quá trời nói, đủ thứ chuyện, chuyện xưa chuyện nay. Hôm đó sang nhà vợ chồng Uyên ngồi tới khuya. Nói mới biết bạn bè quen vòng vòng hết trơn, Uyên biết Như Ý, Út Thùy của mình nữa, vì cùng học chung khoa Hóa ở BK hồi xưa. Hai vợ chồng Tuấn &amp;amp; Uyên cùng tuổi, Chi và Minh cũng vậy, vui thiệt. Lần đầu tiên được biết mặt Tuấn, bạn cũng hiền lành và vui vẻ giống Uyên, hai vợ chồng thiệt là xứng đôi ha!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Gặp lại Jiin sau hơn 3 tháng, từ ngày cô rời Mikkeli. Jiin thân ái và tình cảm. Jiin đạo Tin Lành, cô nói rằng cô tin chúng mình sẽ gặp lại nhau ở Thiên Đường, nên dù xa cách, cô vẫn thấy bình an khi nghĩ đến Trúc Linh và mình. Chỉ mới gặp nhau vài lần ở Mikkeli mà hai đứa rất quý nhau, có lẽ do em Linh kể. Jiin dẫn mình đi dạo quanh trường đại học Kyung Hee của cô. Trường có phong cách kiến trúc cổ điển phương Tây, các bức tượng thiên thần trong thư viện, các tòa nhà nhìn cứ như những lâu đài, nhà thờ cổ kính, hàng cột kiểu Hy La vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jiin nói tiếc là mình không có nhiều thời gian để về quê của cô chơi. Quê cô là miền núi cách Seoul hơn 3 tiếng đi bus, mỗi tháng cô về nhà hai lần. Cô kể quê cô không khí trong lành, có núi rừng phong cảnh đẹp. Cô lên Seoul trọ học, năm này đã là năm cuối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Gặp một em dáng vẻ thư sinh người Đà Lạt hôm đi cùng Thành lên cục xuất nhập cảnh để bạn gia hạn visa, em tên là Nguyễn Trọng Hiếu, em học giao thông vận tải ở TPHCM, giờ đang làm MBA bên này. Hôm đó ngồi đợi nên nói chuyện với em cũng lâu. Nghe em kể về sự xuống cấp của Đà Lạt mà thấy xót xa quá! Hơn mười mấy năm rồi mình chưa trở lại nơi đó, thành phố của sương mù, của hoa và tình yêu. Ôi Đà Lạt!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hội thảo EREM&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải công nhận công tác tổ chức của họ rất tốt, chu đáo, mọi bộ phận phối hợp nhịp nhàng. Có thể thấy được tinh thần tập thể và trách nhiệm của các bạn rất cao. Đội ngũ tổ chức trẻ trung năng động, thân thiện, vui vẻ, là các nghiên cứu sinh của viện KAIST. Thật thú vị khi qua hội thảo mình được diện kiến tận mắt và học hỏi từ những tác giả mà mình đã từng đọc các bài báo của họ, như Akram, Lisbeth, Yang, Chung và Reinout... , những chuyên gia đầu ngành về EREM.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy ngày hội thảo mình được ăn rất ngon. Họ lưu ý riêng về thức ăn chay cho mình vào buổi trưa nữa. Buổi trưa đầu tiên ăn món Bibimbap gồm cơm với rau như rucola, salad trộn dầu mè, rong biển, nấm, củ cải muối, giá, cọng súng, kim chi và tương ớt, tất cả trong một cái tô bằng inox to như cái thau (mặc dù cái tô mình hay ăn ở nhà cũng to lắm rồi nhưng vẫn phải gọi anh tô này bằng cụ á)! Hic hic. Mình để ý thấy dĩa ăn của họ bên này rất to, họ cũng hay dùng đũa bằng inox. Bữa cơm của họ thường có một bát cơm với nhiều chén nhỏ thức ăn, dưa cải muối, kim chi... để vào những cái chén nhỏ trên cùng một mâm hình chữ nhật. Canh không có nhiều rau mà chủ yếu là nước màu nâu mặn mặn như nước chao, rau giống rau mồng tơi. Hai buổi tối welcoming party và banquet trên cruise dọc sông Hàn là hai buổi buffet hoành tráng, ai mà thích hải sản và các món nướng thì thôi rồi, chuột sa hũ nếp luôn! Mình thích nhất là các món nấm và các loại rong biển họ sấy khô ép mỏng như bánh tráng. Nấm ở đây nhiều loại phong phú mà loại nào cũng ngon ơi là ngon, huhu! Jiin bảo vì Hàn Quốc nhiều miền núi đồi nên nấm mọc nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tàu điện ngầm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại phòng information ở mỗi ga họ có phát bản đồ, trong đó có giới thiệu một số điểm đến thú vị cùng với số của ga metro gần đó. Sau khi được Thành chỉ cho vài chiêu về cách xác định hướng đi, những line chính..., với tấm bản đồ hệ thống metro của Seoul, mình đã có thể tự đi đến bất cứ nơi nào mình muốn mà không cần phiền ai hướng dẫn (mình cũng biết mọi người bận rộn, hic, các bạn sinh viên và giáo sư ở Hàn Quốc đều làm việc rất khủng, mình chịu, bên này mình đúng giờ là về thôi). Mấy ngày sau hội thảo, mỗi sáng dậy mình lại nghiên cứu các điểm đến và bản đồ để lựa chọn lộ trình cho hôm đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dịch vụ ở đây khá tốt, người bán hàng luôn thân thiện, lễ độ, chào khách đến, chào khách đi, dù có khi mình đứng xem mãi mà chẳng mua gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Seoul vừa có núi, vừa có biển, có sông, đường phố rợp bóng cây xanh, tuy nhiều nhà cao tầng và đông đúc mà không ngột ngạt, không ô nhiễm vì luôn có những mảng xanh, những khu vườn quốc gia, công viên, rải rác khắp thành phố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-315848035780480422?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/315848035780480422/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/08/tam-hon-chau.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/315848035780480422'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/315848035780480422'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/08/tam-hon-chau.html' title='Tâm hồn châu Á'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-9022449138115330181</id><published>2008-08-28T02:59:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:56.969-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='travel'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='photos'/><title type='text'>Ấn tượng Seoul</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hôm em Tuyết dẫn mình đi con đường tắt ngang qua trường dạy lái xe nằm đằng sau lưng đại học Konkuk, mình ngỡ ngàng trước một "khu vườn tượng đá" với không biết cơ man nào là tượng, dễ đến hàng trăm ấy: từ tượng Phật, Bồ Tát, La Hán, tiểu đồng đến thiên thần, mẹ và con, ông già câu cá, thổ dân châu Phi, chim chóc, muông thú, nào là ếch, đại bàng, gấu, hổ, ngựa, khỉ, voi... Em nói rằng ông chủ của trường dạy lái xe này là người thích sưu tập tượng nên ông trưng bày khắp trường, có những bức tượng được làm bằng đá đem từ đảo Jeju về.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="width: 640px; text-align: center;"&gt;&lt;embed type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent" src="http://wmg.photobucket.com/pbwidget.swf?pbwurl=http://wmg.photobucket.com/albums/v731/pthuyduong/Statue%20garden/dc6bc198.pbw" height="480" width="640"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;a href="http://photobucket.com/slideshows" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://pic.photobucket.com/slideshows/btn.gif" style="border-width: 0pt; float: left;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://smg.photobucket.com/albums/v731/pthuyduong/Statue%20garden/?action=view&amp;amp;current=dc6bc198.pbw" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://pic.photobucket.com/slideshows/btn_viewallimages.gif" style="border-width: 0pt; float: left;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Bạn bè ở Seoul&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3077/2802323417_a9478a60b4.jpg?v=0" alt="P1030160 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà ăn: vợ chồng Tuyết &amp;amp; Hữu Phương, Trung Thành và các anh em&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3256/2802324909_1492ce3857.jpg?v=0" alt="P1030174 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Trường Konkuk&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3190/2803173488_19082d732a.jpg?v=0" alt="P1030226 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quán mì đen: với Thành, giáo sư ở nhà thờ Tin Lành, bạn Solomon&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3228/2803174098_391d55b984.jpg?v=0" alt="P1030258 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Ăn bánh trung thu cùng các em&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3058/2803174302_9b1508f8c7.jpg?v=0" alt="P1030400 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Với Đức, và vợ chồng Tuấn &amp;amp; Uyên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3139/2802329047_eb62c6ea8f.jpg?v=0" alt="P1030794 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Các bạn ở lab Thành: vợ chồng Tuyết &amp;amp; Hữu Phương, anh Phương, Thành và Đức&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3264/2803254022_5b59d9c04c.jpg?v=0" alt="P1030663 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Hội ngộ với Jiin sau 3 tháng, từ ngày cô rời Phần Lan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3128/2802403925_3957f567ee.jpg?v=0" alt="P1030647 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Jiin Yoo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạ yến trên tàu dọc sông Hàn cùng các giáo sư và các bạn EREM 2008&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3188/2802350563_6bb0a6b9d2.jpg?v=0" alt="P1030349 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3065/2803197402_7c0de0de0e.jpg?v=0" alt="P1030351 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Ban tổ chức, trẻ trung, thân thiện và năng động&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3091/2802353025_263eb26778.jpg?v=0" alt="P1030358 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giáo sư Kitae Baek và các học trò. Giáo sư trẻ nhất (1974) mà mình được tiếp chuyện, anh đã là giáo sư cách đây 5 năm! Dù vậy, Kitae Baek rất thân thiện và khiêm tốn. (Giáo sư của mình cũng khá trẻ (1970), ông được phong giáo sư năm 30 tuổi).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3249/2803197798_1209f62418.jpg?v=0" alt="P1030352 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình lùn tủn giữa các người đẹp chân dài, hị hị (hai cô bé đứng cạnh mình ở ngoài rất xinh hơn trong hình nữa).&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3048/2802511967_2154eca275.jpg?v=0" alt="P1120717 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Với hai giáo sư Trung Quốc và Liu (Thượng Hải), Mak, Ying-Ying (Hồng Kông)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt style="font-weight: bold;" class="post-head"&gt;Đường phố Seoul&lt;/dt&gt;&lt;dd&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;strong&gt;Trên đường lên núi (Gwanaksan)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3148/2802523017_2a456dddf6.jpg?v=0" alt="P1030743 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3088/2803368630_15c6b1692e.jpg?v=0" alt="P1030742 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3157/2803368134_cc0420e0d8.jpg?v=0" alt="P1030741 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Olympic Park&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3028/2802364287_e740d600f5.jpg?v=0" alt="P1030364 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;World Peace Gate&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3181/2803214454_de535714fc.jpg?v=0" alt="P1030380 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong bảo tàng Olympic&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trên tàu dọc sông Hàn&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3182/2802426603_b44969c1e3.jpg?v=0" alt="P1030302 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tòa nhà 63 tầng - landmark của Seoul&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3291/2803191826_fdbb7bc618.jpg?v=0" alt="P1030323 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháp Onsu xa xa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3274/2803192118_d4ee854010.jpg?v=0" alt="P1030324 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Phố Insa-dong&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3292/2802419029_dd495bc84f.jpg?v=0" alt="P1030574 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3238/2802422485_15d8affbfe.jpg?v=0" alt="P1030586 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3050/2803267132_8b26de171b.jpg?v=0" alt="P1030579 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3217/2802420767_00a0506b03.jpg?v=0" alt="P1030580 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;strong&gt;Phố Itaewon&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3248/2803292942_039a9fe08b.jpg?v=0" alt="P1030790 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;strong&gt;Đường phố khác&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3101/2802425407_43301c230c.jpg?v=0" alt="P1030227 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3239/2802424181_e84d3fc04e.jpg?v=0" alt="P1030204 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3180/2803282998_c8c8b482c1.jpg?v=0" alt="P1030591 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái mặc đồ truyền thống (hanbok?)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3051/2803370600_a81d52a7d0.jpg?v=0" alt="P1030748 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3133/2802524699_d5da428f70.jpg?v=0" alt="P1030750 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3147/2802427155_58b0cdc9a4.jpg?v=0" alt="P1030359 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quán nướng về khuya, chủ đang dọn hàng. Phía trên mái có những ống hút khói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3003/2803275646_291e45788a.jpg?v=0" alt="P1030552 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Ông bán kẹo kéo quay quay y như ở Việt Nam nhỉ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3065/2803172278_61607b5047.jpg?v=0" alt="P1030185 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3233/2803286112_6f3eae31e7.jpg?v=0" alt="P1030673 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Quán Kapbuki (? không biết viết đúng tên không), có rất nhiều ở khu vực đại học Konkuk, bán các loại bột chiên, chả cá viên...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3104/2803284170_166f46e112.jpg?v=0" alt="P1030670 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Dịch vụ coi bói, khá là đắt khách, chủ yếu là các cô gái trẻ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Món ăn Hàn Quốc  &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các nhà hàng hay bày những món ăn họ nấu sẵn trưng ra bên ngoài tủ kính của nhà hàng để khách có thể xem một cách "trực quan sinh động", dễ dàng lựa chọn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3216/2802431371_eb62cf4f81.jpg?v=0" alt="P1030559 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3234/2802431683_1e564c7a6d.jpg?v=0" alt="P1030560 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3064/2802431979_aa24904701.jpg?v=0" alt="P1030561 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;br /&gt;&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt style="font-weight: bold;" class="post-head"&gt;Khúc bồng lai&lt;/dt&gt;&lt;dd&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;strong&gt;Jongmyo Royal Shrine&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3121/2803303438_291871064f.jpg?v=0" alt="P1030481 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3155/2802458141_130da52169.jpg?v=0" alt="P1030484 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3171/2802463953_78bb00c68a.jpg?v=0" alt="P1030505 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Changgyeonggung Palace &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3165/2803324656_c1d6547487.jpg?v=0" alt="P1030523 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3037/2803318660_75276fa600.jpg?v=0" alt="P1030511 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3060/2803325650_8656c2e7b8.jpg?v=0" alt="P1030525 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Changdeokgung Palace &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3021/2802495547_88cdff57e3.jpg?v=0" alt="P1030603 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3118/2803348620_f124eb1115.jpg?v=0" alt="P1030618 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3084/2803348182_4ce0caa512.jpg?v=0" alt="P1030617 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3183/2802506331_a761a92d6c.jpg?v=0" alt="P1030628 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3040/2802506857_6baf9a1269.jpg?v=0" alt="P1030629 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3198/2803354110_366915a3d5.jpg?v=0" alt="P1030630 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3261/2803355718_574d87da05.jpg?v=0" alt="P1030633 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The Gate of Forever Young&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3195/2803357412_7347b7869a.jpg?v=0" alt="P1030636 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Bongeunsa&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3048/2803342174_4c47bf803b.jpg?v=0" alt="P1030681 by you." title="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3073/2802506321_798a9959b9.jpg?v=0" alt="P1030705 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Bạn có thấy vầng trăng khuyết nhỏ xíu trên cao kia không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3008/2802511079_8b660ac961.jpg?v=0" alt="P1030719 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3007/2802512863_74238cc08e.jpg?v=0" alt="P1030722 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3180/2802510003_691922870e.jpg?v=0" alt="P1030717 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3170/2802511691_f365f40351.jpg?v=0" alt="P1030720 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3257/2803347098_5415b180fc.jpg?v=0" alt="P1030694 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Suguksa &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Ngôi chùa đặc biệt được dát vàng nguyên chất bên trong và bên ngoài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3008/2802531293_a0f28148e7.jpg?v=0" alt="P1030755 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2214/2802533359_34b3b480b0.jpg?v=0" alt="P1030759 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3027/2803387550_26df9149e7.jpg?v=0" alt="P1030772 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2325/2802542405_7c1d59ace3.jpg?v=0" alt="P1030774 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3027/2802544205_1a0765477c.jpg?v=0" alt="P1030779 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3011/2802547297_69f99c2f17.jpg?v=0" alt="P1030785 by you." title="" height="281" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-9022449138115330181?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/9022449138115330181/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/08/tuong-seoul.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/9022449138115330181'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/9022449138115330181'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/08/tuong-seoul.html' title='Ấn tượng Seoul'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-3935074015276008399</id><published>2008-08-28T00:31:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:56.980-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='travel'/><title type='text'>Trên từng cây số</title><content type='html'>&lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;strong&gt;09.07.2008&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ăn yaourt home-made ở một quán sinh tố trên con phố nhỏ của  Sorrento, thấy như mình đang ở Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ Sorrento đi tàu về lại Napoli, đoạn qua Pompeii một chút thì có một tiếng nổ, va chạm mạnh và khói bốc lên từ dưới đáy thân tàu. Tàu dừng lại, mọi người túa ra, hỗn loạn. Sau khi xem xét, người ta cho hành khách tiếp tục lên tàu, dồn vào những toa trước, còn đoạn tàu đó bị ngừng lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Napoli&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;Napoli được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới vào năm 1995, bởi sự giàu có về văn hóa nghệ thuật của thành phố duyên hải phía Tây nước Ý này. Nhưng thấy tiếc cho Napoli, một thành phố cũng đang phải đối mặt với nhiều vấn nạn môi trường và xã hội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian mình lưu lại ở Napoli quá ngắn ngủi với chỉ hơn 2 tiếng đồng hồ, không đủ đi xa để thưởng thức vẻ đẹp của Napoli, mà chỉ loanh quanh khu vực bến xe, nhộn nhạo, lộn xộn và ô nhiễm bởi rác thải chất đống trên đường. Tiếc cho Napoli!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lên tàu lúc 8h tối. Mệt mỏi sau một ngày lang thang suốt hành trình dài qua 3 thành phố. Tiếp tục ngồi tàu vượt gần 800 km để đến Venice (Venezia). Chuyến tàu đêm khá phức tạp, hành khách đa số là những người dân nhập cư nghèo, bươn chải mưu sinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngồi cùng toa với hai bạn người Bangladesh đạo Hồi. Hai bạn sang đây làm việc, cùng tuổi với mình nhưng nhìn phong trần có vẻ vất vả, thấy tội tội. Bạn bắt chuyện và tụi mình nói cũng nhiều, về cuộc sống, sự khác biệt văn hóa, về quan niệm hôn nhân (khi bạn biết mình đã có gia đình). Cũng vui vui. Thấy bạn cũng quý mình, bạn hỏi có thể là bạn bè của mình được không. Mình nói dĩ nhiên rồi. Bạn khen mình... và nói rằng hẳn là chồng của mình yêu mình lắm...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn bảo rằng mình may mắn vì gặp các bạn, nên không có gì lo lắng hết. Vì tàu đêm thường có những người nhập cư từ Maroc, Romania, họ hay ăn cắp hành lý của khách trên tàu, hic.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khuya, bạn hút thuốc, mùi khói thuốc trong toa tàu kín rất nồng và khó chịu (đúng ra trong tàu không được phép hút thuốc). Mình muốn nói với bạn nhưng lại ngại nên thôi. Đến lần thứ 3, mình nói chuyện với bạn, vì mình chỉ chịu đựng khói thuốc một lúc này thôi, nhưng gia đình bạn, bạn bè của bạn và chính bản thân bạn sẽ bị ảnh hưởng đến sức khỏe về lâu dài. Mình nói với sự chân thành và lòng hết sức mong bạn sẽ bỏ được. Bạn dụi bỏ điếu thuốc dang dở, nhìn mình và nói rằng, bạn cũng biết nó không tốt cho sức khỏe, bạn cũng đã làm cha mẹ buồn vì chuyện này. Nhưng từ giờ bạn sẽ cố gắng, mỗi khi nhớ đến những gì mình đã nói... Mình cảm động dù biết rằng việc đó gần như không tưởng, với một người nghiện thuốc lá nặng như bạn. Nhưng mình vẫn hy vọng và cầu mong cho bạn sẽ làm được, bạn à.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;10.07.2008&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Venezia&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình đến Venezia sáng sớm ngày 10.7.2008. Venice, thành phố trên những con kênh mà mình đã từng biết đến qua những trang sách giờ đây đang hiện ra trước mắt mình, "bằng xương bằng thịt". Venice, thành phố với những địa danh, vương cung Doge, cầu Than Thở, lễ hội hóa trang, những chiếc mặt nạ mà mình thậm chí đã từng post trong diễn đàn TTVN ngày xưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Venice, "taxi" không phải những chiếc ô tô mà là những con thuyền nhỏ. Gondola, những chiếc thuyền mũi cong, chủ yếu dành cho khách du lịch. Có lần mình đứng trên cầu, nghe người ta kéo đàn và hát say sưa trên gondola.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gặp lại Lisa ở trước cổng nhà ga chính. Và từ đó hai đứa đi bộ dạo khắp Venice, qua những con phố nhỏ, những chiếc cầu be bé bắc ngang những dòng kênh xanh màu ngọc bích...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;11.07.2008&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm đó mình lại lên tàu từ Venice về Rome, mình bay vào sáng 11.07. Có một sự cố đáng nhớ, đó là mình không biết rằng cái khoang mình đang ngồi sẽ bị tách ra đi về hướng Paris. May mà lúc đó giữa khuya gần 2-3 giờ sáng rồi. Bác nhân viên soát vé đọc vé của mình rồi la toáng lên. Bác bảo mình phải di chuyển thật nhanh đến những toa trên, vì ở ngay trạm dừng kế tiếp, tàu sẽ được tách ra làm hai, một đi về hướng Paris và một đi tiếp về Rome. Thế là giữa khuya, mình phải lọ mọ chuyển đồ đạc. Tàu cũ kỹ, lắc lư lắc lư. Những khoang chỗ mình ngồi (hướng đi Paris) rất vắng, trong khi đó những khoang trên đi Rome lại chật kín người. Người ta ngồi la liệt cả trên lối đi hẹp bên hông nữa. Mình phải luôn miệng xin lỗi và xin phép để có thể kéo đám đồ đạc lách qua (hic, lúc đi chỉ có một cái ba lô, lúc về có thêm một cái túi kéo mua ở Rome). Cuối cùng mình cũng tìm được một chỗ ngồi, đó là một cái ghế nhỏ xếp bên hông thành tàu, hic. Cũng khổ vì mình ngồi đó ngủ gật gù, chốc chốc người ta đi qua, đi lại phải tránh chỗ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến sân bay ở Rome, chuyến bay bị dời lại hơn một tiếng. Ngồi buồn ngủ và vật vờ ở sân bay. Cuối cùng cũng sống sót về được đến nhà.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-3935074015276008399?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/3935074015276008399/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/08/tren-tung-cay-so.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/3935074015276008399'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/3935074015276008399'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/08/tren-tung-cay-so.html' title='Trên từng cây số'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-2485931367244054660</id><published>2008-08-28T00:25:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:56.989-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='travel'/><title type='text'>Lữ khách giang hồ</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Thứ tư 09.07.2008&lt;/strong&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Tôi để chuông báo thức và dậy lúc 5 giờ sáng, chuẩn bị cho một ngày hành trình dài đơn độc. Đồ đạc đã được xếp dọn từ tối, gọn nhẹ và đơn giản. Tôi chỉnh máy chụp hình ở chế độ khung hình dài, tỉ lệ 16:9, vì muốn nghịch thử xem sao. Tôi xuống trả phòng và ra ga cho kịp chuyến tàu sớm đi Napoli Centrale. Tạm biệt căn phòng trọ và những người bạn còn đang say ngủ, tạm biệt chị Akiko dễ thương. Có lẽ tôi sẽ còn gặp lại chị mà, một ngày nào đó, ở Việt Nam, hay Bắc Kinh, biết đâu chừng, phải không chị thân mến…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hơn 8 giờ rưỡi sáng, tàu đến nhà ga trung tâm Naples (Napoli). Việc đầu tiên tôi làm là mua vé đi Venice, tôi phải biết được thời gian cụ thể để lên kế hoạch cho ngày hôm nay. Sau khi check trên máy bán vé tự động, từ Naples đến Venice tàu chạy cũng phải mất 7-8 tiếng (hơn 800 km) tôi biết rằng mình sẽ không kịp đến Venice trước nửa đêm, nếu muốn đi cả Pompeii và Sorrento. Tôi đã đặt nhà trọ ở Venice, nhưng mới chỉ trả trước 10% tiền cọc, nếu tôi không đến kịp, coi như mất. Tôi suy tính, check tiếp bảng thời gian và nảy ra một quyết định mạo hiểm, đi tàu đêm, như thế tôi sẽ không phải lo chạy đua với thời gian nữa, tha hồ chơi cả ngày, đến tối lên tàu ngủ, sáng hôm sau đến nơi, vừa rẻ, vừa chẳng tốn tiền trọ (lúc đó tôi đang sắp hết tiền nên tiết kiệm được chừng nào tốt chừng đó). Đằng nào tôi cũng đã tính sẽ đi tàu đêm khuya thứ năm trở lại Rome để bay về Phần Lan sáng thứ sáu rồi mà. Nhưng…như thế cũng liều và “trâu bò” thật, sức người có hạn thôi chứ. Nghĩ đến ba ngày hai đêm sắp tới, mình thành kẻ lang thang phiêu bạt không chốn nương thân nơi đất khách xa xôi, tôi tủi thân rưng rức… &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Tôi lấy lại bình tĩnh trong phút chốc, quyết định mua vé. Mọi thứ đã an bài khi tôi cầm chiếc vé trong tay, bây giờ gần 9 giờ sáng, tôi có gần 11 tiếng để đi chơi, miễn sao quay lại nhà ga kịp chuyến tàu khởi hành lúc 8 giờ tối, tôi sẽ đến Venice vào 6 giờ sáng hôm sau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đến phòng thông tin ở nhà ga để hỏi về các chuyến tàu đi Pompeii và Sorrento. Chị nhân viên phát cho tôi mấy cái bản đồ Naples và Sorrento, chị chỉ tôi mua vé ở sạp báo gần đó, rồi đi từ sân ga số 23 ra ngoài, sau đó xuống tầng ngầm (dành cho các chuyến đi nội hạt trong vùng, gọi là Circumvesuviana) chọn hướng đến Sorrento, đợi cứ nửa tiếng sẽ có một chuyến khởi hành. Pompeii nằm giữa đường đi từ Naples đến Sorrento, nên tôi sẽ đến Pompeii trước. Tôi cảm ơn chị rồi đi tìm chỗ gửi đồ và lên đường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ngồi đợi trên hàng ghế dài cạnh một người phụ nữ đang đọc sách. Cô có mái tóc ngắn màu vàng, váy đen ngắn có hình hai bông hoa đỏ thắm. Tôi hỏi thăm chuyến tàu đi Sorrento mới biết cô cũng đi Pompeii. Mừng quá, thế là tự nhiên có thêm một người bạn đồng hành bất ngờ và thú vị.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Tàu đến, chật ních người, chủ yếu là dân địa phương. Một tốp thanh niên đứng cuối toa la hét, hát hò đầy phấn khích. Ngay cạnh tôi là một cặp còn rất trẻ ngồi đối diện, cứ âu yếm hôn rồi nhìn nhau tình tứ quên trời đất, có vẻ rất hạnh phúc. Tàu đi qua những sân ga cũ kỹ, trên tường đầy những nét vẽ graffiti nguệch ngoạc, sặc sỡ, những căn nhà tập thể phấp phới áo bay như ở Việt Nam, giàn hoa giấy, có cả cây cau, cây dừa đằng xa xa kìa, tôi có nhìn lầm?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tàu qua chừng chục ga, khoảng hơn 45 phút thì đến Pompeii.&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt style="font-weight: bold;" class="post-head"&gt;Nơi thời gian ngừng lại&lt;/dt&gt;&lt;dd&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="post-body last"&gt;                 &lt;div class="image-wrapper"&gt;&lt;img src="http://f3.yahoofs.com/blog/43b77dd5z5c108590/50/__sr_/4d43.jpg?mgY1ltIB574E.20f" alt="333" border="0" height="187" width="333" /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=3848&amp;amp;id=8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s" id="m3848"&gt;&lt;img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/nt/ic/ut/bsc/srch12_1.gif" class="magnify" alt="magnify" border="0" height="12" width="12" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;   &lt;div class="content-wrapper"&gt;  &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Pompeii đã từng là một trung tâm thương mại thịnh vượng với dân số khoảng 20000 người, trước ngày 24 tháng 8 năm 79 sau Công Nguyên. Khí độc, tro bụi và dòng nham thạch nóng rực của núi lửa Vesuvius đã chôn vùi thành phố cùng hơn 2000 người mắc kẹt lại trong cái ngày định mệnh đó. Đa số dân chúng thoát được bằng đường biển nhưng họ cũng phải bỏ của chạy lấy người, trong hoảng loạn, đau đớn nhìn những gì mình gầy dựng tiêu tan. Ngày nay, di tích Pompeii mà tôi đang đứng ở đây cũng chỉ là phần nào được đem ra ánh sáng. Thành phố huyền thoại đã bị lãng quên sau hàng mấy trăm năm trời, mãi cho đến thế kỷ 18 mới có những đợt khai quật đầu tiên từ phát hiện của một người nông dân. Nhiều phần khác của Pompeii đã mất đi vĩnh viễn dưới lòng đô thị hiện đại và đất canh tác nông nghiệp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Pompeii của một thời quá khứ huy hoàng! Vẫn còn đây những khu vườn như mê cung, với giàn nho che bóng mát, những hàng cột La Mã, những bức tượng đồng, những bình vại cổ, và đặc biệt là những bức họa màu thật đẹp trên tường. Người dân Pompeii hẳn rất yêu nghệ thuật. Có phải là thời gian đã dừng lại nơi đây, một khoảnh khắc của lịch sử đã được lưu lại đến tận bây giờ, để tôi vẫn hình dung được cuộc sống sinh động của một Pompeii phồn vinh xưa kia. &lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Dưới trời nắng gay gắt, tôi lang thang chuyện trò trên những “góc phố rêu phong” cùng cô bạn đồng hành mà tôi tình cờ quen lúc chờ tàu ở Naples. Cô là cô giáo dạy cấp 1 ở Pháp, chồng cô đi công tác Naples 4 ngày nên cô theo chồng sang Ý và đi Pompeii một mình. Cô kể ngày xưa cô học chuyên ngành lịch sử Hy Lạp và thời sinh viên cô từng đi làm thêm trong viện bảo tàng như một hướng dẫn viên. Pompeii rộng quá, chúng tôi đi cả buổi sáng đến quá trưa mà vẫn chưa hết. Cô nói, ý rằng thế giới thì rộng lớn mà chúng ta chỉ có một cuộc đời để đi và thấy càng nhiều càng tốt (we have only one life to see all). &lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Và câu chuyện bắt đầu rẽ sang hướng khác khi tôi đề cập đến đạo Phật. Tôi biết sự vô thường của một kiếp người nhưng vẫn muốn nói với cô rằng, tôi tin rằng chết không phải là hết. Tôi tin ở nhân quả và luân hồi, tùy theo nghiệp lực của chính mình tạo ra, những gì mình đã làm, đã nghĩ, đã nói trong cuộc đời này, nhất là trong lúc lâm chung (cận tử nghiệp) sẽ quyết định cảnh giới cho kiếp tái sinh mới, là quỷ, là thú, là người hay là chư thiên... Người ta cứ mãi trầm luân trong vòng sinh tử như thế cho đến khi nào giác ngộ. Sống được làm người khó lắm, như xác suất con rùa mù trăm ngàn năm nổi lên bắt được bộng cây trôi giữa dòng sông. Nhưng chỉ có làm người mới là dễ tu để giác ngộ nhất. Bởi cõi trời sung sướng quá, đẹp đẽ và giàu sang, nhưng dễ sinh tâm kiêu mạn, tăng trưởng lòng tham dục, và phước báu dù nhiều nhưng vẫn ở trong vòng sinh tử, khi hưởng hết phước rồi cũng tan, nhiều khi lại đọa vào đường ác. Cõi thú thì u minh, cõi địa ngục quá đau khổ không còn tâm trí để tu. Cho nên có được thân người quý giá này thì hãy tận dụng cố gắng tiến tu… Tôi vui vì cô khá cởi mở (open-minded) trao đổi. Tôi nhớ cô nói với tôi rằng, cô tin ở con người. &lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Hơn 12 giờ trưa, tôi vẫn chưa đi hết Pompeii nhưng đành chia tay người bạn đường dễ mến để tiếp tục hành trình đến Sorrento. Chào Pompeii, chào thành xưa vết cũ, nơi đã cho tôi thấm thía được chừng nào những thăng trầm của lịch sử, của phù du suy thịnh và của mong manh kiếp người. &lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt style="font-weight: bold;" class="post-head"&gt;Tiếng hát nàng Sirens&lt;/dt&gt;&lt;dd&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="post-body last"&gt;                 &lt;div class="image-wrapper"&gt;&lt;img src="http://f3.yahoofs.com/blog/43b77dd5z5c108590/52/__sr_/1413.jpg?mgY1ltIBdFDxFzh6" alt="333" border="0" height="187" width="333" /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=3854&amp;amp;id=8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s" id="m3854"&gt;&lt;img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/nt/ic/ut/bsc/srch12_1.gif" class="magnify" alt="magnify" border="0" height="12" width="12" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;   &lt;div class="content-wrapper"&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;Từ Pompeii, tôi lên tàu đi thêm gần một tiếng nữa thì đến Sorrento, ngôi làng nhỏ nằm trên bán đảo trải dài ven bờ biển. Tôi đứng ở hành lang trên núi cao nhìn xuống. Trời rực nắng trong và biển xanh đến vô cùng. Anh ơi, thế là em đã đặt chân đến Sorrento xinh đẹp, Sorrento mộng mơ! Anh ơi, em đã “trở về mái nhà xưa”!&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Tôi bước đi lâng lâng giữa những “ngõ nhỏ, phố nhỏ”, nhà tôi không ở đó mà sao còn thấy thân thương, huống chi những người con của mảnh đất này. Thế nên vẻ đẹp duyên dáng của Sorrento đã là nguồn cảm hứng cho biết bao nghệ sĩ, thi ca và hội họa. Trung tâm thị trấn có rất nhiều những quán ăn, quán cà phê bên hiên nhà, trang trí bằng những chùm hoa đầy màu sắc và lá xanh tươi. Bất chợt, lòng tôi xao xuyến khi nghe bản nhạc “Come back to Sorrento” réo rắt vang lên từ một quán cà phê trên đường. Tôi đang đứng ở Sorrento và cảm nhận nỗi lòng tha thiết của một người Sorrento viết về tình yêu quê hương mình. Khúc nhạc gợi lên niềm nhớ khôn nguôi vẫn luôn nằm đâu đó trong trái tim tôi. Nó làm tôi muốn ứa nước mắt vì nhận ra thân phận tha hương của mình trong lúc này.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;" align="center"&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;" align="center"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Tình cờ trong lúc tìm lời bản nhạc Trở về mái nhà xưa, tôi đọc được bản dịch từ nguyên gốc và bài viết dưới đây, với nhiều đồng cảm. Tôi post ở đây đoạn trích về sự tích nàng Sirens , các bạn muốn đọc toàn bài thì click vào tên tác giả bên dưới nhé.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;    &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;" align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;&lt;span style="color:#00007f;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;" align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;&lt;span style="color:#00007f;"&gt;&lt;strong&gt;Dịch lời ca  khúc Come Back To Sorrento&lt;br /&gt;    Trở về mái nhà xưa&lt;/strong&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;" align="center"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;font-size:100%;color:#00007f;"&gt;Xin hãy nhìn về phía  biển khơi xa! Ôi đẹp biết nhường nào …!&lt;br /&gt;    Bất chợt nó gợi trong ta những cảm  xúc dạt dào đến vậy&lt;br /&gt;    Sẽ chẳng khác gì nguồn cảm xúc ta gieo xuống đại dương &lt;br /&gt;    Bởi nó cũng nghĩ về ta&lt;br /&gt;  Ta khiến nó mộng mơ  ngay khi nó còn thức giấc &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;" align="center"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;" align="center"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;" align="center"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;font-size:100%;color:#00007f;"&gt;Hãy nhìn! Hãy nhìn ra  những khu vườn!&lt;br /&gt;    Hãy đắm chìm trong hương hoa từ những bông hoa cam&lt;br /&gt;    Mùi  hương thanh khiết đến nhường nào&lt;br /&gt;    Như muốn vương vấn vào lòng ta &lt;br /&gt;    &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;" align="center"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;font-size:100%;color:#00007f;"&gt;Vậy mà nhiều khi ta đã  nói: “ Tôi ra đi đây , xin giã từ “&lt;br /&gt;    Ta lìa xa nỗi lòng ấy&lt;br /&gt;    Ta lìa xa quê  hương yêu dấu ấy&lt;br /&gt;    Ta có chắc rồi mai này sẽ không có ngày ta trở về nữa … ? &lt;br /&gt;    Nhưng xin hãy đừng bỏ lại quê hương phía sau mình nhé&lt;br /&gt;    Đừng làm cho ta  khắc khoải đau buồn&lt;br /&gt;    Hãy trở về Surrento&lt;br /&gt;    Cho ta lẽ sống ở đời  &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;" align="center"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;em&gt;&lt;/em&gt; &lt;p style="text-align: justify;" align="center"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;" align="center"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;font-size:100%;color:#00007f;"&gt;Hãy nhìn ra biển  Surrento&lt;br /&gt;    Nơi chất chứa những gì vô giá&lt;br /&gt;    Có ai đi qua khắp muôn nẻo địa  cầu&lt;br /&gt;    Cũng chưa thấy nơi đâu đẹp hơn thế &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;" align="center"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;em&gt;&lt;/em&gt; &lt;p style="text-align: justify;" align="center"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;" align="center"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;font-size:100%;color:#00007f;"&gt;Hãy về xem những nàng  tiên cá&lt;br /&gt;    Họ nhìn ta như ta đã hớp hồn&lt;br /&gt;    Họ yêu ta như tình yêu biển cả &lt;br /&gt;    Mong ước một lần đượm thắm nụ hôn.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;" align="center"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;font-size:100%;color:#00007f;"&gt;"Tôi được biết Surrento là một bán đảo nằm trên vịnh Napoli miền nam nước Ý. Surrento được lấy tên từ truyện thần thoại Surrentum. Nàng Sirens xinh đẹp quyến rũ các thuỷ thủ qua đây bằng tiếng hát của nàng, làm cho họ quên mất phương hướng mà đâm tầu vào vách núi. chỉ có Odysseus và các thuỷ thủ của ông là cưỡng lại được tiếng hát quyến rũ ấy và nàng Sirens vì thế đã hóa đá tạo nên hòn núi mà người ta gọi nó là "Li Galli"nghĩa là “nàng Sirens hóa đá”.. Và như bao người Ý với tâm hồn lãng mạn , De Curtis đã viết nên tác phẩm bất hủ của mình cho quê hương Surrento yêu dấu . Và hẳn nhiên Come back to Sorrento không chỉ dành riêng cho người dân Sorrento mà còn chung cho những ai đó mỗi khi lắng tai nghe bất chợt tâm hồn thấy khắc khoải nhớ về nơi ta đã sinh ra . Nơi cho ta những thời khắc yên bình mà chốn quê người ngõ hầu không có..."&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;    &lt;strong&gt;&lt;a href="http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/vn/phainghe/13147/index.aspx"&gt;&lt;strong&gt;Vũ  Anh Vũ&lt;/strong&gt;&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-2485931367244054660?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/2485931367244054660/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/08/lu-khach-giang-ho.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/2485931367244054660'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/2485931367244054660'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/08/lu-khach-giang-ho.html' title='Lữ khách giang hồ'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-7658748480743927500</id><published>2008-07-20T08:31:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:56.933-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='travel'/><title type='text'>Tuscany, Toscana</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi vẫn băn khoăn với sự lựa chọn Naples hay Florence (cũng vì ngành giao thông đình công hôm thứ hai mà chúng tôi đã không thể đi Naples như dự tính nên đành bỏ Naples ngoài kế hoạch, nhưng sao tôi thấy tiếc quá). Chúng tôi chỉ còn một ngày duy nhất hôm nay ở Rome, mai phải trả phòng và lên đường đi Venice rồi. Naples cách Rome khoảng hơn 200 km về phía Nam, còn Florence cách Rome gần 250 km về phía Bắc. Tôi nói với Lisa hay là hôm nay mình đi Naples, mai mình hẵng ghé Florence, vì nó cũng tiện ngay trên đường đi Venice. Như thế vừa tiết kiệm được quãng đường quay ngược lại Rome, mà lại vừa đi được thêm một vùng khác nữa. Nhưng Lisa không nghe, cô sợ rằng đi như thế sẽ rất mệt. Tôi đành chiều lòng nàng. À, Lisa để ý rằng một số danh từ tiếng Ý thường có đuôi là “o”. Cô đùa, bây giờ tụi mình ở Ý nên cũng phải gọi nhau là Lisaio và Daisio. :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng hôm đó tôi lại gặp bác người Ý (lần thứ ba!) trên con đường quen thuộc ra nhà ga. :D Bác rất vui khi thấy tôi. Tôi hỏi thăm bác một chút về những nơi sắp đến rồi chào tạm biệt bác, ngày mai tôi sẽ rời khỏi thành Rome rồi, chắc là sẽ không có dịp gặp lại bác trên con đường này nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuscany, Tuscany! Tôi yêu mến vùng đất này qua các bức tranh vẽ những cây bách (cypress) cao nhọn nằm trên ngọn đồi, giữa những cánh đồng đỏ rực màu anh túc hay vàng hoa hướng dương trải dài, một hình ảnh rất đặc trưng của vùng Tuscany. Hơn nữa, không chỉ vậy, Florence (tiếng Ý là Firenze), thủ phủ của Tuscany, còn là một thành phố giàu lịch sử và văn hóa, trung tâm nghệ thuật của văn minh phương Tây trong suốt thời kỳ Phục Hưng. Florence từng là nơi sinh sống của các nghệ sĩ lớn như Leonardo da Vinci, Michelangelo, Raphael…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ngưỡng mộ những công trình kiến trúc, nhất là các nhà thờ ở đây, cũng giống như Rome hay Vatican, bên trong nhà thờ luôn có những bức tranh và những bức tượng tuyệt tác. Nhưng hơi tiếc là chúng tôi chỉ có thể đi dạo quanh quẩn khu trung tâm, không có điều kiện ra ngoại ô để được nhìn thấy vẻ đẹp thiên nhiên của Tuscany, với những ngọn đồi và cánh đồng xanh vàng thơ mộng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi chụp được một tấm ảnh ưng ý từ trên cầu Vecchio nhìn ra dòng sông uốn khúc hòa với nền trời xanh và hai dãy nhà ven bờ. Cầu Vecchio (Ponte Vecchio) bắc ngang sông Arno được xây dựng vào thế kỷ thứ 14, và từ thế kỷ thứ 16 đến nay, trên chiếc cầu này tấp nập những cửa hàng vàng bạc, nữ trang lóng lánh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành phố nhỏ xinh, vừa cổ kính vừa hiện đại, khu trung tâm nhộn nhịp các quầy hàng cho chị em nào thích shopping tha hồ mua sắm. Tôi thì thuộc dạng giang hồ chân đất rồi, mà cũng chẳng có tiền, nên chỉ lướt lướt ngắm thôi. :P Mấy ngày liền lang thang dưới cái nắng chói chang mùa hè ở Ý, tôi đã biến thành một thanh sôcôla đen cháy (chắc khoảng 80% cacao, hihi). ;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rời Florence, chúng tôi đi tàu chừng hơn 70 km về phía Tây, khoảng một tiếng đồng hồ là đến Pisa, thị trấn nhỏ có tháp chuông nghiêng nổi tiếng. Khi chúng tôi đến đó đã thấy có rất đông khách du lịch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối hôm đó khi trở lại Roma Termini, tôi nói với Lisa rằng mai tôi sẽ đi Naples, tôi muốn đi Sorrento và Pompeii. Tôi cũng không hiểu tại sao nỗi nhớ về một nơi chưa từng đặt chân lại có thể thôi thúc mình đến vậy? Sao tôi muốn thấy biển xanh, và bản nhạc “Back to Sorrento” cứ ám ảnh vương vấn. Tôi biết mình sẽ hối tiếc nếu không đi, biết bao giờ tôi mới có dịp trở lại đất nước xinh đẹp này. Lisa nói nếu vậy thì mai tôi cứ đi một mình, còn bạn sẽ đến Venice trước. Và chúng tôi hẹn gặp nhau 9h sáng ngày thứ năm 10.07.2008 tại trước nhà ga chính của Venice.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hơn 10 giờ khuya tôi mới về đến nhà. Phòng trọ có thêm hai người mới đến. Một chú người Tây Ban Nha, chú kể đầy tự hào về thành phố Pamplona quê hương mình, đó là địa danh nhà văn Hemingway từng sống và đưa vào những trang viết của ông. Chú còn kể thêm mấy người khác mà tôi không biết nên không nhớ. Thú thật là tôi dở tệ, còn chưa đọc “Ông già và biển cả” và tất nhiên là nhiều tác phẩm văn học lớn khác nữa, huhu. Người thứ hai là một cô gái Ý đến từ Milan, thành phố của thời trang. ;) Cô mới 23 tuổi mà rất năng động, tự tin và chững chạc, nói tiếng Anh khá chuẩn. Cô học về quản lý chiến lược trong kinh doanh, đi Rome dự hội thảo. Cô bảo muốn tìm một chỗ rẻ và vui (cheap and fun) nên chọn ở đây một ngày, sáng mai cô sẽ chuyển sang khách sạn chỗ hội thảo, có công ty trả tiền cho rồi. Cô vừa đi tàu đến sau một quãng đường dài nên ngủ sớm. Mình ngồi nói chuyện chút xíu với chị Akiko. Ah, vui cái là, chị chỉ cho mình xem chiếc áo thun đang mặc. Ngạc nhiên chưa! Đó là một chiếc áo thun trắng có chữ Việt Nam và thêu len màu xanh cảnh thôn quê Việt Nam!&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-7658748480743927500?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/7658748480743927500/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/07/tuscany-toscana.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/7658748480743927500'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/7658748480743927500'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/07/tuscany-toscana.html' title='Tuscany, Toscana'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-3773487406403316877</id><published>2008-07-14T15:10:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:56.941-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='travel'/><title type='text'>Hai lúa đi Rôm</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Rome và Vatican&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thứ sáu 4.7.2008&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;Lisa đã đến Helsinki từ trưa và kịp đi chơi đảo Suomelina. Hai đứa mình gặp nhau tại sân bay. Chuyến bay của cô quá cảnh Frankfurt bị trễ nên tụi mình có thời gian nói chuyện thêm một chút, chuyện về buổi bảo vệ luận văn thành công xuất sắc của cô, chuyện về nước Ý, tụi mình hẹn nhau 8 giờ sáng tại nhà ga trung tâm ở Rome. Hôm trước vợ chồng cô Trung Quốc năm ngoái cho mình đi tàu chơi ngày Juhannus, năm nay họ mời tụi mình đến nhà làm BBQ. Hai vợ chồng cô cũng vừa đi Ý hồi đầu năm nay. Cô kể hôm đó đang đứng cho chú Mark chụp hình thì một anh chàng người Ý không biết ở đâu nhảy vào cười toe ngay cạnh cũng làm dáng để chụp chung. Cô hỏi tại sao làm vậy thì anh ta bảo "It's Italia!" Haha! Vui tính nhỉ. Bây giờ càng hiểu thêm cái câu "when in Rome, do as Romans do". :P&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đàn ông Phần Lan thường trầm và ít nói, chú Mark giải thích đùa, là vì ngày xưa tổ tiên họ sống trong rừng, chủ yếu đi săn bắn (hunters), nên cần phải giữ im lặng để không đánh động con mồi. Còn tại sao các anh chàng Ý nói nhiều và hay tán á, là vì các anh ấy cũng là hunter nhưng mà là lady-hunters. :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ Vantaa - Helsinki bay khoảng 3 tiếng rưỡi thì đến sân bay Leonardo da Vinci (Fiumicino airport) của Rome. Cứ 30 phút lại có một chuyến tàu từ sân bay về nhà ga trung tâm (Roma Termini station), phòng trọ của mình gần nhà ga, chỉ chừng 5 phút đi bộ, nên khá thuận tiện. Mình đến nơi đã gần nửa đêm, lò dò theo hướng dẫn và địa chỉ tìm nhà trọ. (Đây là trang mình vừa biết được, để đặt hostel giá rẻ, phù hợp cho sinh viên hay kiểu du lịch bụi như mình, giới thiệu cho bạn nào quan tâm, hy vọng nó hữu ích với thông tin hơn 17000 hostels trên 168 nước www.hostelworld.com). Lúc đầu không biết tìm đường ra sao cả vì chẳng thấy những bảng tên đường xanh xanh như mình nghĩ. Hóa ra tên đường ở đây người ta khắc ngay trên tường đá của tòa nhà đầu ngã tư. Trước mỗi tên đường thường có chữ Via hay Viale, Piazza, cùng có nghĩa là đường, phố...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trực quầy tiếp tân là một bác lớn tuổi, bác không nói tiếng Anh được nhiều, còn mình thì không biết tiếng Ý, nhưng làm thế nào mà cuối cùng cũng xong. Bác nói chậm và viết chậm, kỹ lưỡng trên tờ biên nhận rồi đi lấy chìa khóa, một xấp khăn trắng trải giường, áo gối và chăn đắp. Đồng hồ trên tường đã chỉ qua 0 giờ 20 phút của ngày mới. Mình theo bác đi thang máy lên tầng 5. Thang máy ở đây khá nhỏ và hẹp, chỉ vừa đủ hai người đứng, trông cũ kỹ. Ngay hành lang có chiếc bàn để một xấp dày những tấm bản đồ thành Rome in sẵn, phát miễn phí cho khách trọ. Bác giới thiệu phòng ăn + bếp chung với đủ chén dĩa, tủ lạnh, tivi, một chiếc bàn tròn với vài chiếc ghế và một sofa. Cạnh đó là phòng tắm khá thoáng và sạch sẽ. Còn phòng trọ nhỏ chừng 15 mét vuông cho 6 người, với 3 chiếc giường tầng bằng sắt (1 giường gồm 2 tầng) nhìn vào thấy người nằm la liệt như kiểu trại tập trung ấy, hic hic. Trên trần nhà quạt chạy vù vù, cửa sổ mở toang vì thời tiết khá nóng bức. Bác chỉ cho mình chiếc giường trống duy nhất ở dưới, tầng trên một cô gái đang ngủ. Dưới gầm giường có hai ngăn chứa đồ. Ngoài hành lang cũng có tủ khóa cho khách để đồ quan trọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chợp mắt được một lúc thì mình nhận được tin nhắn của Lisa, cô bảo rằng vừa mới đến nơi và khá mệt nên hẹn lại 9 giờ sáng tại Roma Termini... Thế là cuối cùng mình cũng đã đến Rome, sau một quyết định chóng vánh và một ngày mệt nhoài gần như không ngủ để hoàn thành mấy công việc cần thiết cho kịp xong trước chuyến đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thứ bảy 5.7.2008&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng thức dậy, lúc này mới có dịp nhìn rõ hơn tòa nhà mình đang ở. Trời ơi, mình ngỡ như đang ở trong khu tập thể quen thuộc ở Việt Nam, vì nó giống quá, thời tiết cũng ấm nóng như thế, nhìn từ cửa sổ ra các nhà đối diện cũng phơi đồ, trồng cây... y chang như Việt Nam. Cô gái nằm giường trên mình và mấy người xung quanh nữa có lẽ đã đi đâu từ sớm (sau này mình biết tên hai người còn lại, là Paul người Tiệp và Raphael người Brasil nhưng học ở Spain, không biết viết đúng chính tả không vì mình chỉ nghe vậy). Còn lại hai cậu sinh viên người Singapore trông hiền lành. Tụi mình nói chuyện một chút. Mình bảo cũng có vài người bạn của mình đang học ở Sing.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình gặp Lisa ở trước cổng chính Roma Termini. Cô kể hôm qua đã gặp bao nhiêu là trục trặc vì quên chìa khóa vali ở Phần Lan! Thế là cô phải nhờ nhân viên an ninh mở giùm. May là cuối cùng mọi thứ cũng ổn rồi. Tụi mình đang đứng tám thì có một bác đến hỏi tụi mình từ đâu tới và đang định đi đâu. Bác ấy xưng là nhà khảo cổ. Bác lấy bản đồ Rome và chỉ cho tụi mình xem ba vùng Rome thời cổ đại, trung cổ và Rome hiện đại. Bác cho địa chỉ rồi bảo tụi mình lần sau đến Rome thì đến chỗ bác ở rồi bác dẫn đi tham quan miễn phí. Bác kể là quen nhiều bạn bè từ Ấn Độ, Mexico, Albania...cũng bằng cách như vậy. Sau khi nói một hồi thì bác ấy ôm hôn tạm biệt hai đứa rồi bảo là phải đi đến trường đại học. (Hôm đó là thứ bảy). Thực sự là chả hiểu gì cả?!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai đứa ngớ người ra một lúc rồi cười và theo bản đồ bắt đầu khám phá thành Rome, với điểm đến đầu tiên là đấu trường Colloseum, kỳ quan thế giới một thời Trung Cổ, nơi từng có thể chứa đến hàng chục ngàn khán giả. (Liệu có bao nhiêu đấu sĩ còn sống sót sau những trận quyết chiến sinh tử dưới nanh vuốt lồng lộn của con thú đói. Khốn khổ thay cho kiếp nô lệ tù đày, phải lấy mạng sống làm trò vui cho kẻ khác, và man rợ thay cho thú tiêu khiển đẫm máu này).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một hàng dài người rồng rắn xếp chờ mua vé vào trong Colloseum. Có hai chú mặc trang phục võ sĩ giác đấu đứng trong đám đông, mỗi lần người ta muốn chụp hình thì trả cho họ 2 Euro. Buồn cười, một chú rất hay đùa, làm vẻ mặt bặm trợn, vung gươm chạy chạy chém chém bên này rồi bên kia. Tụi mình hỏi trêu chú ấy, chú ơi, chú đang tức giận gì hả, sợ quá, hehe. Thế là chú ấy làm mặt nghiêm trọng, rồi nói, mắt nhìn xa xăm, (há há): "I will tell you a secret. (ngừng một chút cho thêm phần kỳ bí). I love woman. So, I'm not angry". Hai đứa mình phì cười, chả hiểu gì. :D Lisa quay lại mình nháy mắt "It's Italia".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tụi mình đang đứng phân vân bên ngoài thì một cô gái đến cò mua vé tour với giá gấp đôi (20 Euro), bù lại có người hướng dẫn và được đặc cách vào thẳng bên trong không cần xếp hàng chờ đợi. Thấy nếu chờ chắc phải đến hơn một tiếng mới mua được vé dưới cái nắng gay gắt này quả là bi kịch, tụi mình đành phải mua tour để vào trong xem. Cô gái dán lên áo mỗi đứa một miếng giấy dính tròn màu nhũ vàng để nhận diện rồi bảo tụi mình nhập cuộc cùng một đoàn người vừa tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong những chuyến đi đến những di tích lịch sử như thế này, mình thường thấy có những nhóm học sinh được cô giáo hướng dẫn. Quả thật đây sẽ là những buổi ngoại khóa thú vị cho các em và những trải nghiệm thực tế sẽ làm các bài học lịch sử thêm sinh động. Nếu bạn chuẩn bị trước cho mình những kiến thức văn hóa, lịch sử về nơi tham quan thì rất tốt, (nếu không, đến một nơi nào đó, họ cũng thường có những sách về nó). Mình vốn kiến thức văn hóa, lịch sử nhỏ bé, hic hic, lại hay bị lẫn lộn nên khi đi, trải nghiệm giúp mình hiểu và nhớ nhiều hơn. Đi cũng là học, đúng không, những bài học từ cuộc sống bao la.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau Colloseum, tụi mình đi xem Roman Forum rồi dạo khắp thành Rome. Ngày hôm đó tụi mình gặp được mấy cái đám cưới khi đi ngang qua nhà thờ. Lúc ở nhà thờ Santa Maria Maggiore trên đồi Esquiline, tụi mình mỏi chân ngồi nghỉ trên nền đá của lan can. Mãi sau mới phát hiện ngay bên cạnh là một anh họa sĩ trẻ đang lặng lẽ ngồi vẽ cảnh nhà thờ trước mặt. Tụi mình lang thang qua khắp các ngả đường, ngắm người qua lại, người ta nhảy múa trên quảng trường, múa rối ảo thuật trên những chiếc xe đẩy, ngồi thiền (!), kéo nhạc... Cuộc sống ở Rome đa dạng đầy màu sắc (có phần phức tạp nữa?). Thành phố nườm nượp người đi bộ ngày cuối tuần, có lẽ phần lớn là du khách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên đường phố Rome có rất nhiều những vòi nước chảy liên tục (mình chưa hiểu, chắc là phải có hệ thống thu lại chứ nếu để chảy mất đi thì phí quá). Người đi bộ lâu lâu dừng lại rửa tay, uống nước trực tiếp không cần cốc, bằng cách bịt tay vào vòi, nghiêng đầu há miệng ra, thế là nước tự động bắn lên cao chảy vào miệng qua một lỗ nhỏ bên trên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tụi mình đi suốt cả ngày như thế, từ 9 giờ sáng đến hơn 9 giờ tối, lúc đó chân đã rã rời, bàn chân nhức phồng rộp. Khi đêm xuống tối dần thì hai đứa bắt đầu lạc, chịu không còn nhìn thấy bản đồ hay biết mình đang ở đâu nữa, cũng chẳng biết đón bus bằng cách nào, ở đâu. May quá gặp được một chiếc taxi.leo lên về nhà. Tính ra taxi ở Rome rẻ gần như ở Việt Nam? Vì đi quãng đường chừng 5-6 km mà chú tài xế chỉ tính hai đứa có 7 Euro. (Trong khi ở Phần Lan, vừa leo lên ngồi, đi 5 phút từ trung tâm về ký túc xá (chắc khoảng hơn một cây số rưỡi, chưa tới 2km, họ tính 9-10 Euro rồi).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối về nhà trọ mình gặp cô gái tầng trên trong bếp, nói chuyện một lúc cũng vui vui. Cô tên là Shara, đang chuẩn bị thu xếp đồ đạc đi Hy Lạp vào ngày mai. Shara là người Scotland nhưng hiện sống ở New York, lần này về Anh thăm cha mẹ rồi nhân tiện du lịch một vòng. Lúc cô nói cô làm nghề cắt tóc, thẩm mỹ rồi đưa card visit và nói tấm hình cô gái trên tấm card quảng cáo là con gái cô, sắp tới con gái cô sang Rome học nâng cao về y tá, mình mới biết, không ngờ con gái cô lớn như vậy rồi! Mình mạn phép hỏi mới biết cô đã bốn mươi chín tuổi. Mình không ngờ vì thấy cô rất năng động và ở tuổi đó mà cô vẫn đi du lịch một mình, ở nhà trọ như sinh viên (youth hostel) vậy thật nể quá. Mình bảo thậm chí vẫn nghĩ cô là sinh viên nữa cơ. Cô cười hà hà, bảo rằng thì cô vẫn là sinh viên suốt cuộc đời đó thôi. Đây là trang web tiệm uốn tóc, làm móng tay Anousheh của gia đình cô ở New York: www.anoushehhair.com.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Chủ nhật 6.7.2008&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng hôm đó, lúc đang trên đường ra cổng chính nhà ga Roma Termini đến chỗ hẹn như thường lệ với Lisa, mình gặp một bác người Ý đi ngược lại. Có lẽ thấy mình hớt ha hớt hải quá bác ấy vẫy chào cười rồi hỏi mình từ đâu tới. Mình vừa bảo là người Việt Nam thì bác ấy reo lên "Oh, Vietnam! Vietnam! Wonderful country, wonderful people!" Mình thật ngạc nhiên nên hỏi ủa sao bác biết về Việt Nam. Bác mới nói có mấy người bạn Việt Nam. Mình thấy vui vui, rồi đang vội nên chào bác đi tiếp. Lúc đó mình không ngờ là còn tiếp tục gặp bác ấy những ngày sau đó nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tụi mình mua vé ngày rồi xuống metro đi Vatican. Vé cho các chuyến đi gần thường không bán trong văn phòng mà lại phải mua ở sạp báo bán hàng tạp hóa trong nhà ga. Ngồi metro chừng chưa tới nửa tiếng là đến nơi. Thật kỳ lạ và đặc biệt ha, một vương quốc nhỏ bé trong lòng thành phố!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những đoàn khách du lịch và hành hương lũ lượt đổ về Vatican trong ngày chủ nhật, may là tụi mình đã đến từ sớm. Ngay lối vào tòa thánh Saint Peter's Basilica có một tấm biển vẽ hình cấm những người mặc quần ngắn hay áo không tay vào và có một chòi canh nhỏ với nhân viên an ninh kiểm soát chặt chẽ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù đã được thấy Vatican trước đây qua hình ảnh và lời kể mọi người, nhưng khi thật sự đặt chân đến thánh địa này, mình vẫn thấy ngợp trong một niềm hân hoan, lâng lâng khó tả. Đó là cảm giác như khi đứng dưới chân hàng cột to cao nhìn ra một không gian kiến trúc rộng lớn và uy nghiêm, hay khi đi theo đoàn người trong những hành lang sâu dưới ánh đèn vàng, hai bên là những bức tượng, hình vẽ, vang vang tiếng hát thánh ca, trầm hùng từ phía trong nhà thờ. Giống như mình đang bước đi trong một giấc mơ. Đi mãi rồi ra lại sảnh đường lớn bên ngoài, lúc này gặp những chú lính gác thành với sắc phục sặc sỡ các sọc màu tím, vàng đỏ. Mình tình cờ gặp một gia đình người Việt Nam, hai vợ chồng và con gái nhỏ từ Canada sang du lịch. Cô kể đã sống ở Canada gần hai mươi năm trời. Sau đó tụi mình mới bước vào chính điện. Cả tòa thánh là một công trình nghệ thuật mà nhìn đâu cũng thấy tuyệt tác, kỳ công đến từng chi tiết nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ Vatican đi thẳng tiếp gặp Castel Sant' Angelo. Đứng trên tầng cao của tòa lâu đài này nhìn ra được toàn cảnh Rome và Vatican gần đó và chiếc cầu với những bức tượng thiên thần rất đẹp dọc hai bên thành cầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian còn lại buổi chiều tối hôm đó, tụi mình đi dạo tiếp Rome, đài phun nước Trevi, đền Pantheon và đi qua cây cầu gần tiểu đảo Tiberina nằm giữa lòng sông về phía tây nam thành phố. Đúng như lời giới thiệu của những người ở khách sạn chỗ Lisa ở thì đây là khu mà những người dân bản xứ thích đến chứ không phải phần trung tâm dành cho khách du lịch kia. Ở đây có nhiều quán bên đường, vừa ngon vừa rẻ hơn nhiều, mọi người rộn ràng cười nói, "tám" y như ở Việt Nam. Những người Ý vui tính, có khi vừa hát vừa mời chào. Có những anh phục vụ bàn da đen gốc Á, nhìn có vẻ giống người Ấn, hiền lành và lăng xăng bận rộn trong quán ăn đông nghẹt thực khách...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối, khi về lại nhà trọ thì phòng mình có thêm một cô gái đang nằm ở giường đối diện. Cô ở đó có một đêm đó nên mình chưa kịp nói chuyện hay hỏi gì, (sau này mình mới biết là do đợt tàu xe đình công nên cô mới phải nghỉ lại tại phòng trọ hôm ấy).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thứ hai 7.7.2008&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo dự định, tụi mình định đi Naples hôm nay. Buổi sáng trên đường ra ga, mình lại gặp bác người Ý hôm qua đi theo chiều ngược lại. :D Bác rất vui và lại hỏi chuyện. Buồn cười bác tưởng mình mới 16, 17 tuổi, khi mình nói tuổi thiệt bác lắc đầu. Biết mình định đi Naples, bác thông báo tin buồn là từ 9h tối hôm qua đến 9h tối hôm nay ngành giao thông đình công, nên sẽ không đi đâu được. Bác bảo vẫn có một chuyến tàu đi Naples nhưng nó sắp khởi hành trong ít phút nữa và mình sẽ không thể mua kịp được vé vì đã đầy hết người, dù giá vé hôm nay rất mắc. Mình ngớ người ra vì một tình huống ngoài mọi dự kiến. Biết làm sao!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là hôm đứa hai đứa đành ở lại Rome. Nhưng cuối cùng hóa ra lại hay vì tụi mình khám phá thêm còn rất nhiều những danh thắng đẹp ở Rome hai đứa vẫn chưa đi hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rome có nhiều đài phun nước đẹp mà ấn tượng nhất là Trevi fountain. Dù hôm trước đã đi ngang chụp hình nhưng lúc đó đông khách du lịch quá nên tụi mình không đứng lâu được, cũng chưa kịp ném đồng xu ước nguyện. Thế là chiều đó hai đứa trở lại Trevi fountain, quay lưng lại ném đồng xu qua vai cùng những lời ước nguyện tốt lành. Tụi mình ngồi bên hồ, nghe tiếng nước chảy reo vui, gió mát làm dịu hẳn cái nắng mùa hè gay gắt. Rất đông khách du lịch ngồi đầy quanh đó. Tụi mình ngồi cạnh và nói chuyện với hai vợ chồng già người Ấn Độ đi du lịch, vui vẻ và thân thiện. Họ làm mất bản đồ nên Lisa cho họ cái mới. Lát sau tụi mình lại gặp họ lần nữa trên một con đường gần đó lúc đi về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi tối về lại phòng trọ sớm hơn một chút so với mấy hôm trước. Không hiểu sao mình rất vui khi thấy một cô gái châu Á vừa đến, đang lúi húi dọn đồ ở giường đối diện. Cô cũng vui khi gặp mình. Có lẽ con gái bao giờ cũng dễ nói chuyện với nhau và thấy thoải mái hơn, một phần là ở cô gái này có nét gì đó dễ thương và thân thiện khiến mình rất có cảm tình. Cô tên là Akiko, là cô giáo ở Tokyo nhưng sắp tới cô sẽ chuyển tới Bắc Kinh sinh sống và dạy học ở đó. Hiện tại cô đang đi nghỉ hè ba tuần ở châu Âu, sau Rome cô sẽ sang Zurich thăm người bạn bên đó. Mình nói hồi ở Đức mình cũng có một người bạn Nhật tên là Akiko. Cô bảo cô cũng có người bạn lấy chồng Việt Nam, hai người giờ từ TPHCM chuyển ra Hà Nội làm việc. Vui quá, thế là mình kể cho cô nghe về lớp cấp 3, từ chuyến đi thăm trường Tennoji ở Osaka của Châu Anh và Tuấn mà tụi mình có những người bạn Nhật, rồi có cả mối tình Việt &amp;amp; Nhật của Cường và Yuriko vừa đám cưới tháng 12 năm ngoái, Mayuko và Lâm... Akiko cười và nói chắc sẽ còn nhiều như vậy nữa. Tính ra đa số là mối tình các cô gái Nhật yêu các chàng trai Việt Nam ấy nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối hôm đó mình ngồi đọc một chút cuốn sách về Rome vừa mua, nhưng sơ sơ vài trang thì mệt quá nên đi ngủ sớm, chuẩn bị cho chuyến đi Florence vào sáng hôm sau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-3773487406403316877?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/3773487406403316877/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/07/hai-lua-i-rom.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/3773487406403316877'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/3773487406403316877'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/07/hai-lua-i-rom.html' title='Hai lúa đi Rôm'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-5048336515904606974</id><published>2008-07-12T15:58:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.002-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='travel'/><title type='text'>Colosseum and Roman Forum</title><content type='html'>Slideshow&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed type="application/x-shockwave-flash" src="http://www.magtoo.com/tour.do?method=FlashVarsSender&amp;fl_type=magtooSlider.swf" width="400" height="300" style="undefined" id="MagToo" name="MagToo" bgcolor="#FFFFFF" quality="high" allowScriptAccess="Always" swliveconnect="true" wmode="transparent" flashvars="tempID=1215901700562&amp;serverURL=http://www.magtoo.com"/&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.magtoo.com" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://www.magtoo.com/img/share_b_logo.gif" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.magtoo.com/tour.do?method=createMagShow" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://www.magtoo.com/img/share_b_create.gif" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.magtoo.com/tour.do?method=viewMagShow&amp;id=1215901700562" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://www.magtoo.com/img/share_b_comment.gif" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-5048336515904606974?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/5048336515904606974/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/07/colosseum-and-roman-forum.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/5048336515904606974'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/5048336515904606974'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/07/colosseum-and-roman-forum.html' title='Colosseum and Roman Forum'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-589718949197066808</id><published>2008-06-24T11:17:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.015-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='friends'/><title type='text'>Mid-summer holidays</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;  &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thế là ba ngày nghỉ lễ trôi qua veo veo, mà mình thì vẫn chưa kịp làm gì cả. Ban đầu lên kế hoạch sẽ tranh thủ kỳ cuối tuần dài này để blogging bao nhiêu thứ, tiếp tục chuyện PTBV này, chuyện Hy Lạp, chuyện những buổi học lịch sử lý thú... Vậy mà cuối cùng lại chẳng viết được cái gì cả. Có lẽ một phần thời gian này mình đang căng thẳng với công việc, nhiều thất bại và chán nản. Càng ngày càng thấm thía rằng sau này sẽ chỉ chọn công việc gì mà mình thật sự yêu thích và là sở trường của mình, có như thế mới tự tin và dành hết tâm trí cho nó. Dù sao mình cảm ơn tất cả những trải nghiệm, dẫu thế nào cũng là những bài học đáng giá.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Thứ năm vừa rồi là Cleaning Day của lab mình. 9h sáng, sau giờ coffee break, cả lab mình mỗi người xắn tay vào lau chùi tất cả các thiết bị, kệ, trải lại giấy trên bàn, tất cả những mẫu vật, chai lọ nào quá hạn hoặc không có đánh dấu sẽ bị xử lý, dọn dẹp sạch phòng trữ lạnh (bình thường các cô lao công chỉ phụ trách lau sàn nhà và đổ rác, đây là lần đầu tiên lab mình có ngày này)... Gần 12h trưa tụi mình mới hoàn thành xong, mệt bở hơi tai nhưng vui vui vì mọi người cùng làm với nhau, ai xong phần trước lại chạy sang giúp hộ người chưa xong. Thật thích khi nhìn xung quanh thấy sạch sẽ tươm tất hẳn ra.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Sau đó tụi mình kéo về nhà giáo sư làm BBQ. Sari đã chuẩn bị mua đồ từ tối thứ tư. Có salad, thịt nướng các loại. Mình cũng mang đến thêm một món broccoli và nấm xào thập cẩm. Đặc biệt nhất là món chả giò (nem) của vợ chồng anh Tuấn, được mọi người ai cũng thích và khen tấm tắc. Mỗi người chỉ được một cuốn to còn mình chị Thu làm riêng nên được đến 3 cuốn. Thế mà mình ăn hết sạch bay, há há. &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/49.gif" /&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/10.gif" /&gt; Mikko chỉ ăn thịt gà, cũng được làm 3 cuốn riêng. Bạn Heikki lấy giấy bạc gói từng quả chuối lại rồi đem nướng nữa, chuối nướng kiểu này mới thấy à nha, ngộ ngộ. Bạn bảo có thể bỏ sôcôla vào giữa rồi nướng.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Từ ban công nhà ông nhìn ra khoảng sân xanh và xa xa là hồ, rất đẹp. Phía trên ban công thầy treo một dãy những lungta Tây Tạng (prayer flag), theo như chị Dekkey nói, lungta được treo trên cao, mỗi khi gió thổi nó lay động, lan tỏa bình an, may mắn và phước lành. Ông giáo sư của mình theo đạo Phật Mật Tông Tây Tạng nên trong nhà ông nhìn đầy màu sắc của những tankhas, những tranh ảnh, biểu tượng của xứ sở này.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Ăn uống xong bọn mình xuống dưới sân chơi. Các bạn chơi trò Möllky, giống như kiểu tạt lon nhưng với các khối gỗ và có khắc số từ 1 đến 12. Ai ném đổ một khối thì tính điểm bằng số điểm ghi trên khối ấy, nhưng đổ từ hai khối trở lên thì chỉ được tính điểm bằng số khối bị ngã. Khi người nào đạt được đúng chính xác 50 điểm đầu tiên là thắng, quá 50 điểm thì phải trở lại điểm số 25. Người nào 3 lần ném liên tiếp không đổ được khối nào thì bị loại khỏi cuộc chơi (hị hị, mình đấy ạ, tệ thật &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/9.gif" /&gt;). Mình chơi đánh ping-pong với chị Dekkey nữa. Trái bóng chỉ lớn hơn bóng bàn một tí nhưng nặng và đặc hơn, vợt bằng gỗ bản to, đánh ngoài sân như kiểu đánh với cầu lông ấy. Cũng có cả cầu lông cho mọi người chơi nữa.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Chơi chán chê xong thì cả bọn kéo ra bãi tắm gần nhà thầy. Đó là một cái bãi tắm nhỏ xíu bên hồ, đằng sau nó có một bãi cát để chơi bóng chuyền. Mình nhớ hồi xưa có học thể dục môn này nhưng chưa bao giờ được chơi "thi đấu" thế này. Thật, mình chả biết luật lệ gì, chuyên gia chạy đi nhặt banh và chỉ biết cố làm sao đánh bóng qua lưới sang bên kia thôi, rồi khi nào đổi người giao bóng, mọi người bảo chuyển thì mình chuyển. Ờ. Đánh ê và đỏ cả hai cổ tay và cẳng tay (chủ yếu vì giao bóng chứ mình có đỡ được trái nào ra hồn), nhưng mà cũng vui phết, hehe &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/34.gif" /&gt;. Buồn cười có mấy lần mình toàn đỡ bóng vào không khí á, quê gì đâu.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Chơi bóng chuyền xong, bọn mình ra bãi tắm nghịch nước chút rồi về. Trẻ con rất thích nước nhé. Ba cô con gái của thầy xinh xắn và đáng yêu lắm. Ah, mình mới biết là ở chỗ mình mùa hè các hồ bơi (nhân tạo, trong nhà) đều đóng cửa, vì người ta toàn tắm ở ngoài hồ tự nhiên như thế này, nước rất sạch.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Về lại nhà thầy, bọn mình ăn uống tiếp một đợt nữa rồi mới về.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Thứ sáu là Juhannus, mid-summer holiday bên này nên tụi mình được nghỉ. Mình đi chợ với bé Châu, gặp cả chị Thu anh Tuấn. Chẳng biết làm gì mà loay hoay hết cả ngày.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Thứ bảy sang nhà vợ chồng anh Tuấn chị Thu ăn xôi xéo, có hành phi, đậu xanh, ngon ngon. Rồi lâu lâu hội Việt Nam mới gặp nhau nên buôn dưa lê suốt từ chiều đến tận hơn 11h khuya!&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Chủ nhật là ngày của ngủ, ngủ và ngủ. Ăn rồi ngủ, ăn, ngủ tiếp tới sáng. Huhuhu. Trời ơi, chắc mình bị sâu ngủ cắn hay sao mà mắt cứ díp lại, ngủ không muốn dậy nữa! Trời lại man mát, u u.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Ba ngày nghỉ trôi qua nhanh như chớp mắt.&lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;Mấy tấm hình hôm BBQ ở nhà thầy Mika&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/3/photos/248/400x400/7/P1000817.JPG?et=ffSXWhFzTcSRm%2Cu504y3DA&amp;amp;nmid=101824938" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/3/photos/248/400x400/8/P1000818.JPG?et=oXGkuQL2iMYiTZH2WtbjCg&amp;amp;nmid=101824938" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/3/photos/248/400x400/1/P1000811.JPG?et=VT2sTFF6CNpgVJmxyoaGiQ&amp;amp;nmid=101824938" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Syntana (chị là người Lào), vợ thầy và con gái út.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/3/photos/248/400x400/24/P1000835.JPG?et=mNZe90w9ECE1AVjbsrC8xQ&amp;amp;nmid=101824938" width="400" height="300" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  Con gái đầu và con gái thứ hai của Mika&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/3/photos/248/400x400/21/P1000832.JPG?et=y9nLtA5BWLCZtWn1wICDUw&amp;amp;nmid=101824938" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Giáo sư Mika, ông rất vui tính và hay đùa nghịch y như trẻ con. ;)&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/3/photos/248/400x400/32/P1000843.JPG?et=%2C%2CCXaBAPNXCuQGPV2rbeMw&amp;amp;nmid=101824938" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Lungta - prayer flag&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/3/photos/248/400x400/16/P1000827.JPG?et=yz7OwX4LUVnDej1jO6gkOw&amp;amp;nmid=101824938" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/3/photos/248/400x400/18/P1000829.JPG?et=knZOzGSSa5Rf61UssKfDRQ&amp;amp;nmid=101824938" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/3/photos/248/400x400/37/P1000848.JPG?et=ORUsDZ36a2cBJ93r8It6DQ&amp;amp;nmid=101824938" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/3/photos/248/400x400/6/P1000816.JPG?et=u%2BqgfWpBxYWhJD%2Cjc5IvGg&amp;amp;nmid=101824938" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/3/photos/248/400x400/82/P1000897.JPG?et=LTaUeIFpLnrevdEPrwZViw&amp;amp;nmid=101824938" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/3/photos/248/400x400/84/P1000899.JPG?et=xKbMoRx9OfGFjoVn%2CkrHWw&amp;amp;nmid=101824938" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Chơi Möllky&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/3/photos/248/400x400/109/P1000934.JPG?et=76QXF6YU5KW%2BzJ8w8IbGiQ&amp;amp;nmid=101824938" width="400" height="300" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;Vợ chồng anh Tuấn chị Thu&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/3/photos/248/400x400/111/P1000936.JPG?et=A8WB4HR51WZ60Z4QgUTjpQ&amp;amp;nmid=101824938" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/3/photos/248/400x400/151/P1000978.JPG?et=EjQM9j887rLGbVEH8ITiDA&amp;amp;nmid=101824938" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/3/photos/248/400x400/126/P1000953.JPG?et=3jpSAmUGoMKnwyn90uoTwA&amp;amp;nmid=101824938" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Chơi bóng chuyền&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/3/photos/248/400x400/136/P1000963.JPG?et=f49Oa7OkCAYefvnLVFuekw&amp;amp;nmid=101824938" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/3/photos/248/400x400/154/P1000982.JPG?et=LYgrd3lNcATjLQKVYEvH4w&amp;amp;nmid=101824938" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  *****&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;Lisa vừa forward cho mình cái email có mấy câu này hay hay:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt;Happiness keeps you sweet,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt;Trials keep you strong,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt;Sorrow keeps you human,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt;Failure keeps you humble&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt;and Success keeps you glowing,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt;but only Faith &amp;amp; Attitude keeps you going...&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-589718949197066808?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/589718949197066808/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/06/mid-summer-holidays.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/589718949197066808'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/589718949197066808'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/06/mid-summer-holidays.html' title='Mid-summer holidays'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-5319128125297392448</id><published>2008-06-14T15:45:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.023-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='friends'/><title type='text'>Lahtela</title><content type='html'>Mấy tấm hình em chụp buổi đi chơi hôm  nay. Đó là Lahtela, nơi có cái hồ dài gần nhà cô Ajar. Mỗi mùa hè, cô Ajar lại  tổ chức một lần như vậy cho các bà các cô chị em phụ nữ. Phần Lan ngoài biệt  danh xứ tuyết (land of snow) còn được mệnh danh là xứ sở ngàn hồ ( a land of  thousands lakes, với khoảng hơn trăm ngàn hồ lớn nhỏ, mà các hồ lại tập trung  chủ yếu ở phía Đông, quanh vùng em ở. Thế nên mùa hè người ta thường về đây nghỉ  dưỡng, đa số các gia đình Phần Lan đều có những summer cottage riêng của mình,  gần bên hồ và có phòng sauna. Cô Ajar kể vào mùa đông hồ đóng băng, cô hay đến  đây trượt tuyết từ bên này sang bên kia bờ hồ. &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;Tối hôm qua thức khuya nên sáng thứ  bảy em ngủ đã đời đến 11h mới dậy. Em vội lo chuẩn bị nấu đồ ăn đem đi. Món ăn  em nấu đem đến góp chung cùng mọi người là món cà-ri đậu với nghệ, khoai tây, cà  chua, măng. Món này em tự chế ra không giống ai cả nên gọi là Daisy's curry,  hihi. Em rất vui vì mọi người có vẻ thích nó và khen ngon. Vì em là người lạ duy  nhất, lại là người châu Á nữa nên mọi người ai đến thấy cũng vui vẻ bắt tay và  hỏi han ân cần. &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;Cô Ajar đến nhà chở em đi. Về nhà cô  trước, thấy chú chó Alu vẫn mập ú đã bị xén bớt lông xoăn xoăn hèn chi lúc đầu  em thấy nó khác khác, sau mới nhận ra. Milla và Jasmine, hai cô bé đã ở Lahtela  trước, Maia sẽ đi xe đạp đến sau. Maia rất yêu những chú ngựa, cô bé kể cho  chúng ăn hoa nữa. Em ngạc nhiên khi biết ngựa ăn được cả hoa, nhưng Maia bảo  không phải hoa nào chúng cũng ăn, chúng thích ăn những bông bồ công anh màu  vàng.&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;Em bỏ dép trên bệ gỗ và đi chân trần.  Thích nhất là khi bước trên những lớp cỏ và lá mềm mại. Cô Ajar dẫn em đi tìm  những cành bạch dương kết lại thành một bó dùng để đập khi sauna. Mùi lá bạch  dương thơm thơm. Cô chỉ cho em căn nhà gỗ trên kia là một phòng smoke sauna. Em  cũng chưa hiểu lắm nó khác thế nào với sauna bình thường, nhìn bên ngoài nó có  những vết than đen thui và cửa đóng im lìm như bị quên lãng từ lâu. Maia chỉ cho  em xem juniper, một loại cây giống như thông nhưng rất dẻo khó bẻ gẫy dù đã bị  héo khô, Maija bảo là nó "flexible", và người Fin hay so sánh họ với chúng với ý  rằng họ cũng dẻo dai bền bỉ như vậy. Maija cũng chỉ cho em những cây dâu (có rất  nhiều loại dâu strawberry, lingonberry, blueberry). Em thích mùi những bông hoa  linh lan trắng nhỏ xíu xiu như hạt đậu nữa, mấy hôm trước Kate hái đem về phòng,  nó thơm ngào ngạt.&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;Cảnh thiên nhiên ở đây thật thanh  bình và trong lành, gió xào xạc nhè nhẹ, có tiếng chim hót đâu đó. Em ngồi trên  phiến đá to, nhìn những lớp địa y, rêu và cỏ mục. Em muốn nằm trên phiến đá đó  nhìn ra hồ nước và những rặng thông xa xa, và ngủ một giấc thiên thu... Em "ngồi  nghe chiều yên gió lặng" mà ngỡ như mình đang ở thiên đường? &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;Các bà các chị đã đến đông đủ, mọi  người vào sauna cho nóng người rồi sau đó ra hồ bơi. Ở đây toàn phụ nữ và truyền  thống sauna của họ là không mặc gì cả, một số bà và cô cũng để trần và bơi, rất  tự nhiên. Nước hồ lúc này khá lạnh nhưng họ vẫn bơi. Thậm chí vào mùa đông, họ  còn khoét những hố nước để bơi và cho rằng như thế rất tốt cho sức khỏe, máu lưu  thông, làm mịn và săn chắc da nữa. &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;Cô Ajar lấy bó lá bạch dương ngâm vào  nước nóng xâm xấp, đợi chừng một hai phút mới lấy ra, nước có mùi thơm dịu nhẹ.  Trong phòng sauna lúc đó có 5 người phụ nữ (mọi người còn lại đang bơi ngoài hồ  hay đang ăn uống nói chuyện. Có một bác kia rất nhiệt tình, bác không nói được  tiếng Anh, nhưng bác làm sao mà em cũng hiểu ý là quay lưng lại, rồi bác lấy bó  bạch dương đập đập lên khắp lưng, "đã" như được đấm bóp mát xa vậy. Nhiệt độ  trong phòng sauna rất nóng. Em chưa bao giờ đi sauna nào nóng như vậy. Có lúc em  tưởng chắc kiểu này chín hết thịt, hết chịu nổi phải chạy ra nhưng sợ mọi người  lo nên vẫn ráng lại. May là sau một lúc nóng (mỗi khi có người múc nước đổ vào  lò đá) đó thì nhiệt độ lại dịu đi trở lại. Sauna xong thường mọi người sẽ nhảy  ra hồ bơi rồi lại vào sauna lần nữa cho ấm trước khi tắm lại. Mặc dù sau sauna  em thấy mình đã ấm lên rồi nhưng vẫn không dám bơi, vì nước 10-15 độ đối với em  là vẫn rất lạnh, huhu.&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;Em ra ngoài hàng hiên bắt đầu ăn và  nói chuyện với chị Maryo. Chị cho xem hình đi Thailand hồi tháng 1 vừa rồi nữa.  Hai chị em nói chuyện rất vui vẻ. Ăn uống xong thì trời cũng bắt đầu lạnh dần.  Trời mùa hè nên 7, 8 giờ tối mà vẫn còn sáng lắm, mặt trời lúc này trên cao mây  che nhìn như trăng vậy. Chị Maryo rủ em vào trong nhà, nơi một vài bác đang quây  quần bên bếp lò nướng thịt. Em và chị cùng áp lòng bàn tay lên lớp gạch cho  ấm...&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;Trước khi ra về, mỗi người ký tên  trong guestbook của phòng sauna và guestbook của gia đình cô Ajar nữa. Em viết  cảm ơn cô thật nhiều và em thật sự có những giây phút nghỉ ngơi thanh thản, thư  giãn và ấm áp trước sự chân tình của mọi người ở đây. &lt;img src="http://sg.yimg.com/i/vn/blog//i/icon/16/25.gif" /&gt; &lt;div style="text-align: center;" align="left"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/1/P1000733.JPG?et=LQJ3S6p0tgkV%2B2mq47sYxQ&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;Trên bãi cỏ bên con đường nhỏ vào Lahtela có  một chú dê và một chú ngựa non.&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/3/P1000735.JPG?et=xb7lbOFt8WQX9jOK0lWNyw&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;Và rất nhiều cừu, đặc biệt chúng không chỉ màu  trắng mà còn có cả nâu, đen nữa.&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/23/P1000756.JPG?et=NTP%2B%2CZqNFuhFWxAzIjlfeA&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;Cây cầu thang gỗ&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/8/P1000741.JPG?et=qQMgJbb%2C66yTbZ0lE8qphg&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;Milla và Jasmine &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/11/P1000744.JPG?et=g%2C9jMOVzt%2BoPNccFOF%2CqOg&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;Jasmine và em&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/12/P1000745.JPG?et=mrGQAm2895lSP0RfU%2BJ3hw&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;Milla và em&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/13/P1000746.JPG?et=gdYqKUV6M0JEX69JOUDt%2Bg&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/21/P1000754.JPG?et=x8Qcjbt6oLLe348FFKEaCg&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/19/P1000752.JPG?et=X555%2ClhoOC6FKRI86%2BtbIQ&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;Cô Ajar chuẩn bị nước &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/20/P1000753.JPG?et=KGIhmqDyakxYxZ3GnjQvDA&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/25/P1000758.JPG?et=RrX8f0bEuSNgM3RbiUPJow&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;Hội phụ nữ&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/26/P1000759.JPG?et=QvUE04L%2C9u1SA7zUqnzVbA&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/49/P1000782.JPG?et=%2CRbVgUA3txQD%2BCsDNmk9hQ&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;Em và Maia&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/55/P1000788.JPG?et=X%2BNJCMTGeJuvi2RrLyeETw&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;Cô Ajar cầm bó lá bạch dương cô kết cho em và  Maia&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/51/P1000784.JPG?et=YM2hSmujK58pNBin6MIKEg&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/59/P1000794.JPG?et=ItJxkEyurqDYbs9yrcDvAw&amp;amp;nmid=101047674" height="400" width="300" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;Các cô chơi trò chơi xếp gỗ lên cao rồi rút từ  từ sao cho nó vẫn cân bằng mà không đổ&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/60/P1000795.JPG?et=gleew%2CTDF58TnECYOlKn5Q&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;Eveliina&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/64/P1000800.JPG?et=lMqMoxPiBEyNRezokCWcBA&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/65/P1000801.JPG?et=jONwCLm6HOTyKbXac93mSw&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/246/400x400/69/P1000805.JPG?et=I0db09HDBnpIaUC%2CF08z8A&amp;amp;nmid=101047674" height="300" width="400" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-5319128125297392448?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/5319128125297392448/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/06/lahtela.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/5319128125297392448'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/5319128125297392448'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/06/lahtela.html' title='Lahtela'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-3075816597875763455</id><published>2008-06-10T14:02:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.037-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='family'/><title type='text'>10.06.2008</title><content type='html'>Chị kính yêu,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị ơi, cảm ơn chị yêu của em thật nhiều về những bài hát và những lá thư kể chuyện cuộc sống của chị, ở một thành phố cao nguyên mộng mơ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay lúc giờ coffee break trên lab, em vào blog nhấn nút play trên blast nghe Thủy Tiên hát Xin Cho Tôi thì cô bạn Lisa sang bàn em nói chuyện chơi. Em rút headphone ra định tắt âm thanh thì cô ấy tình cờ nghe được một chút giai điệu, cô thích quá nên em cho cô nghe thử. Cô khen bài hát thật đẹp chị à. Em nói sẽ chọn mấy bản nhạc Việt hay hay gửi cho cô nghe. Em thấy vui vui vì người ta thích âm nhạc của nước mình, chị ha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân tiện em lấy mấy tấm postcard Việt Nam hồi đầu năm em mua mang sang đây cho cô xem (em đã cho tất cả các bạn trong lab coi rồi mà vì lúc ấy Lisa đang ở Anh nên chưa được xem). Cô khen áo dài Việt Nam đẹp, cô ngạc nhiên trước hình ảnh xe máy đông đúc trên đường phố... Buồn cười khi cô nhìn hình một chiếc thuyền gỗ trên sông nước miền Tây chứa đầy những trái dừa xanh, Lisa ngạc nhiên lắm, cô bảo cứ tưởng coconut phải màu nâu cơ. Cô thích nhất là tấm hình một người phụ nữ miền quê chở rau muống đem bán trên chiếc thuyền thúng (basket boat). Cô nói muốn sang Việt Nam chơi, muốn mặc áo dài, muốn ngồi thuyền thúng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Tính tính tính tình tang tang tang&lt;br /&gt;Cuộc đời mình như chiếc thuyền nan&lt;br /&gt;Trôi nó trôi bềnh bồng..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị yêu ngủ thật ngon với những giấc mơ đẹp, chị ha!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kính yêu,&lt;br /&gt;Em gái nhỏ của chị&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-3075816597875763455?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/3075816597875763455/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/06/10062008.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/3075816597875763455'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/3075816597875763455'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/06/10062008.html' title='10.06.2008'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-4794769295500251145</id><published>2008-05-27T12:31:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.054-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='sustainable-development'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='green-living'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='future'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='environment'/><title type='text'>Cho ngày nay và cho muôn đời sau</title><content type='html'>&lt;p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Khi mới bắt đầu xuất hiện cách nay khoảng 30 năm, khái niệm &lt;i style=""&gt;phát triển bền vững&lt;/i&gt; (sustainable development, PTBV) được định nghĩa như là khả năng phát triển đáp ứng nhu cầu hiện tại mà không làm tổn hại đến việc đáp ứng nhu cầu của các thế hệ tương lai. Có thể nói, nền tảng của sự bền vững nằm ở việc bảo đảm cho công lý, lẽ công bằng được hiển hiện. Dễ hiểu rằng mọi sự bất công đều tiềm ẩn những bất ổn dẫn đến sụp đổ. Sự công bằng và bình đẳng cần được tôn trọng:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style=""&gt;-&lt;span style=""&gt;         &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;không chỉ ở những người đang sống trong cùng một thời đại (intra-generational justice, tất cả mọi người trên hành tinh này, ít nhất về mặt nguyên tắc, có được quyền lợi bình đẳng)&lt;br /&gt;&lt;span style=""&gt;-&lt;span style=""&gt;        &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;mà còn giữa thế hệ chúng ta đang sống với những thế hệ kế thừa (inter-generational justice, không làm tổn hại đến môi trường và vẫn để dành được tài nguyên cho các thế hệ tương lai).&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;  &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Khái niệm PTBV giờ đây bao hàm và xoay quanh nhiều vấn đề của phát triển như xóa đói giảm nghèo, bình đẳng giới, nhân quyền, hòa bình, an ninh lương thực, bảo tồn đa dạng văn hóa, đa dạng sinh học, nước sạch và vệ sinh, phát triển năng lượng tái tạo, bảo vệ môi trường và sử dụng bền vững tài nguyên thiên nhiên… &lt;b style=""&gt;PTBV hướng đến bảo đảm chất lượng cuộc sống của tất cả mọi người trên thế giới hôm nay và muôn đời sau&lt;/b&gt;.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;UNESCO đề xuất 4 phương diện của PTBV:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;1. Bền vững về xã hội, tương ứng với hòa bình và công bằng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Bền vững về sinh thái, tương ứng với bảo tồn môi trường, đa dạng sinh học (mở rộng ra, con người cũng cần tôn trọng quyền sống và phát triển của muôn loài, những người anh em cùng chia sẻ mái nhà chung Trái Đất với chúng ta).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Bền vững về kinh tế, tương ứng với sự phát triển hợp lý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Bền vững và ổn định chính trị, tương ứng với dân chủ.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Như vậy, ta có thể hình dung ra một thế giới bền vững là khi:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style=""&gt;-&lt;span style=""&gt;         &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Con người yêu thương hỗ trợ nhau và cùng trân trọng công bằng xã hội, hòa bình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=""&gt;-&lt;span style=""&gt;        &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Con người biết yêu quý, bảo vệ thiên nhiên và sử dụng tài nguyên hợp lý hơn mà không hoang phí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=""&gt;-&lt;span style=""&gt;         &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Xã hội phát triển đúng mực và bảo đảm chất lượng cuộc sống cơ bản cho tất cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=""&gt;-&lt;span style=""&gt;         &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Những quyết sách của xã hội được đưa ra và thực thi trên tinh thần dân chủ, bình đẳng.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;    &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Tư duy cho PTBV cần một tầm nhìn sâu sắc hơn những lợi ích hạn hẹp trước mắt mà tiềm ẩn nguy hại lâu dài về sau. Sự bền vững hướng đến những giá trị tốt đẹp, chân thực, mãi trường cửu với thời gian.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: right; font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;i style=""&gt;“Sustainability is thinking about forever”.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;    &lt;p style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;b style=""&gt; Tài liệu tham khảo&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;ul style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;UNESCO Teaching and Learning Resources – Towards a Sustainable Future&lt;a href="http://www.unesco.org/education/tlsf/TLSF/intro/uncofrm_0.htm"&gt;&lt;br /&gt;http://www.unesco.org/education/tlsf/TLSF/intro/uncofrm_0.htm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt; The prospect of sustainable development (pdf)&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.balticuniv.uu.se/esd/pdfs/envsci25.pdf"&gt;http://www.balticuniv.uu.se/esd/pdfs/envsci25.pdf&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;object height="355" width="425"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/1keHWhdzTTE&amp;amp;hl=en"&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/1keHWhdzTTE&amp;amp;hl=en" type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent" height="355" width="425"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-4794769295500251145?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/4794769295500251145/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/05/cho-ngay-nay-va-cho-muon-oi-sau.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/4794769295500251145'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/4794769295500251145'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/05/cho-ngay-nay-va-cho-muon-oi-sau.html' title='Cho ngày nay và cho muôn đời sau'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-3815498020117809127</id><published>2008-05-18T14:11:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.062-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='environment'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='globalization'/><title type='text'>Bức tranh màu xám</title><content type='html'>&lt;div class="content-wrapper"&gt;    &lt;p  style="text-align: justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Chúng ta đang sống trong một giai đoạn đầy biến động của lịch sử. Chưa bao giờ văn minh nhân loại đạt nhiều thành tựu kỳ diệu trong khoa học và kinh tế như ngày nay. Tuy nhiên, cũng chưa từng bao giờ trong quá khứ, hành tinh chúng ta phải đối mặt với những thách thức tuyệt vọng về suy thoái môi trường và bất ổn xã hội trên diện rộng như vậy.&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="text-align: justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Các nhà khoa học cảnh báo rằng những hoạt động của con người đang gây nên cuộc đại tuyệt chủng hàng loạt trên thế giới. Đô thị hóa, biến đất rừng thành đất canh tác nông nghiệp, phá rừng…làm mất nơi chốn sinh sống của động vật hoang dã và dẫn đến tổn thất lớn đa dạng sinh học. Rừng không chỉ cung cấp cho chúng ta gỗ quý, hoa trái, là tủ thuốc thiên nhiên, rừng còn là lá phổi xanh lọc sạch không khí, cây rừng giữ lớp đất mặt giàu dinh dưỡng khỏi xói mòn. Rừng là một bộ đệm tự nhiên ngăn lũ, cân bằng môi trường vi khí hậu. Vẻ đẹp lặng lẽ của rừng, dòng suối mát trong, tiếng chim ca…khiến tâm hồn ta thư thái, bình an. Thế mà, diện tích rừng trên thế giới đang ngày càng thu hẹp, thu hẹp dần. Các nhà khoa học ước đoán hàng triệu loài sẽ tuyệt chủng trong vòng 50 năm tới, chủ yếu do biến đổi khí hậu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p  style="text-align: justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Biến đổi khí hậu ngày nay không chỉ còn là dự báo mà đã và đang xảy ra trên hiện thực. Những diễn tiến khí hậu cực đoan, phức tạp và bất thường ngày càng nhiều trên thế giới: lốc bão, gia tăng mực nước biển, lũ lụt ở nơi này trong khi hạn hán kéo dài ở nơi khác. Băng tan ở vùng cực và đỉnh băng trên dãy Himalaya sẽ gây ra sự thiếu nước về lâu dài. Đại dương ấm lên gây ra hiện tượng mất màu (chết) của các rặng san hô (coral bleaching) và sự suy giảm nhiều loài thủy sinh vật nhỏ, từ đó lần lượt ảnh hưởng đến những sinh vật ăn chúng ở các cấp cao hơn trong chuỗi thức ăn như cá, chim và con người. Cũng cần lưu ý rằng, bên cạnh cây rừng, thì đại dương là nguồn hấp thụ carbon (carbon sink) chính của hành tinh. Vì vậy, đại dương ấm lên sẽ dẫn đến hạn chế khả năng hấp thụ CO&lt;sub&gt;2&lt;/sub&gt; của nó và điều này, như một cái vòng lẩn quẩn, lại càng góp phần gia tăng hiệu ứng ấm lên toàn cầu.&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p  style="text-align: justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Việc đốt nhiên liệu hóa thạch là một trong những nguyên nhân chính gây nên hiện tượng ấm lên toàn cầu. Khi bị đốt cháy, carbon tích tụ trong nhiên liệu hóa thạch kết hợp với oxy tạo thành CO&lt;sub&gt;2&lt;/sub&gt;. Bình thường lượng CO&lt;sub&gt;2 &lt;/sub&gt;nhất định là cần thiết trong bầu khí quyển để giữ điều hòa nhiệt độ cho Trái Đất (nếu không có những khí “nhà kính” như vậy, Trái Đất chúng ta sẽ giống như Mặt Trăng, ngày cực nóng đêm cực lạnh, khó duy trì những điều kiện cho một hành tinh sống). Từ thời cách mạng công nghiệp đến nay, chỉ trong vòng hơn hai trăm năm, nhân loại đã đốt cháy một lượng nhiên liệu hóa thạch (dầu mỏ, than đá...) mà tự nhiên mất hàng trăm triệu năm để tích tạo nên, lượng CO&lt;sub&gt;2&lt;/sub&gt; thải ra đã vượt quá mức cần thiết, gây nên mất cân bằng nghiêm trọng tỉ lệ CO&lt;sub&gt;2&lt;/sub&gt; trong khí quyển. Bên cạnh hiệu ứng nhà kính (hiện tượng Trái Đất ấm lên), việc đốt nhiên liệu hóa thạch còn gây ra mưa axit, ô nhiễm không khí, khói đô thị…&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p  style="text-align: justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Mọi hoạt động trong cuộc sống đều cần đến năng lượng. Năng lượng là huyết mạch của nền kinh tế. Tuy nhiên, xu hướng năng lượng hiện nay cho thấy một viễn cảnh không mấy sáng sủa. Nền kinh tế thế giới quá phụ thuộc vào dầu mỏ đang tiến dần đến khủng hoảng năng lượng khi nguồn nhiên liệu này đang ngày càng cạn kiệt (dự kiến trữ lượng dầu mỏ trên toàn cầu chỉ có thể đáp ứng trong vòng 30-50 năm tới với mức tiêu thụ như hiện tại). Dầu mỏ cũng là nguyên nhân sâu xa của các cuộc chiến tranh giành những nguồn nhiên liệu này ở Trung Đông.&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;Trong khi đó, năng lượng hạt nhân chưa thể là một lựa chọn thay thế tốt đẹp bởi những nguy cơ an toàn, vấn đề chất thải hạt nhân vẫn chưa được giải quyết triệt để và nỗi ám ảnh hủy diệt của chiến tranh vũ khí hạt nhân.&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p  style="text-align: justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Chúng ta vẫn thường nghe khẩu hiệu “công nghiệp hóa – hiện đại hóa”, và quả thực công nghiệp hóa đã trở thành một “phong trào” mạnh mẽ lan rộng trên toàn cầu như một tiến trình khẳng định cho sự phát triển. Tuy nhiên, ô nhiễm là “sản phẩm” không mong đợi của mọi nền kinh tế công nghiệp mà chúng ta phải trả giá đắt để theo đuổi tăng trưởng kinh tế. Môi trường toàn cầu ngày nay hoàn toàn bị ô nhiễm, chúng ta có thể dễ dàng tìm thấy những hóa chất độc hại ở mọi nơi trên Trái Đất: trong không khí ta thở, trong thực phẩm ta ăn,&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;trong nước ta uống, trong sông hồ, đại dương, đất mặt… Hàng ngàn những sản phẩm, thiết bị gia dụng nhân tạo, từ máy tính, chất tẩy rửa, sơn, thuốc trừ sâu…chứa những hóa chất độc hại cho sức khỏe con người. Dường như chúng ta đang sống trong một thế giới của chất thải, độc hại và ô nhiễm ngày càng gia tăng.&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p  style="text-align: justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Thậm chí thực phẩm ngày nay cũng không an toàn bởi vì nó đến từ một hệ thống nông nghiệp không bền vững. Chúng ta không thể phủ nhận thành công của cuộc Cánh Mạng Xanh (đưa phân bón hóa học, thuốc trừ sâu, chuyên canh… vào nông nghiệp) trong một thời gian ngắn, đã giải quyết khẩn cấp nạn đói và cung cấp lương thực cho người dân, nhất là ở các nước đang phát triển. Tuy nhiên, nền nông nghiệp hiện đại phụ thuộc hầu hết vào những yếu tố bên ngoài như tưới tiêu, năng lượng hóa thạch, phân bón tổng hợp, thuốc trừ sâu…tiềm ẩn những bất ổn và gây nên hàng loạt những hậu quả môi trường: rửa trôi chất dinh dưỡng, xói mòn đất, phung phí nước, ô nhiễm, lờn thuốc trừ sâu (dẫn đến phải sử dụng liều mạnh hơn, độc hơn), hiện tượng phú dưỡng hóa (eutrophication) ở sông hồ. Đất nông nghiệp bị ô nhiễm bởi các hóa chất (phân bón, thuốc sâu) làm cho thực phẩm ô nhiễm và cuối cùng là ảnh hưởng đến sức khỏe của cộng đồng.&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p  style="text-align: justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Nền nông nghiệp được “công nghiệp hóa” còn đe dọa đến đa dạng sinh học của nguồn gene. Toàn cầu hóa đã làm trầm trọng thêm tình hình ở các nước đang phát triển, nơi mà những hoa màu được độc canh (monoculture crops) để chuyên dành cho xuất khẩu. Thương mại thế giới làm cho địa phương mất quyền kiểm soát về các sản phẩm nông nghiệp của mình, hơn nữa năng lượng bị phung phí đáng kể bởi việc vận chuyển thực phẩm đường dài.&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p  style="text-align: justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Đô thị hóa là một hệ quả tất yếu của quá trình công nghiệp hóa. Liên Hiệp Quốc dự đoán đến 2015 sẽ có khoảng 22 siêu đô thị (megacities) với dân số hơn 10 triệu trên thế giới. 16 trong số đó là ở các nước đang phát triển, nơi mà gần một nửa dân số sẽ sống trong thành phố. Nếu khuynh hướng này cứ tiếp tục mà không có điều chỉnh nào, đô thị hóa cùng với gia tăng dân số sẽ tạo nên sức ép trên toàn cầu cùng với nhiều vấn nạn môi trường và xã hội của chúng: ô nhiễm, việc làm, nhà ở, chăm sóc y tế, thiếu hụt nguồn nước sạch…&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p  style="text-align: justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Những vấn đề xã hội liên quan đến quá trình công nghiệp hóa và đô thị hóa cũng tiềm ẩn nhiều cay đắng khi những mối liên kết giữa truyền thống và văn hóa trong các cộng đồng bị phá vỡ. Xu hướng chủ nghĩa cá nhân trong giới trẻ ngày càng phổ biến, con người tự tạo nên những “bức tường” đối với thế giới bên ngoài. Sự ghét bỏ xã hội (social alienation), cô lập với gia đình và láng giềng, cuối cùng dẫn đến gia tăng tội ác và nỗi sợ.&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;        &lt;p  style="text-align: justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Dường như con người đang tiến đến thời đại của giới hạn, khi mà chúng ta đang ngày càng đi quá sức chịu đựng của Trái Đất. Còn hay không một chiếc vé nào cho hy vọng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  (Mời các bạn đón xem tiếp ở những phần sau). &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;strong&gt;Tài liệu tham khảo chính và khuyến khích đọc thêm:&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;h1 style="font-family: times new roman;font-family:Times New Roman,Times,serif;" &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-weight: normal;"&gt;Global Issues -Social, Political, Economic and Environmental Issues That Affect Us All &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.globalissues.org/"&gt;http://www.globalissues.org/&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h1&gt;  &lt;h1 style="font-family: times new roman;font-family:Times New Roman,Times,serif;" &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-weight: normal;"&gt;Seitz, John L., &lt;i style=""&gt;Global issues – an introduction&lt;/i&gt;, Blackwell, 1995.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h1&gt;  &lt;h1 style="font-family: times new roman;font-family:Times New Roman,Times,serif;" &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-weight: normal;"&gt;Solbrig, Otto T. (Editor) – &lt;i style=""&gt;Globalization and the rural environment&lt;/i&gt;, Harvard  Univ. Press, 2001.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h1&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-3815498020117809127?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/3815498020117809127/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/05/buc-tranh-mau-xam.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/3815498020117809127'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/3815498020117809127'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/05/buc-tranh-mau-xam.html' title='Bức tranh màu xám'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-6580479953303791922</id><published>2008-05-13T11:34:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.070-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='inspiration'/><title type='text'>The Art of Giving</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body last"&gt;                 &lt;div class="image-wrapper"&gt;&lt;img src="http://f3.yahoofs.com/blog/43b77dd5z5c108590/41/__sr_/12f6.jpg?mgQheKIBOC64eZfb" alt="333" border="0" height="118" width="333" /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=3430&amp;amp;id=8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s" id="m3430"&gt;&lt;img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/nt/ic/ut/bsc/srch12_1.gif" class="magnify" alt="magnify" border="0" height="12" width="12" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt; 		&lt;div class="content-wrapper"&gt; &lt;p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif; color: rgb(64, 0, 127);"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;"Every good thought, every good word, every good emotion, and every act of kindness, is lifting the vibration of your being to new heights. And as you begin to raise your vibration, a new life and a new world will reveal itself to you. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif; color: rgb(64, 0, 127);"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif; color: rgb(64, 0, 127);"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;There is no limit to how high you can increase your vibration, because there is no limit to the good thoughts you can think, or the good words you can speak, or the acts of kindness that you can do. Other than transforming your own life through lifting your vibration, you lift others' lives too. The positive vibration of your energy emanates out like a stone thrown into water, touching our planet and every living thing on it. As you rise higher, you take the world with you.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;script type="text/javascript"&gt;yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", "&lt;embed src="\" rel="0&amp;amp;hl="en\" type="\" wmode="\" height="\" width="\" allowscriptaccess="\"&gt;&lt;/embed&gt;  &lt;div style="\"&gt; &lt;\/div&gt;&lt;p style="\"&gt;&lt;span style="font-size:\;"&gt;This clip features our beautiful  Planet Earth.  As you experience this clip you will emit positive forces of  energy across Planet Earth that will reach every single living thing on it.  You  will lift yourself, and as you lift yourself, you lift the entire world. &lt;\/font&gt;&lt;\/p&gt; &lt;div style="\"&gt; &lt;\/div&gt;&lt;p style="\"&gt;&lt;span style="font-size:\;"&gt;The magnificent music was composed and graciously gifted for this clip by  composer Jo Blankenburg.&lt;\/font&gt;&lt;\/p&gt; &lt;div style="\"&gt; &lt;\/div&gt;&lt;p style="\"&gt;&lt;span style="font-size:\;"&gt;Here is &lt;a style="\" href="\" l="A0D_O&amp;amp;m="1a0yAhwR7CzcQr&amp;amp;b="Se8Ohwh_Kk2e9QHp6u96dQ\" target="\" rel="\"&gt;Planet Earth - our home&lt;\/a&gt;. &lt;\/font&gt;&lt;\/p&gt; &lt;div style="\"&gt; &lt;\/div&gt;&lt;p style="\"&gt;&lt;span style="font-size:\;"&gt;May the joy be with you.\" &lt;\/font&gt; &lt;\/p&gt; &lt;p style="\"&gt;&lt;a href="\"&gt;&lt;span style="\;font-size:\;" &gt;Rhonda Byrne&lt;\/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;\/a&gt;&lt;\/p&gt; &lt;\/embed&gt;");&lt;/script&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/8jP8CC2rKj4&amp;amp;rel=0&amp;amp;hl=en" type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent" allowscriptaccess="none" height="355" width="425"&gt;&lt;/embed&gt;  &lt;div style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif; color: rgb(64, 0, 127);"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif; color: rgb(64, 0, 127);"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;This clip features our beautiful Planet Earth. As you experience this clip you will emit positive forces of energy across Planet Earth that will reach every single living thing on it. You will lift yourself, and as you lift yourself, you lift the entire world. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif; color: rgb(64, 0, 127);"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif; color: rgb(64, 0, 127);"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;The magnificent music was composed and graciously gifted for this clip by  composer Jo Blankenburg.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif; color: rgb(64, 0, 127);"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif; color: rgb(64, 0, 127);"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Here is &lt;a style="font-weight: bold;" href="http://clicks.aweber.com/y/ct/?l=A0D_O&amp;amp;m=1a0yAhwR7CzcQr&amp;amp;b=Se8Ohwh_Kk2e9QHp6u96dQ" target="_blank" rel="nofollow"&gt;Planet Earth - our home&lt;/a&gt;. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif; color: rgb(64, 0, 127);"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif; color: rgb(64, 0, 127);"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;May the joy be with you." &lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="http://thesecret.tv/planet-earth/"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif; color: rgb(64, 0, 127);font-size:130%;" &gt;Rhonda Byrne&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;noscript&gt;To view this multimedia content, please enable Javascript.&lt;/noscript&gt;  		&lt;/div&gt;                 &lt;div class="foot"&gt;                     &lt;span&gt;Tags: &lt;span style="display: inline;" id="tag-container-3430"&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?tag=inspiration" rel="nofollow tag"&gt;inspiration&lt;/a&gt; | &lt;/span&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/compose.html?msgid=fXpeDpdiL_XS" id="edit-tag-3430" class="edit-tags"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt; &lt;form&gt;&lt;input name="tagslist" value="inspiration" id="tag-list-3430" type="hidden"&gt;&lt;/form&gt;                       &lt;p&gt;Sunday May 11, 2008 - 11:56pm (EEST) &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/delete.html?msgid=fXpeDpdiL_XS&amp;amp;.crumb=55zRO0T5ybM"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;                     &lt;p class="nav"&gt; 			&lt;span&gt; &lt;/span&gt;                         &lt;span&gt;Previous Post: &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?p=3428"&gt;Together We Are One&lt;/a&gt;&lt;/span&gt; 		    &lt;/p&gt;                 &lt;/div&gt;            &lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;        &lt;div class="head"&gt;&lt;h4&gt;Comments&lt;/h4&gt;&lt;em&gt;(3 total)&lt;/em&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?p=3430&amp;amp;n=28500#writecomment"&gt;Post a Comment&lt;/a&gt;&lt;/div&gt; &lt;span class="pagination top"&gt;&lt;/span&gt;          &lt;div class="row"&gt; 	     &lt;div class="user-card"&gt;          &lt;div class="user-photo"&gt;     &lt;span class="no-data"&gt;&lt;/span&gt;     &lt;/div&gt;               &lt;ul class="vitals"&gt;&lt;li class="user-name"&gt;&lt;a href="http://360.yahoo.com/profile-Hskpjsc5br.HU0deMSvFf4Icj16n" title="First L"&gt;First L&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="opi"&gt;&lt;img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/us/msg/6/gr/offline_12px_1.gif" border="0" height="12" width="12" /&gt; Offline &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;      &lt;/div&gt;      	&lt;div class="wrapper"&gt; 		&lt;p class="comment"&gt;THE ART OF GIVING&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We give of ourselves when&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;we give gifts of the heart:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;love, kindness, joy, understanding,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;sympathy, tolerance, forgiveness.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We give of ourselves when&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;we give gifts of the mind:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ideas, dreams, purposes, ideals,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;principles, plans, inventions, projects, poetry.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We give of ourselves when&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;we give gifts of the spirit:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;prayer, vision, beauty, aspiration,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;peace, faith.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We give of ourselves when&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;we give the gift of words:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;encouragement, inspiration, guidance.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Emerson said it well:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Rings and jewels are not gifts,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;but apologies for gifts.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The only true gift is&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a portion of thyself."&lt;/p&gt;&lt;p class="comment"&gt;                  FROM THE ART OF LIVING BY WILFERD A. PETERSON&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NGHỆ THUẬT HIẾN DÂNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Cho đi bản thân mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ấy mới thực là cho&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tặng phẩm trao đi từ trái tim&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ấy là&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu, nhân ái, niềm vui, hiểu biết&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cảm thông, khoan dung và tha thứ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đi bản thân mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tặng phẩm cho đi từ khối óc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tư  tưởng , ước mơ , mục ti êu , lý tưởng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                       nguyên tắc, dự tính, phát minh, kế hoạch, thi ca&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đi bản thân mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tặng phẩm cho đi là tinh thần&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nguyện cầu, trí tưởng, cái đẹp, khát vọng , hoà bình, đức tin&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đi bản thân mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tặng phẩm cho đi là ngôn từ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;khích lệ, cảm hứng, chỉ  đường&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Emerson đã nói tận tường&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhẫn vàng,  nữ trang phải đâu tặng phẩm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ấy   là  những thứ vay mượn  phù phiếm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tặng phẩm đích thực duy nhất&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ấy là&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đi một phần chính bản thân ta &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Phỏng dịch : First Line bmt&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; 		&lt;p class="datestamp"&gt;Tuesday May 13, 2008 - 09:01am (PDT) &lt;/p&gt; 	&lt;/div&gt;     &lt;/div&gt;      &lt;div class="row"&gt; 	     &lt;div class="user-card"&gt;          &lt;div class="user-photo"&gt;     &lt;span class="no-data"&gt;&lt;/span&gt;     &lt;/div&gt;               &lt;ul class="vitals"&gt;&lt;li class="user-name"&gt;&lt;a href="http://360.yahoo.com/profile-Hskpjsc5br.HU0deMSvFf4Icj16n" title="First L"&gt;First L&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="opi"&gt;&lt;img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/us/msg/6/gr/offline_12px_1.gif" border="0" height="12" width="12" /&gt; Offline &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;      &lt;/div&gt;      	&lt;div class="wrapper"&gt; 		&lt;p class="comment"&gt;Chào Thùy Dương,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân đọc bài Positive Energy thấy hay Mình cảm thấy D cũng cho đi rất nhiều trên blog này, nên gửi The Art of Giving, như một sympathy vậy. Chúc an lạc &lt;/p&gt; 		&lt;p class="datestamp"&gt;Tuesday May 13, 2008 - 09:08am (PDT) &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?p=3430&amp;amp;dc=3433&amp;amp;c=TfASxqPtc1J"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; 	&lt;/div&gt;     &lt;/div&gt;      &lt;div class="row last"&gt; 	     &lt;div class="user-card"&gt;          &lt;div class="user-photo"&gt;&lt;a href="http://360.yahoo.com/profile-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s" title="Oshin"&gt;&lt;img src="http://f3.yahoofs.com/mingle/43b63b36z2c2c204d/profile/__tn_/1435.jpg?mgQheKIB7KCEmCqu" border="0" width="64" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;               &lt;ul class="vitals"&gt;&lt;li class="user-name"&gt;&lt;a href="http://360.yahoo.com/profile-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s" title="Oshin"&gt;Oshin&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="opi"&gt;&lt;img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/us/msg/6/gr/offline_12px_1.gif" border="0" height="12" width="12" /&gt; Offline &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;      &lt;/div&gt;      	&lt;div class="wrapper"&gt; 		&lt;p class="comment"&gt;Ôi, cảm động quá chừng! Mình xin lưu lại bài thơ này bạn dịch nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm ơn bạn First Line BMT nhiều nhiều nhé! (BMT có phải là Buôn Mê Thuột không bạn, tên thật bạn là gì nhỉ). :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thân mến.&lt;/p&gt; 		&lt;p class="datestamp"&gt;Tuesday May 13, 2008 - 09:33pm (EEST) &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?p=3430&amp;amp;dc=3434&amp;amp;c=TfASxqPtc1J"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; 	&lt;/div&gt;     &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-6580479953303791922?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/6580479953303791922/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/05/art-of-giving.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/6580479953303791922'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/6580479953303791922'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/05/art-of-giving.html' title='The Art of Giving'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-323014989403247455</id><published>2008-05-05T17:56:00.000-07:00</published><updated>2012-01-17T02:10:41.644-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='sustainable-development'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='psychology'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='philosophy'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='spiritual'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='environment'/><title type='text'>Cái nhìn hệ thống về cuộc sống</title><content type='html'>&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;1. Tư duy hệ thống&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;“&lt;i&gt;The world we have created is a product  of our thinking; it cannot be changed without changing our thinking&lt;/i&gt;“. -  Albert Einstein&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Tư  duy hệ thống là phương pháp tư duy hướng đến mở rộng tầm nhìn để hiểu mối liên  hệ tồn tại giữa mọi sự vật, nhận thức được nguyên nhân sâu xa ẩn dưới bề nổi của  những hiện tượng tưởng chừng như riêng rẽ. Trong những hệ thống phức tạp như xã  hội con người, nhân và quả không ”nhãn tiền” mà thường cách xa nhau trong thời  gian và không gian. Do đó có lúc ta dễ tạo ra cái lợi trước mắt mà khó thấy được  tác hại lâu dài về sau. Tư duy hệ thống giúp ta thấy bức tranh chính xác hơn của  hiện thực được nhìn từ nhiều góc độ, khuyến khích ta suy nghĩ sâu sắc hơn về vấn  đề và đưa ra những giải pháp với tầm nhìn xa rộng và bền vững. Vì vậy, nó đặc  biệt cần thiết cho những người làm lãnh đạo, nhất là khi phải đưa ra những quyết  định, sách lược quan trọng.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Phương pháp tư duy thông thường là  tư duy tĩnh, tuyến tính, tập trung vào sự kiện, kết quả, xem Nhân-Quả là một  chiều và mỗi nguyên nhân độc lập với các nguyên nhân khác. Trong khi đó, tư duy  hệ thống là tư duy động - nhìn vấn đề dựa trên những kiểu mẫu hành xử (pattern  of behaviour) theo thời gian, phi tuyến (tư duy vòng lặp), tập trung vào nguyên  nhân, xem nguyên nhân như một quá trình chứ không chỉ là sự kiện chỉ xảy ra một  lần, với kết quả phản hồi ảnh hưởng trở lại nguyên nhân và những nguyên nhân ảnh  hưởng lẫn nhau.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Tóm lại, tư duy hệ thống  là:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;-&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span style="font-size: 7px;"&gt; &lt;/span&gt;Tư duy môi trường - bối cảnh (&lt;i&gt;environmental  thinking, contextual thinking&lt;/i&gt;), tư duy toàn thể (&lt;i&gt;holistic  thinking&lt;/i&gt;), mở rộng sự thấu hiểu về các liên kết tồn tại giữa các hiện  tượng, giữa sự vật với môi trường. Để hiểu một sự vật thấu đáo, ta không chỉ chú  tâm vào chi tiết mà còn phải cân nhắc đến bối cảnh xung quanh  nó.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;-&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span style="font-size: 7px;"&gt; &lt;/span&gt;Tư duy mạng lưới (&lt;i&gt;network thinking&lt;/i&gt;), chú  trọng vào mối quan hệ giữa các sự vật hơn là từng vật thể riêng lẻ, khuyến khích  tương tác linh động giữa các cấp bậc trong hệ thống.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;-&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span style="font-size: 7px;"&gt; &lt;/span&gt;Tư duy tiến trình (&lt;i&gt;process thinking&lt;/i&gt;),  hiểu rằng muốn thay đổi kết quả, trước hết phải thay đổi tiến trình dẫn đến kết  quả, khuyến khích cách quản lý tập trung vào tiến trình hơn là thành quả (liên  hệ đến giáo dục, cách đánh giá học sinh qua quá trình học hơn chỉ là điểm số của  bài thi cuối cùng).&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;-&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span style="font-size: 7px;"&gt; &lt;/span&gt;Tư duy hồi quy (&lt;i&gt;backward thinking&lt;/i&gt;), kiểm  tra giả thuyết, đặt ra những câu hỏi hồi tiếp để đi đến tận cùng vấn đề, đây là  công cụ bổ túc cho dự đoán (foresight). Đặt ra kế hoạch dựa trên tầm nhìn lý  tưởng tốt nhất về tương lai (không giới hạn khả năng của mình). Từ đó, suy nghĩ  ngược lại để xác định những phương thức có tiềm năng dẫn đến kết quả mong muốn  đó. Chọn giải pháp thích hợp nhất và tối ưu hóa tất cả những bộ phận, mối quan  hệ trong hệ thống theo đó. Chưa dừng lại ở đây, với những thay đổi mới, vòng lặp  sẽ tiếp tục được lập lại để kiểm tra, điều chỉnh theo những phản hồi từ hệ  thống.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Tư duy hệ thống khuyến khích chúng  ta thấy rừng chứ không chỉ từng cái cây, ”see the forest for the trees”. Đứng  trong rừng, ta chỉ thấy cây, muốn thấy cả khu rừng ta cần góc nhìn bao quát như  từ trên cao xuống. Tương tự, những vấn đề rắc rối mà ta đang mắc kẹt nhiều khi  không thể giải quyết bằng chính lối tư duy đã gây ra nó. Những lúc như vậy, ta  cứ thư giãn, tĩnh lặng cho tiềm thức hành động, để tư duy của chúng ta được tự  do sáng tạo, thoát khỏi lối mòn cũ.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Chúng ta thường dính mắc vào chi  tiết, mà quên đi cái toàn thể. Như câu chuyện những thầy bói mù xem voi, người  sờ tai voi thì bảo con voi giống như cái quạt, người sờ chân voi bảo nó giống  như cột nhà… Nhưng hai nửa con voi không phải là một con voi, một hệ thống sống  không chỉ gồm tổng thể các bộ phận của nó. Mỗi hệ thống là một toàn thể thống  nhất.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Tầm nhìn hệ thống về cuộc sống nhìn  thế giới qua các mối liên quan tương tác, kết nối lẫn nhau của mọi hiện tượng  vật lý, sinh học, tâm lý xã hội, văn hóa. Phân tích – chia chẻ và tổng hợp là  hai cách tiếp cận bổ túc, khi được sử dụng trong cân bằng chừng mực, sẽ giúp ta  có được tri kiến sâu sắc hơn về hiện thực.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;“Tầm nhìn hệ thống bắt đầu khi  bạn nhìn thế giới qua con mắt của người khác”.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Có một điều thú vị là, càng nhìn  cuộc sống qua cái nhìn hệ thống, càng mở rộng tầm hiểu biết bao nhiêu, chúng ta  sẽ càng thấy mình trở nên khiêm tốn, thân thiện, dễ thích ứng, biết cảm thông,  biết tôn trọng sự đa dạng, những ý kiến trái chiều, biết lắng nghe với tinh thần  đón nhận cởi mở, khuyến khích mà không “phán xét”. Đây là những điều đã được  nghiên cứu trong “Trí Khôn Hệ Thống” – &lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.systemsintelligence.tkk.fi/SI2004.html"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Systems Intelligence&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;, ngành học ứng dụng phương pháp tư duy hệ  thống vào những hành xử đời sống hàng ngày.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://inspiration.diinoweb.com/files/System_Thinking/Introduction_to_Systems_thinking.pps" style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #194817; font-family: Verdana;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Chúng ta sống như những gì mình nghĩ, rồi  đến lúc, ta sẽ nghĩ như lối tư duy mà mình đã theo đó sống và hành xử. Có lẽ ai  cũng nhớ câu ngạn ngữ quen thuộc “gieo tư tưởng gặt hành vi, gieo hành vi gặt  thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt số phận”. Nhắc lại  những điều này, là vì mình muốn nhấn mạnh vai trò quan trọng của tư tưởng và  nhận thức đến cuộc sống của mỗi người.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Trong ba thứ “thân” (hành  động), “khẩu” (lời nói), tâm “ý” (suy nghĩ), nghiệp được tạo tác từ “thân”,  “khẩu” (hành động đã thực hiện, lời đã nói ra) thường gây ra hậu quả nặng hơn  “ý” (chỉ mới là ý nghĩ). Nhưng ý lại được chú trọng nhiều hơn cả, bởi nó là cội  nguồn cho hành động và lời nói…&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;dl&gt;&lt;dt&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;b&gt;2. Thống nhất trong sự đa  dạng&lt;/b&gt; &lt;/span&gt;&lt;/dt&gt;&lt;/dl&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Trong những hệ thống sống nhiều  bậc, mỗi bộ phận của nó lại là những hệ thống nhỏ (holons). Mỗi holon có hai  khuynh hướng đối nghịch nhau: (1) &lt;b&gt;hợp nhất&lt;/b&gt; với chức năng là  thành phần của một tập thể lớn hơn, và (2) &lt;b&gt;tự khẳng định&lt;/b&gt; để bảo  tồn sự tự trị của chúng. Mỗi holon phải khẳng định “bản sắc” - đặc tính riêng  của nó, để thực hiện chức năng của riêng mình, đồng thời nó cũng phải tuân theo  những yêu cầu chung của cái toàn thể lớn hơn, để cả hệ thống có thể duy trì và  tồn tại được. Hai khuynh hướng này tuy đối nghịch nhưng bổ túc cho nhau và đều  cần thiết. Một hệ thống lành mạnh khi các bộ phận của nó vận hành hài hòa, khi  hiện diện sự cân bằng giữa hai khuynh hướng hợp nhất và tự khẳng định này. Hệ  thống sẽ bị phá vỡ, như ẩn dụ về căn bệnh ung thư, khi một số tế bào ích kỷ bành  trướng giành quyền phát triển cho mình mà không hề quan tâm đến toàn bộ hệ thống  cơ thể, để rồi tự hủy diệt chính nó khi cơ thể suy sụp.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Sự khuyến khích cạnh tranh hơn là  hợp tác là một trong những biểu hiện chính của khuynh hướng ích kỷ trong xã hội  chúng ta. Nó xuất phát từ cái nhìn sai lạc về tự nhiên của những nhà Darwin-xã  hội thế kỷ 19, những người tin rằng đời sống là một cuộc đấu tranh sinh tồn  (survival of the fittest) và cạnh tranh được xem như nguồn động lực của nền kinh  tế. Họ quá nhấn mạnh vai trò đấu tranh và mâu thuẫn mà không nhận ra rằng mọi  đấu tranh trong tự nhiên đều diễn ra trong một bối cảnh rộng hơn của sự cộng  tác.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Ta có thể tìm thấy trong tự nhiên  vô vàn những ví dụ về sự phụ thuộc và tương hỗ lẫn nhau. Chim thú họp thành đàn  để bảo vệ cho nhau. Phần lớn sự tương hỗ ấy không đơn giản là hai chiều thuận  nghịch mà phức tạp trong mạng lưới các liên kết chằng chịt. Một hệ thống càng đa  dạng, bảo đảm được nhiều chức năng, càng linh động trước những biến đổi. Chính  nhờ sự đa dạng và phức hợp mà xuyên suốt mạng lưới đời sống của hệ sinh thái,  những nhu cầu khác nhau của các cá thể khác nhau có thể được đáp ứng. Sự cộng  tác hài hòa làm cho các phần tử của hệ thống vận hành phối hợp nhau nhịp nhàng  và dễ dàng ở mọi cấp độ.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;3. Tất cả là  Một&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Chúng ta kết nối lẫn nhau trên cả  phương diện vật chất và ý thức. Mỗi chúng ta là một phần của những chu kỳ trao  đổi liên tục năng lượng, vật chất và thông tin với thế giới xung quanh mình.  Nghiên cứu của các nhà cận tâm lý học (parapsychologist) cũng đã xác nhận tâm  thức có chủ ý của một người có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của người khác hoặc lên  vật chất.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Thiên nhiên trên bình diện vi mô  của thế giới lượng tử càng khẳng định tính thống nhất và sự liên hệ kết nối giữa  mọi hiện tượng. “&lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.quangduc.com/khoahoc/69daovatly3.html#CH%C6%AF%C6%A0NG%2010.%20T%C3%8DNH%20NH%E1%BA%A4T%20TH%E1%BB%82%20C%E1%BB%A6A%20V%E1%BA%A0N%20S%E1%BB%B0"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Tính nhất thể của vạn sự&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;” dưới con mắt của vật lý học hiện đại, đã  được Fritjof Capra bàn nhiều trong cuốn “&lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.quangduc.com/khoahoc/69daovatly.html"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Đạo của Vật Lý&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;”. Ý nghĩa tâm linh và triết học của nó  không phải là điều gì mới mẻ mà chính là quan điểm bao trùm của những nền Đạo  học phương Đông cổ xưa. Mọi sự vật, biến cố là những bộ mặt khác nhau, những  hiện thân của một thực tại cuối cùng, không thể phân chia. Ý thức sinh thái sâu  xa là ý thức tâm linh. Khi con người thấy mình hòa nhập với thiên nhiên, với vũ  trụ như một cái toàn thể, khi thân và tâm thống nhất, khi con người vượt ra khỏi  bản ngã của mình, để cảm nhận được tất cả là Một, lúc đó con người đã đạt Đạo và  đó chính là cái Chân Như, Thực Tại cuối cùng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Tôi là hạt bụi trong gió, bay đi  khắp nơi, say đắm vẻ đẹp diệu kỳ của Tạo Hóa biểu lộ trên vạn vật. Đời sống là  những chuỗi tuần hoàn vô tận, hết đêm rồi đến ngày. Xuân, hạ, thu, đông, rồi lại  xuân…&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Tôi là một con người. Sinh ra trên  đời là tôi đã mang nặng ân tình của Mẹ Cha, của xã hội. Chiếc áo tôi mặc từ mảnh  vải của người thợ dệt, công sức của người thợ may. Hạt cơm tôi ăn chắt chiu từ  giọt mồ hôi người nông dân vất vả trên cánh đồng. Tôi không tồn tại một  mình.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Ngụm nước tôi uống, không khí tôi  hít thở, cọng rau con cá tôi ăn, chúng chuyển hóa thành xương thịt tôi hôm nay.  Rồi mai kia khi xác thân này nằm xuống, cát bụi lại về với cát bụi. Tôi lại là  gió, là mưa, là mây trời, là cành hoa, ngọn cỏ… Hòa mình trong vòng tuần hoàn  miên viễn của tự nhiên đó, tôi thấy mình hiện diện trong tất cả, và chứa đựng  tất cả ở trong tôi.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;“Nhìn thế giới trong một hạt cát&lt;br /&gt;Và Thiên Đàng  trong một nhành hoa&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Giữ vô tận trong lòng bàn  tay&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Và vĩnh cửu trong một giờ  ngắn ngủi”&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;(Thơ William Blake)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Tài liệu tham khảo chính&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://sustainable.a.wiki-site.com/index.php/Systems_Thinking"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Systems Thinking&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://sustainable.a.wiki-site.com/index.php/Systems_Thinking#References_and_Resources_for_Further_Study_on_Systems_Thinking"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Resources for Further Study on Systems  Thinking &lt;/span&gt;&lt;/a&gt; &lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.mountainman.com.au/capra_0.html"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Chapter 8 - The Systems View of  Life&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt; - “The Turning Point”,  Fritjof Capra, 1982.&lt;/span&gt;  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.sustainabilityinstitute.org/pubs/Dancing.html" title="http://www.sustainabilityinstitute.org/pubs/Dancing.html"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Dancing With Systems&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;, Donella Meadows, 2001.&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-323014989403247455?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/323014989403247455/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/05/cai-nhin-he-thong-ve-cuoc-song.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/323014989403247455'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/323014989403247455'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/05/cai-nhin-he-thong-ve-cuoc-song.html' title='Cái nhìn hệ thống về cuộc sống'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-9183954091502108159</id><published>2008-04-30T14:11:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.083-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='inspiration'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='spiritual'/><title type='text'>Cái Gốc của Tu</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;" class="main-bd"&gt; &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;Từ bài post của chú Phạm Doãn  về &lt;span style="color:#747147;"&gt;&lt;a href="http://vn.myblog.yahoo.com/doctor_pham?suc=1"&gt;&lt;strong&gt;Sự nhầm lẫn trong  trạng thái gọi là "chứng đắc",&lt;/strong&gt;&lt;/a&gt; &lt;/span&gt;mình đã gửi thư hỏi thầy về  những thắc mắc trong bài viết. Thầy &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;a href="http://bodetam.org/Vietnamese/BangGiangAudio/PhapQuang.html"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;Thích Pháp Quang&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;&lt;em&gt; là người bạn học tài giỏi và rất tốt  của ba mình hồi sinh viên trường kiến trúc ngày xưa. Có dịp nào đó mình sẽ viết  nhiều hơn về thầy. Lần Việt Nam vừa rồi gia đình mình và anh may mắn được  gặp thầy, nhân dịp thầy cũng về thăm Việt Nam sau hơn mười mấy năm trời.&lt;/em&gt;  &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;&lt;em&gt;Trân trọng chia sẻ ở  đây, thư trả lời thầy vừa gửi cho mình (thầy viết không dấu nên mình đã gõ và  chỉnh lại cho dễ đọc).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;"Thân&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;Đạo Phật có rất nhiều Tông Phái.  Nguyên nhân sinh ra các Tông Phái là do vấn đề bất đồng trong quan niệm Tu  tập để đạt giải thoát trong cái nhìn về lộ trình tu tập của chính vị tổ sư của  Tông Phái đó. Bởi vì căn tánh mỗi người mỗi khác nên sự bị ràng buộc cũng khác  nhau. Vì thế khi bàn về giải thoát tạm thời và rốt ráo ra khỏi các phiền não,  Chư tổ sư đưa ra những hệ thống tu tập (kỹ thuật) khác nhau. Cái nhìn của ông  Stephen chỉ là một cái nhìn một mặt của hệ thống Nam Tông (thiền Minh Sát là một  sự chỉnh sửa của một vị tổ sư người Miến Điện dựa qua những lời dạy của Phật).  Tông Phái này quá khích chỉ chấp nhận về Huệ nên ngay ở Miến vẫn không được toàn  thể Chư Tăng Nam Tông thừa nhận. Và một số trong Nam Tông ở Miến vẫn chủ trường  tu theo lối cổ điển là qua tuần tự Giới sanh Định, Định sanh Huệ. Tức là  tập Định và giữ nghiêm ngặt giới luật trước. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;Giới hạnh được xem là nền tảng bắt  buộc vì nếu không có nền tảng này làm cơ sở thì cái bản ngã và Tham Sân Si sẽ  không bị tâm hàng phục, huống gì bị chặt đứt (giải thoát khỏi nó). Nên tu Định  Huệ mà thiếu giới thì đều là Tà Định, Cuồng Huệ, đều là những lối tu không đúng  chỉ làm tăng thêm bản ngã (tức càng bị ràng buộc mà thôi). Các Tông Phái cổ xưa  do các Tổ Sư lập ra đều lấy giới làm nền móng. &lt;strong&gt;Con đường tu đúng là luôn  lấy Giới làm nền tảng thì Định Huệ mới thành Chánh Định Chánh Huệ, mới đưa tới  giải thoát thật sự.&lt;/strong&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;Còn kỹ thuật tu định huệ thì vô số  uyển chuyển theo từng căn tánh sai biệt của mỗi người và sự phát tâm tu tập của  họ. Ví dụ như Thùy Dương muốn giải thoát ra từng phiền não hay muốn giải thoát  rốt ráo một lần ra khỏi các phiền não; và còn tùy thuộc vào bối cảnh đời sống và  sinh hoạt trong xã hội như độc thân, có gia đình, người bận rộn nhiều, kẻ bận  rộn ít, người trí óc lanh lẹ, kẻ lại trì độn (chậm chạp)...mà có những pháp môn  thích hợp cho từng cá nhân (nhưng vẫn lấy giới làm nền tảng).&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;Nên nhớ Giới còn thì các thành quả  còn, giới mất thì các thành quả mất (tức không còn ai đắc đạo). Còn Định Huệ chỉ  là cái ngọn mà thôi. Kinh luận bàn nhiều về Định Huệ vì kỹ thuật môn này mỗi nơi  mỗi khác (vì căn tánh khác nhau). Nhưng giới luật thì không khác, rất rõ ràng,  do Phật đặt ra từ nào đến giờ vẫn không đổi. Những người tu chưa chứng đắc mà  muốn đổi Giới là vì họ không đạt được Vô Ngã như Phật nên sửa theo cái ngã nhỏ  nhen của họ, đó là việc làm mất quả thành nhân (chứng đắc).&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;&lt;strong&gt;Nền móng (Giới) đã có thì  tu gì đi nữa cũng sẽ giải thoát mà thôi.&lt;/strong&gt; Vì đây là Nhân để sanh quả  thành. Không có nhân thì làm sao sanh quả được. Thiếu Giới thì tu gì cũng chỉ  tạo nghiệp luân hồi sanh tử, tăng trưởng bản ngã. Kinh Lăng Nghiêm nói tu Thiền  mà không có giới (tức còn Tham ái) nếu có đắc thiền cũng chỉ trở thành Chư  Thiên, nếu phạm giới Sát thì thành Đại Lực Quỷ Vương.v.v. . Cô nên hiểu Nhân Quả  cho trúng thì không thắc mắc nhiều về cách tu chứng đắc nữa (tức tu gì cũng lấy  Giới làm chánh mới trúng).&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;Nam Mô A Di Đà Phật"&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;u&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;color:#810081;"&gt;&lt;strong&gt;Pháp Quang&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/u&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-9183954091502108159?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/9183954091502108159/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/04/cai-goc-cua-tu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/9183954091502108159'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/9183954091502108159'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/04/cai-goc-cua-tu.html' title='Cái Gốc của Tu'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-6523708244446790322</id><published>2008-04-28T06:26:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.091-07:00</updated><title type='text'>Viết</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Dạo này Yahoo 360 bị chập chờn hết sức. Hiếm khi vào blog của các bạn đọc được ngay bài mới mà thường gặp những bài cũ từ lâu không à, phải refresh mấy lần mới coi được. Comment thì lúc ẩn lúc hiện, hic hic. Thậm chí nếu xem được rồi, khi gõ đã đời xong, nhấn "post comment" một cái là nó a lê hấp mất tiêu, chỉ hiện ra trang error với lại sorry gì đó, thiệt là nản lòng chiến sĩ quá đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi vậy nên mình rất vui khi có tin blog mới Yahoo Plus ra đời. Trong khi mọi người chê nó dữ quá, mình lại thấy nó có nhiều tính năng hay đó chứ, mặc dù vẫn còn một vài lỗi. Cái mình thích nhất ở Yahoo Plus là những ưu điểm sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Điều chỉnh được thời gian cho entry, post ngược về quá khứ hay hẹn giờ hiện ra trong tương lai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Điều chỉnh được chế độ cho phép public, bạn bè hay chỉ mình mình đọc đối với từng entry.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Điều chỉnh được chế độ cho phép comment hay không comment cho từng entry.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Entry được sắp xếp gọn gàng theo thư mục mình lập ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Comment mới nhất hiện ra trước, dễ theo dõi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Comment cho phép chèn ảnh, chữ màu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở đó tuy trống trải và vắng vẻ nhưng nhiều khi vậy cũng hay hay, giống như một căn nhà nhỏ miền ngoại ô thanh bình cho mình tĩnh tâm, có thể chia sẻ những suy nghĩ riêng tư mà vẫn thấy thoải mái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng thông tin "&lt;a style="font-weight: bold;" href="http://blog.360.yahoo.com/blog-CNHQzzg6erw6Q9FDweIy?p=2049&amp;amp;n=28500"&gt;Nghi Vấn Yahoo Plus&lt;/a&gt;" làm mình hơi phân vân một chút. Nếu Yahoo 360 Team sắp tới sẽ tung ra phiên bản Yahoo 360 mới của họ thì chắc hẳn mình sẽ chuyển sang dùng cái blog mới đó (hông lẽ lại bỏ cái Yahoo Plus sao ta), như được hứa hẹn là khá hấp dẫn với nhiều tính năng hay và tích hợp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Uhm, dù sao thì, hiện tại mình vẫn sẽ giữ cả hai, căn nhà mới và căn nhà nơi phố thị quen thuộc này (chờ cho đến ngày nó được nâng cấp). Hơn nữa, có một chỗ backup các entries cũng tốt chứ nhỉ. &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;Thời gian này mình có nhiều việc. Ngày nào đi làm về cũng mệt nhoài. Nói chuyện với anh, lướt qua tin tức và đọc vài blog bạn bè, nấu nướng xong xuôi cũng đã khuya. Lúc đó thì buồn ngủ và chỉ muốn đánh một giấc tới sáng. Cuối tuần thì lau dọn nhà cửa, đem đồ đi giặt giũ, ăn uống xong là chẳng hiểu sao lại buồn ngủ li bì. Anh nói rằng vì mình kiệt sức nên cơ thể nó đòi hỏi nghỉ ngơi như thế. Bao dự định viết bài cho cuối tuần thế là vẫn chưa hoàn thành được.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;Thực ra mấy tuần trước mình đã tìm đọc lại nhiều sách và tài liệu để chuẩn bị cho các bài viết, và phác thảo những điểm chính rồi. Bây giờ chỉ còn phải sắp xếp ý để viết thì lại gục ngã vì mệt mỏi thế này đây. Tài liệu nhiều quá nên lọc qua nó xong mình cũng như rơi vào mê hồn trận, dù đã cố gắng phân loại rồi. Đây là những bài viết mở đầu quan trọng, để giới thiệu một tầm nhìn mới về cuộc sống, nên mình phải cẩn thận như thế. Phải viết làm sao, vừa ngắn gọn súc tích, dễ hiểu (người ta mới đọc) mà vẫn diễn tả được nhiều nhất có thể những gì mình muốn truyền đạt. Mình có làm được không. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;Mình bắt đầu enjoy cái căn nhà miền quê thanh bình này, nó rất thích hợp cho mình viết nhật ký. Có lẽ chỉ những người bạn thực sự quan tâm và chân thành mới ghé qua nơi heo hút xa xôi như vầy. Mình cũng thích cách nó lập các thư mục để dễ phân loại và lưu trữ bài viết. Nhưng cũng không biết nó sẽ tồn tại bao lâu, khi mà nghe nói sắp tới Yahoo 360 Team mới tung ra phiên bản blog chính thức. Đành chờ và xem vậy.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-6523708244446790322?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/6523708244446790322/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/04/viet.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/6523708244446790322'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/6523708244446790322'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/04/viet.html' title='Viết'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-1157939808132971709</id><published>2008-04-28T06:25:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.100-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='environment'/><title type='text'>Vô giá</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Mình thấy rằng Lê quá tin tưởng vào khả năng điều tiết "khách quan" (bàn tay vô hình) của thị trường, những phân tích của bạn xoay quanh vấn đề định giá và giải pháp chủ yếu dựa trên nội hóa các chi phí thiệt hại môi trường v.v...vào giá cả. Như &lt;/em&gt;&lt;a style="font-style: italic;" href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?p=3236"&gt;có lần mình đã nói&lt;/a&gt;&lt;em&gt;, và muốn nhấn lại thêm một lần nữa ở entry này những hạn chế của nó. &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...Đó là những bất cập khi dùng "thước đo chủ quan (pháp luật do con người tạo ra, những chính sách control giá cả...) để kiểm soát những giới hạn khách quan của các quy luật tự nhiên".&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Tài nguyên thiên nhiên là những thứ không thể dễ dàng định giá, bởi thực ra chúng gần như vô giá. Khi con người làm cạn kiệt thiên nhiên, là lúc ấy con người đang tự phá hủy chính mình, nó giống như sức khỏe và mạng sống không thể thay thế được vậy. Ví dụ giá trị của đám cây trong rừng, không chỉ là gỗ mà còn là những "dịch vụ" khác như chứa nước, giữ đất chống xói mòn, ngăn lũ, lọc không khí, chưa kể đến những giá trị văn hóa, thẩm mỹ khác. Môi trường mạnh khỏe là "lớp đệm" bảo vệ tránh những biến đổi cực đoan khắc nghiệt của khí hậu.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;6 tỉ người đang cùng chia sẻ tài nguyên của hành tinh này. Trái đất chỉ có một trong khi số người vẫn đang ngày một gia tăng cùng với áp lực tăng trưởng kinh tế. Trong cơ chế kinh tế xã hội hiện nay, tăng trưởng luôn phải đánh đổi với sự mất mát tài nguyên. Nhưng tăng trưởng kinh tế không thể nào cứ tiếp tục mãi được vì tài nguyên thiên nhiên vốn hữu hạn. Rồi sẽ phải đến lúc chạm ngưỡng và suy thoái khi dân số hoặc tiêu dùng vượt quá mức chịu tải của tự nhiên. Trát Đất này sẽ không còn khả năng cưu mang chúng ta nữa nếu chúng ta không thay đổi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Phát triển kinh tế bị hạn chế không phải vì thiếu thuyền đánh cá mà vì sự suy giảm số lượng cá; không phải vì thiếu những chiếc bơm mà vì không còn nước để bơm; không phải vì thiếu cưa mà vì không còn rừng". Yếu tố giới hạn (limiting factor) của phát triển kinh tế không phải là nguồn dầu mỏ, khoáng sản...nữa mà chính là LIFE itself.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Thêm vào đó, trong bối cảnh hàng tỉ người cùng chung sống trên một thế giới đang ngày càng toàn cầu hóa, mọi sự bất công đều tiềm tàng bất ổn chỉ chờ điều kiện chín muồi mà bục vỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhận thức những điều này, và thoát khỏi mind-set của những lý thuyết kinh tế thông thường hiện nay (chủ yếu là dựa trên capitalism), ta mới nhìn ra mấu chốt giải quyết vấn đề (hoặc là sẽ thấy vô vọng). Sự phát triển bền vững cần "a very different mind-set and set of values".&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-1157939808132971709?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/1157939808132971709/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/04/vo-gia.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/1157939808132971709'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/1157939808132971709'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/04/vo-gia.html' title='Vô giá'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-3535459972258650514</id><published>2008-04-28T06:23:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.109-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='friends'/><title type='text'>Ở nhà cô Ajar</title><content type='html'>&lt;div class="main-bd"&gt;    &lt;table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: left;"&gt; &lt;div id="photoimgwrap" style="float: none; text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;Hôm chủ nhật 30.03 cô Ajar chở mình đến nhà cô chơi. Đây là mấy tấm hình:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="float: none; text-align: left;"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: left;"&gt; &lt;div id="photoimgwrap" style="float: none; text-align: left;"&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/241/400x400/9/IMG_7699.JPG?et=7pFQAbc1jEhAg7VZH9Zmfg&amp;amp;nmid=88751188" height="300" width="400" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;Chú chó Alu&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: left;"&gt; &lt;div id="photoimgwrap" style="float: none; text-align: left;"&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/241/400x400/3/IMG_7692.JPG?et=OPePkvm8hP28DaQtogsuvA&amp;amp;nmid=88751188" height="300" width="400" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;Chú mèo Felix mập ú.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: left;"&gt; &lt;div id="photoimgwrap" style="float: none; text-align: left;"&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/241/400x400/10/IMG_7700.JPG?et=kChEXU7vLFPwgXxR%2BLWcnw&amp;amp;nmid=88751188" height="300" width="400" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;Bàn ăn.&lt;/span&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: left;"&gt; &lt;div id="photoimgwrap" style="float: none; text-align: left;"&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/241/400x400/13/IMG_7707.JPG?et=W5M4lixrzZeL%2BOQk1%2Bjg7Q&amp;amp;nmid=88751188" height="300" width="400" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;Maija vẽ tại chỗ một chú ngựa, con vật cô yêu thích, trong vòng khoảng 15-20 phút!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: left;"&gt; &lt;div id="photoimgwrap" style="float: none; text-align: left;"&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/241/400x400/14/IMG_7708.JPG?et=7Q6avXn77cigrHAjyNngSQ&amp;amp;nmid=88751188" height="300" width="400" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;div id="faceboxes_divwrapper"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: left;"&gt; &lt;div id="photoimgwrap" style="float: none; text-align: left;"&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/241/400x400/17/IMG_7713.JPG?et=coRm3NwDUDWBBe5XtzYCAg&amp;amp;nmid=88751188" height="300" width="400" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: left;"&gt; &lt;div id="photoimgwrap" style="float: none; text-align: left;"&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/241/400x400/23/IMG_7719.JPG?et=H8ewUbLuLyXjriaLN0M0Xw&amp;amp;nmid=88751188" height="300" width="400" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;Maija tặng mình bức tranh.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: left;"&gt; &lt;div id="photoimgwrap" style="float: none; text-align: left;"&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/241/400x400/22/IMG_7718.JPG?et=x4AQP60T3v8%2CAsE1TK7CLA&amp;amp;nmid=88751188" height="300" width="400" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;Cô Ajar và em Millard.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: left;"&gt; &lt;div id="photoimgwrap" style="float: none; text-align: left;"&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/241/400x400/24/IMG_7720.JPG?et=XzGa9S36GP0QpZr1gEnaVw&amp;amp;nmid=88751188" height="300" width="400" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times, serif;"&gt;Trên đường về nhà.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;      &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-3535459972258650514?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/3535459972258650514/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/04/o-nha-co-ajar.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/3535459972258650514'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/3535459972258650514'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/04/o-nha-co-ajar.html' title='Ở nhà cô Ajar'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-3861270950876692312</id><published>2008-04-14T11:55:00.000-07:00</published><updated>2010-02-25T07:17:25.047-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='sustainable-development'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='green-living'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='green-technology'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='future'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='environment'/><title type='text'>Cánh buồm xanh màu hy vọng</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_kpQRIPp9WG8/SAOwfKo7nkI/AAAAAAAAAdU/F_muL5tuliM/s1600-h/green_hope.JPG" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5189185245139410498" src="http://1.bp.blogspot.com/_kpQRIPp9WG8/SAOwfKo7nkI/AAAAAAAAAdU/F_muL5tuliM/s400/green_hope.JPG" style="cursor: pointer; display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;MỘT TẦM NHÌN XANH CHO TƯƠNG LAI&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;1.    Những thách thức của thời đại &lt;/b&gt;(bức tranh hiện thực màu xám)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-    Suy thoái và ô nhiễm môi trường đất, nước, không khí&lt;br /&gt;-    Đại tuyệt chủng hàng loạt lớn nhất lịch sử từ thời kỳ khủng long&lt;br /&gt;-    Khủng hoảng khí hậu&lt;br /&gt;-    Khan hiếm năng lượng, tài nguyên&lt;br /&gt;-    Những căn bệnh của nền văn minh hiện đại (ung thư, tiểu đường, stress...)&lt;br /&gt;-    Nguy cơ vũ khí hạt nhân và chất thải phóng xạ&lt;br /&gt;-    Sự thay đổi hệ giá trị và những rạn nứt trong xã hội, sự chia rẽ trong mối quan hệ giữa con người với nhau và với tự nhiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;2.    Trở về với Đạo&lt;/b&gt; (quy luật tự nhiên và triết lý nền tảng cho phát triển bền vững)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-    Sự diệu kỳ của Tạo Hóa, trí tuệ của thiên nhiên&lt;br /&gt;-    Chu kỳ tuần hoàn trong tự nhiên&lt;br /&gt;-    Nhân Quả và tương duyên&lt;br /&gt;-    6 nguyên lý&lt;br /&gt;-    Gaia&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;3.    Tư duy hệ thống &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-    Thế giới quan của vật lý hiện đại&lt;br /&gt;-    Tầm nhìn hệ thống, tư duy toàn thể (holistic thinking), tư duy phản biện&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Xanh da trời, đỏ, xanh lá cây và trắng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;4.    Lộ trình cho nền kinh tế sinh thái&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bốn bước chuyển dịch cơ bản: (1) tăng năng suất tài nguyên, (2) công nghiệp và sản xuất theo mô hình sinh thái, (3) kinh doanh dựa trên giải pháp (solutions-based), (4) tái đầu tư vào vốn tự nhiên (natural capital).&lt;br /&gt;-    Điểm qua một số mô hình kinh tế thay thế: kinh tế Phật giáo, eGaia...&lt;br /&gt;-    Tăng trưởng zero&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;5.    Viễn cảnh năng lượng &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-    Thách thức: sự cạn kiệt dầu mỏ, nguy cơ hạt nhân&lt;br /&gt;-    Cơ hội: năng lượng tái tạo (mặt trời, gió, sinh khối, địa nhiệt...) công nghệ nâng cao hiệu quả năng lượng&lt;br /&gt;-    Triển vọng về một nền kinh tế hydro (thay thế cho nền kinh tế dầu mỏ hiện nay)?&lt;br /&gt;-    Phi tập trung (decentralized), địa phương (local) và đa  dạng hóa các nguồn năng lượng&lt;br /&gt;-    Năng lượng từ chuyển hóa chất thải, tận dụng nhiệt thừa từ các nhà máy...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;6.    Nông nghiệp hữu cơ và an toàn thực phẩm&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cách mạng xanh (cơ giới hóa nông nghiệp, sử dụng phân bón, thuốc trừ sâu hóa học): thành quả (cứu đói hàng triệu người ở các nước đang phát triển và tăng năng suất nông nghiệp)và hậu quả lâu dài (đất bạc màu, rửa trôi, thoái hóa, sâu bệnh lờn thuốc, nguy hiểm nhất là ảnh hưởng dư lượng thuốc trừ sâu đến sức khỏe người tiêu thụ)&lt;br /&gt;-    Permaculture, organic farming, mô hình Vườn-Ao-Chuồng (-VAC)&lt;br /&gt;- Local, natural food = healthy food: mùa nào thức nấy, cây nhà lá vườn: tươi, rẻ, ngon, bổ, không lãng phí năng lượng, giảm thiệt hại cho môi trường (do khí thải từ quá trình vận chuyển)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Phong trào “slow food” &amp;gt; &amp;lt; fast food * Lợi ích của việc ăn chay (tốt cho sức khỏe, giảm thiểu những ảnh hưởng môi trường (giảm lượng tài nguyên cần thiết so với chăn nuôi, đồng thời cũng giảm ô nhiễm), nuôi dưỡng tình thương với muôn loài)  &lt;b&gt;7.    Vật liệu từ thiên nhiên, thiết kế xanh, công nghệ sạch&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-    Thiết kế thông minh, tiết kiệm năng lượng, tận dụng hướng nắng, hướng gió để làm thoáng, chiếu sáng và sưởi ấm tự nhiên&lt;br /&gt;-    Thiết kế sinh thái, sử dụng vật liệu từ thiên nhiên, tích hợp cây cỏ…&lt;br /&gt;-    Tương lai kiến trúc, tòa nhà “xanh”, carbon-neutral, rooftop, sử dụng năng lượng mặt trời…&lt;br /&gt;-    Hóa học xanh (green chemistry), nhựa sinh học (bioplastic)&lt;br /&gt;- Công nghệ tận dụng các quá trình tự nhiên (xử lý ô nhiễm bằng thủy sinh, vi sinh, constructed wetland…, phytoremediation, bioremediation)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;8.    Đô thị xanh&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-    Quy hoạch giao thông, cơ sở hạ tầng theo hướng thân thiện môi trường&lt;br /&gt;-    Giới thiệu các dự án đô thị sinh thái trên thế giới&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Làng sinh thái&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;9.    Xu hướng ”Mộc Nhiên” &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-    Phong cách sống (lifestyle) thân thiện với môi trường và con người, tiêu dùng đơn giản, tiết kiệm năng lượng, tài nguyên&lt;br /&gt;-    Tinh thần tình nguyện, vì cộng đồng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Green-living tips (cẩm nang cho cuộc sống xanh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;10.    Hành trang vào tương lai&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Giáo dục cho lớp trẻ (những người chủ tương lai) tình yêu thiên nhiên, nhân loại, các giá trị sống trường cửu, tôn trọng sự khác biệt, đa dạng (văn hóa, sắc tộc, tôn giáo...), yêu chuộng hòa bình&lt;br /&gt;-    Tinh thần công dân thế giới&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-3861270950876692312?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/3861270950876692312/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/04/canh-buom-xanh-mau-hy-vong.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/3861270950876692312'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/3861270950876692312'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/04/canh-buom-xanh-mau-hy-vong.html' title='Cánh buồm xanh màu hy vọng'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_kpQRIPp9WG8/SAOwfKo7nkI/AAAAAAAAAdU/F_muL5tuliM/s72-c/green_hope.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-8915931225904278317</id><published>2008-03-30T08:25:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:56.901-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='travel'/><title type='text'>Lạc giữa phố đông</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;" class="content-wrapper"&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thứ sáu 21.03.2008 &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;    &lt;/p&gt;    &lt;p&gt;Hơn 3h chiều. Thế là đã đến sân bay Athens. Hỏi đường về khách sạn, bác hướng dẫn ở quầy thông tin nhiệt tình cho bản đồ (bản đồ và các sơ đồ metro, bus phát miễn phí ở sân bay), vẽ đường đi. Bác bảo nếu đi taxi khoảng 30Euro, còn tiết kiệm thì đi bus (chỉ 3,6 Euro) rồi xuống tàu điện ngầm chỗ quảng trường Syntagma, đến quảng trường Omonia, từ đó đi bộ một đoạn ngắn là tới nơi. Tôi chọn bus cho rẻ. Xe chật cứng không còn chỗ ngồi, thậm chí cả chỗ đứng cũng không nhúc nhích được nhiều. Đứng vịn vào những thanh ngang, mệt mỏi rã rời sau một hành trình dài, lưng dựa vào thành xe, mắt cứ díp lại. Thỉnh thoảng chợt mở mắt vì những tiếng cười nói đâu đó, rồi lại ngủ vật vờ như thế suốt đường đi gần một tiếng đồng hồ. Đến khi trên màn hình điện tử ghi chữ STOP và xe dừng lại hẳn, tôi vẫn còn lơ ngơ trong khi mọi người đã nhanh chóng rút hết khỏi xe.&lt;br /&gt;    &lt;/p&gt;    &lt;p&gt;Theo bậc cầu thang xuống ga tàu điện ngầm, cảm giác đúng như Ioanna đã nói, đông đúc và bận rộn, tương tự như metro ở các thành phố lớn khác. Tàu đến và đi, chính xác đến từng phút nên mọi người ai cũng hối hả, gấp gáp túa ra, nhanh chóng ùa vào. Athens khoảng 5 triệu dân, chiếm một nửa dân số cả nước Hy Lạp vốn chỉ xấp xỉ 10 triệu.&lt;br /&gt;    &lt;/p&gt;    &lt;p&gt;Từ quảng trường Omonia, sau một hồi theo dấu bản đồ tôi cũng đã tìm ra khách sạn và nhận được chìa khóa phòng. Tắm rửa sạch sẽ xong thì đã thấy khỏe hơn, tôi quyết định đi dạo phố, cầm theo chiếc máy ảnh cũ bỏ túi. Đi dọc theo phố Veranzerou đến ngã tư, đại lộ 3 Tháng 9 tôi rẽ trái và cứ thế đi thẳng miết về phương Bắc. Tôi nghĩ bụng ngày mai mình sẽ khám phá chiều ngược lại, tức là rẽ phải, về hướng Nam.&lt;br /&gt;    &lt;/p&gt;    &lt;p&gt;Không thấy xe đạp ở Athens. Trên đường đa số là xe hơi, và metro có lẽ là phương tiện giao thông công cộng chính. Thỉnh thoảng có những chiếc môtô phân khối lớn rú ga gầm gừ,&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;rồi phóng đi vun vút. Nhưng thú vị nhất là lúc gặp được mấy chiếc wave và những chiếc honda, cub xanh đỏ đời tám mấy!&lt;br /&gt;    &lt;/p&gt;    &lt;p&gt;Tôi dạo qua các nẻo đường khi đêm đã xuống dần. Những con đường nhỏ cắt ngang, hai dãy ô tô nằm im lìm dưới ánh đèn vàng hiu hắt. Có những lúc tôi tưởng như mình đang mơ, lang thang ở giữa lòng Sài Gòn thân thuộc, nhưng mà sao lạc lõng.&lt;br /&gt;    &lt;/p&gt;    &lt;p&gt;Về lại phòng khách sạn, bật tivi, chỉ có kênh CNN là xem được vì có tiếng Anh. Lúc này thời sự đang nói về bầu cử tổng thống Mĩ và vụ Trung Quốc đàn áp Tây Tạng. Tôi chuẩn bị đồ đạc cho chuyến đi sớm ngày mai rồi tắt tivi đi ngủ.&lt;br /&gt;    &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tôi chưa ngủ được, có lẽ vì lạ chỗ. Dù đây không phải lần đầu tiên tôi một mình, nhỏ bé giữa một thành phố xa lạ như thế này, nhưng vẫn thấy buồn buồn. Mênh mang trong tôi là nỗi nhớ nhà và những người thân yêu. Tôi vẫn biết rằng mình may mắn và hạnh phúc vì anh luôn ở bên tôi và trong tôi với một tình yêu giản dị, lặng lẽ và sâu thẳm. Anh cực khổ nhiều, bận rộn với công việc, làm quần quật không chỉ vì mình mà còn nuôi cả gia đình, cho các em đi học… nên bao nhiêu cũng không đủ. Tôi ở xa như vầy, không ai chăm sóc cho anh miếng ăn giấc ngủ. Thương anh ứa nước mắt. Phải chi có anh ở đây bằng xương bằng thịt, để ngày mai mình cùng ngắm những cảnh đẹp của xứ sở miền Địa Trung Hải này…&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;*****&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Những chú chó thành Athens&lt;/span&gt;&lt;dl class="body"&gt;&lt;dd&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;Chụp được trên đường lang thang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2290/2368977535_93445a18a4.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2125/2369814170_37fb4c9275.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2194/2369815182_11e143c1dc.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2166/2369816124_71abdf943f.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2404/2368981355_0a9433a611.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2185/2368982353_fe90ef2e08.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2340/2369819308_ecda7268f1.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3121/2368984543_ee5b1e94ec.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2385/2368987073_dfd1a97951.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2025/2368985745_b669507a1c.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2093/2368989743_919e4e5284.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;Một xe bắt chó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2115/2368988381_ef53c9d9df.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2237/2368991155_b38966d46a.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3149/2369828474_1f715ba8a0.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2373/2369830924_a25880fb50.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3150/2369832156_9b4e149ca3.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3053/2369834616_a75c7e2a30.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3040/2369000177_89d68d9142.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Hai chú cún nhỏ xíu được hai chị em cho vào cái lồng nhựa nhỏ đưa lên máy bay. Trẻ con rất thích chơi với chúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;    &lt;div class="foot"&gt;   &lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?p=3116#comments"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;  &lt;/div&gt; &lt;/dd&gt;&lt;dt style="font-weight: bold;" class="post-head"&gt;Những quả trứng Phục Sinh&lt;/dt&gt;&lt;dd&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style=""&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3005/2369769472_a7d309dfb1.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3289/2369768962_b92d48a390.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3038/2369768524_7771470775.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;        &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Chụp lúc chờ quá cảnh ở sân bay Budapest 21.03.2008&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;dl class="body"&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;div style="font-weight: bold;" class="content-wrapper"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Acropolis&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;&lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Athens 24.03.2008&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tạm post hình đã nhé, rồi mình sẽ kể chuyện sau nghen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/39/P1000566.JPG?et=E9Q5mjAg236T3i0NoE1%2BXg&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/40/P1000567.JPG?et=RORLAzDI9BnVSwlUli1i2g&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/42/P1000569.JPG?et=F0lUP8OwzvjPh3%2CinMBveA&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/43/P1000570.JPG?et=KPhr0x%2BK4VV9uZmoMYt0%2BQ&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/53/P1000580.JPG?et=j%2BRQztGvVPJZHc5VS059VA&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/82/P1000611.JPG?et=YuupCYxG3MsqIyjWJlKOrw&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/55/P1000582.JPG?et=GwlGxjtV5SpgntQFc4FjXw&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/56/P1000583.JPG?et=HsmNDdSuKStMQE0mE7OW8g&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/57/P1000584.JPG?et=xMeqj4x7VLPchsJJsoLdag&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/89/P1000618.JPG?et=r7opsrGPyxZTxdE8332Ljw&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/59/P1000586.JPG?et=70ddYyHxp4Bs8QY8%2BgCygg&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/70/P1000597.JPG?et=zV7iRjjJ5BSZeNu968POCw&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/71/P1000598.JPG?et=ftt3Xqjwh6kR9I5dPdmNkA&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/73/P1000600.JPG?et=9cxe4qoBBV2NNwA7%2CIuxyQ&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/75/P1000602.JPG?et=ZkQtS7TxBpvrIvITG3x3xg&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/85/P1000614.JPG?et=S4DFfEg%2BdpywzXcX7BoAjg&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/90/P1000619.JPG?et=lOLOov%2Bo4vkzenhTz5u0fw&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/92/P1000621.JPG?et=8TXWCzMCPWU4QqyhHjb1rw&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/103/P1000634.JPG?et=LrEL9QCnZ%2CKmT29xSJ7AZQ&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/110/P1000641.JPG?et=aAYBksgoH6V7sH7ud9tcDw&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/112/P1000643.JPG?et=T0O3YA%2Bn0tPJetLX2retqg&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/116/P1000647.JPG?et=vo6xixF%2BCv6ieqPT7CnKwQ&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/123/P1000654.JPG?et=rxWSDTaT21lUnwMFQX04MA&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/127/P1000658.JPG?et=jEVvwCmrtWAhljAipnKCkA&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/128/P1000659.JPG?et=6FcnU4yYBahid3RTO%2Bzikg&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dt style="font-weight: bold;" class="post-head"&gt;Temple of Zeus&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;24.03.2008&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/27/P1000551.JPG?et=alGkntKsSOfIqQgN3fh5eA&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/28/P1000552.JPG?et=Qz7BmAuJ7Du%2CM5n2izTwAA&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/29/P1000554.JPG?et=9iqyza1RHCWFlKrgCByBTQ&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/32/P1000558.JPG?et=Yq98slzLB5BDi7ktqoBdCQ&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/36/P1000563.JPG?et=ZA5twv0NYz17pkUbIjqOQA&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/37/P1000564.JPG?et=UMUPQWa3sfGV%2B8UgXVQPGA&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;Athens city tour 24.03.2008&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/15/P1000539.JPG?et=g4JOf4WsqE6QHkncwDAMQA&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/2/P1000524.JPG?et=KymbLY2XrRBdPNwyWjAp6A&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/3/P1000525.JPG?et=h8XBF0byqTNfp0KfIDrEIg&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/7/P1000529.JPG?et=R%2BRZ0GnJPR2elm6cG%2BotxQ&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/9/P1000531.JPG?et=A9u%2BLrKkA6p2eeJvg42NjA&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/10/P1000532.JPG?et=rkoUXylRFCsvh%2B7MSHwNDg&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/11/P1000533.JPG?et=zNmJnTl%2CGbIpp82EnKLoOw&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/12/P1000534.JPG?et=ZkRpGLR2VjOsmCxttCpI%2CQ&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/238/400x400/14/P1000538.JPG?et=ob7Oa%2CYKNysreQIMnhwT3Q&amp;amp;nmid=88028021" width="400" height="300" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt; Chụp qua kính xe&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;    &lt;div class="foot"&gt;   &lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?p=3138#comments"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;  &lt;/div&gt; &lt;/dd&gt;&lt;dt style="font-weight: bold;" class="post-head"&gt;Bảo tàng Delphi&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body last"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;23.03.2008&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/236/400x400/102/P1000374.JPG?et=pLnxrRYTyq3LurH1bhOnug&amp;amp;nmid=88023935" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/236/400x400/103/P1000375.JPG?et=hlhZzIPVqy9pySanzPDB%2BA&amp;amp;nmid=88023935" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/236/400x400/104/P1000376.JPG?et=9hK3AazP20ZT4VRG6TRPLg&amp;amp;nmid=88023935" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/236/400x400/105/P1000377.JPG?et=Fpp6%2CBJRGp07LIvpWQQGQw&amp;amp;nmid=88023935" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/236/400x400/106/P1000378.JPG?et=SaD483JtKu7XgXqJXzFFxQ&amp;amp;nmid=88023935" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/236/400x400/107/P1000379.JPG?et=ztKMGkG3fOfvcKwlhs70Hg&amp;amp;nmid=88023935" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/236/400x400/108/P1000380.JPG?et=MJwwZdnDn70fA3oKga1lbw&amp;amp;nmid=88023935" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/236/400x400/109/P1000381.JPG?et=GyFddqG0qaKmGGNp40apwQ&amp;amp;nmid=88023935" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/236/400x400/111/P1000383.JPG?et=2L2gK512%2B9OeRTCiK6CFxw&amp;amp;nmid=88023935" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/236/400x400/113/P1000385.JPG?et=TMs%2Bfb%2CeVcLS6wAscVykDg&amp;amp;nmid=88023935" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/236/400x400/115/P1000389.JPG?et=vTf42koTD8huGg4odIubwg&amp;amp;nmid=88023935" width="400" height="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/236/400x400/114/P1000387.JPG?et=630Bdq7A7ln3qIgtLyuT%2Bg&amp;amp;nmid=88023935" width="400" height="300" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://images.pthuyduong.multiply.com/image/2/photos/236/400x400/116/P1000390.JPG?et=t8MUREj7y0nenj45ZgPnZA&amp;amp;nmid=88023935" width="400" height="300" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-8915931225904278317?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/8915931225904278317/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/03/lac-giua-pho-ong.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/8915931225904278317'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/8915931225904278317'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/03/lac-giua-pho-ong.html' title='Lạc giữa phố đông'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-2428875316613224120</id><published>2008-03-28T13:41:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.117-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='friends'/><title type='text'>Tấm thiệp của Anna</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hôm nay Anna mang đến lab một cái bánh kem to cô tự làm, như là buổi tiệc chia tay. Tháng sau cô và gia đình chuyển về Jyväskylä rồi. Ôm chào cô trước khi cô về, chúc cô mọi điều tốt lành phía trước. Tự dưng đọc tấm thiệp của cô để lại trên bàn mà thấy nghẹn ngào.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:100%;" &gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Mikkeli 28/03/2008&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tạm biệt gia đình quốc tế của tôi! Tôi sẽ không bao giờ quên các bạn. Mọi thứ không hẳn dễ dàng nhưng sẽ không thể nào quên được. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style="font-style: italic; font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Hãy nhớ rằng cuộc sống đa dạng muôn vẻ bởi chính những mảng khác biệt đã tạo nên tất cả màu sắc của cầu vồng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style="font-style: italic; font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Thân ái, Anna.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; ...&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2409/2369662440_9e9b0d8d7f.jpg?v=0" alt="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3065/2369662782_973a974d16.jpg?v=0" alt="" height="375" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-2428875316613224120?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/2428875316613224120/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/03/tam-thiep-cua-anna.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/2428875316613224120'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/2428875316613224120'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/03/tam-thiep-cua-anna.html' title='Tấm thiệp của Anna'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-8270933510211976936</id><published>2008-03-28T08:27:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:56.912-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='photos'/><title type='text'>Mùa đông muộn</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2332/2368826751_7810ebb32f.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bão tuyết mịt mù 26.03.2008&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2037/2369664264_eeff86b5b3.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuyết chất thành đống&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2351/2368828573_8191cfe381.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Sa mạc" trắng&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-8270933510211976936?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/8270933510211976936/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/03/mua-ong-muon.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/8270933510211976936'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/8270933510211976936'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/03/mua-ong-muon.html' title='Mùa đông muộn'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-7431084876774407395</id><published>2008-03-28T08:24:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:56.920-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='photos'/><title type='text'>Mấy tấm hình cũ</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body last"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style=""&gt;Đang up ảnh mới thì nhìn thấy mấy tấm hình cũ mình chụp cuối năm ngoái mà chưa post.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2120/1847182832_4fba336b5a.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;19.10.2007 - Pizza Friday&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2254/1847196190_7ecd36a47b.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=""&gt; &lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2240/1847194322_63afe9bbb3.jpg?v=0" alt="" width="500" height="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;03.11.2007&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-7431084876774407395?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/7431084876774407395/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/03/may-tam-hinh-cu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/7431084876774407395'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/7431084876774407395'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/03/may-tam-hinh-cu.html' title='Mấy tấm hình cũ'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-4713828217837019490</id><published>2008-03-20T16:11:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:56.927-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='travel'/><title type='text'>Lên đường</title><content type='html'>Dịp lễ Phục Sinh năm nay, mình du lịch đến thành phố của những câu chuyện thần thoại mà mình từng mơ ước được ghé thăm. Nghe nói vừa có đình công ở đó. Hành trang gọn gàng lắm, chỉ có một ba lô trên vai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ là 00:48 ngày 21.03. Hơn nửa tiếng nữa mình sẽ lên đường ra ga để kịp chuyến bus lúc 2h sáng. Sẽ phải ngồi bus hơn 3 tiếng mới đến sân bay, rồi lại ngồi sân bay chờ đến hơn 4 tiếng mới tới giờ bay, rồi lại chờ quá cảnh ở một nơi khác mới bay tiếp. Hic, đi sớm thế nhưng đến tận chiều mới tới nơi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lễ Phục Sinh là mùa của Hy Vọng. Mình mang theo hy vọng và mong ước về một thế giới hòa bình, thân ái. Chúc tất cả các bạn cuối tuần vui vẻ nhé, và hẹn gặp lại khi mình trở về. &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Thân mến.&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/8.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Các bạn nghe bài hát này nhé, &lt;a href="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=247559&amp;amp;ChannelID=396"&gt;cô bé là một người khuyết tật đã hát trên xe lăn rất cảm động&lt;/a&gt;.  Em là một thiên thần, em ơi! &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/25.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cám ơn bác &lt;a style="font-weight: bold;" href="http://360.yahoo.com/profile-S1BpzpY_c6chRQ43EheZ"&gt;Hạnh&lt;/a&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;đã giới thiệu! &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-4713828217837019490?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/4713828217837019490/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/03/len-uong.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/4713828217837019490'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/4713828217837019490'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/03/len-uong.html' title='Lên đường'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-1532146169382825819</id><published>2008-03-19T00:19:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.128-07:00</updated><title type='text'>For me</title><content type='html'>&lt;h2&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Monday, May 15, 2006&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;  &lt;h3&gt;&lt;a name="114887853214693422"&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Chị Oshin thân mến &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;a name="6665554"&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: Arial; color: rgb(0, 0, 102);" lang="EN-US"&gt;Chiều nay thật buồn, đi học về mà cảm thấy nặng trĩu..bầu trời mặt đất vẫn vậy, người người vẫn khuôn mặt hân hoan niềm nở, chỉ riêng em nhìn sự vật 1 khác.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Em để blog chỉ friends mới đọc được, em ko quen chị nhưng đọc blog của chị khiến em bình tâm nhẹ nhàng khi nghĩ tới nhiều điều. Chị biết em đang nói đến chị ko nhỉ ,em - một đứa có bao nhiêu bạn bè nhưng vẫn cảm thấy mình thật trơ trọi...hay do em ko tự mở lòng mình.. vì em sợ và vì em muốn giữ riêng cho mình. Chẳng hiều sao em thik tâm sự với 1 người ko biết em là ai và ngược lại.. đơn giản chỉ là lắng nghe em nói . Và em lại thấy chán ghét khi cứ một mình nói chuyện với mình, em muốn gào to, em chán ghét ..có khi em tự gọi mình là nó cho bớt trống trải nhưng rồi cũng thấy thương thương đến tội nghiệp cho bản thân. Cuối cùng em đành viết cho những người xưa cũ,viết cho cái gì đã qua.&lt;br /&gt;Hôm nay đọc ở đâu đó những dòng thật hay :&lt;br /&gt;"Tuổi trẻ hồn nhiên, không toan tính nhưng bồng bột, không đủ trưởng thành để có thể cảm thông, để vượt qua sự xa cách, nhanh vui rồi cũng nhanh hờn giận, nhanh đau đớn rồi cũng nhanh thích nghi. Những ngày đầu xa nhau, lúc nào cũng thấy nhớ, một nụ cười, một giọng nói. Cái nụ cười mà cả sau này khi thấy những nụ cười đẹp kinh khủng thì vẫn không thể nào quên được nụ cười ấy. Bạn bè vẫn quanh đó, nhưng sợ cảm giác thấy mình cô đơn giữa muôn người. Thấy bồn chồn khi ai đó nhắc tên. Rồi cũng quen với cảm giác thiếu một thứ. Vẫn tiếp tục cuộc sống khi vắng một người. Có phải là quy luật? Và bây giờ... vẫn thấy xôn xao khi nghe ai đó nhắc lại dư âm.Rồi em chợt nghiệm ra một điều, khỏang cách và thời gian có thể gây khủng hỏang về hình thức biểu hiện tình cảm nhưng bản chất nó thì vẫn còn đó, không hề mất đi..." &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Em ko biết tiếng Pháp cũng chẳng thik người Pháp nhưng những bài hát Pháp lại dần chiếm lấy tình cảm của em .Destin, Belle...trong lúc này em lại thik lời bài Comme toi,một câu chuyện xúc động và em nghĩ đến mẹ :&lt;br /&gt;Cô bé đó có đôi mắt sáng,khoác lên người 1 chiếc váy bằng nhung&lt;br /&gt;Bên cạnh là mẹ hiền và gia đình yêu dấu&lt;br /&gt;Cô trông lơ đãng trong ánh chiều nhàn nhạt&lt;br /&gt;Bức hình không được rõ nhg ta thấy trong đó&lt;br /&gt;Hiện thân của niềm hạnh phúc và sự dịu dàng của màn đêm&lt;br /&gt;Cô bé đó cũng tới trường&lt;br /&gt;Cũng đuợc học và biết về đạo lý&lt;br /&gt;Cùng những bài ca về chú ếch con, về nàng công chúa ngủ trong rừng&lt;br /&gt;Cô bé ấy yêu búp bê và yêu các bạn&lt;br /&gt;Nhất là Ruth, Anna, và hơn cả là Jérémy&lt;br /&gt;Có thể rồi 1 ngày nào đó, chúng sẽ làm hôn lễ với nhau&lt;br /&gt;Tại Varsoivi &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Cô bé đã có tên Sarah và chẳng bao giờ đuợc tròn 8 tuổi&lt;br /&gt;Cuộc đời cô êm dịu như mơ, như làn mây trắng&lt;br /&gt;Nhưng người ta đã quyết định đời cô theo hướng khác&lt;br /&gt;Cô bé đó có đôi mắt sáng và cũng tầm lứa tuổi như con&lt;br /&gt;Nhưng chẳng có diễm phúc được có mặt trên đời, ngay tại đây, ngay tại lúc này &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Em yêu mẹ lắm .Chỉ là câu nói đơn giản nhưng em chưa bao h dám nói với mẹ câu đó..Khờ quá đúng ko, mẹ hay mắng em lười và chẳng chịu học tập nhưng mẹ cũng thương đứa con gái ngang ngạnh bướng bỉnh là em lắm, bởi em là con của mẹ và bởi mẹ là mẹ của em ... Nếu như mẹ biết con gái mẹ đang đầy tâm trạng hẳn mẹ sẽ cố gắng hỏi han cho tới khi nào mẹ nắm chắc cốt lõi vấn đề. Nhưng mẹ sẽ ko bao h biết và em cũng ko bao h nói, em đã quên khá nhiều và chẳng thấy mằn mặn khi nghĩ đến nó nữa. .. Mọi thứ cứ để nó diễn ra như tự nó vốn thế &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Yêu, là thứ đẹp nhất&lt;br /&gt;Yêu, là leo lên cao hơn&lt;br /&gt;Và chạm vào đôi cánh của những chú chim&lt;br /&gt;Yêu, là thứ đẹp nhất. &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Yêu, là đánh cắp mất thời gian&lt;br /&gt;Yêu, là tồn tại mãi mãi&lt;br /&gt;Và bừng cháy giữa núi lửa&lt;br /&gt;Yêu, là lớn nhất. &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Yêu, là mạnh hơn tất cả&lt;br /&gt;Đưa những thứ tuyệt vời của chúng tôi&lt;br /&gt;Yêu và cảm nhận con tim&lt;br /&gt;Yêu, để đỡ sợ hơn. &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;Yêu, là thứ đẹp nhất&lt;br /&gt;Yêu, là leo lên cao hơn&lt;br /&gt;Và chạm vào đôi cánh của những chú chim&lt;br /&gt;Yêu, là thứ đẹp nhất. &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Yêu, là đánh cắp mất thời gian&lt;br /&gt;Yêu, là tồn tại mãi mãi&lt;br /&gt;Và đốt cháy trái tim trong lúc gian nan&lt;br /&gt;Yêu, là lớn nhất. &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Yêu, là đốt cháy những buổi đêm&lt;br /&gt;Yêu, là sự trả giá&lt;br /&gt;Và đưa một cảm nhận vào cuộc sống&lt;br /&gt;Yêu, là cho đời thêm ý nghĩa &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Yêu, là thứ đẹp nhất&lt;br /&gt;Yêu, là leo lên cao hơn&lt;br /&gt;Và chạm vào đôi cánh của những chú chim&lt;br /&gt;Yêu, là thứ đẹp nhất.&lt;br /&gt;Yêu.......&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;a href="http://360.yahoo.com/profile-aDnj2E0jfqpyjm_RJXf1ZxRzZSc-?cq=1"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Silent&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;h2&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Sunday, May 28, 2006&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;  &lt;h3&gt;&lt;a name="114887922170330746"&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Có 1 người như vậy &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial;" lang="EN-US"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;Tôi quen chị từ blog. Đó là ngày 8/3. Thời gian đó đang buồn, lang thang trên mạng mong tìm được chút gì đọc xem như có người chia sẻ. Bài đầu tiên của chị tôi đọc, chị viết về mẹ của mình với tất cả tình cảm yêu thương nhất. Tôi để link chị trên blog của mình...&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;Thông qua chị, tôi biết thêm được nhiều người bạn VN viết blog. Hình như chị tham gia cả 1 cộng đồng VN viết blog trên mạng vậy. Blog chị có rất nhiều link đến blog của những người bạn VN khác. Chị dùng blog chủ yếu phục vụ cho mục đích học tập của mình, chị là 1 nghiên cứu sinh...&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;Bẵng đi 1 thời gian, sau đó tôi biết chị có về VN chơi trước khi tiếp tục sang châu Âu với con đường học vấn của mình. Lúc ấy tôi nghĩ, chị đã có bằng master rồi, sao lại phải bôn ba sang nước ngoài để học tiếp? Nhưng sau khi đọc blog của chị về đề tài chị theo đuổi, tôi biết chị thật sự tâm huyết với ngành mình đã chọn. Tôi có chút nể phục chị từ lúc đó... chị đã và đang làm những gì tôi ko làm được.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;Chúng tôi ít liên lạc, nhưng tôi biết chị luôn theo dõi cuộc sống mình, của những người bạn chị. Tựa như 1 thói quen vậy, tôi nghĩ mỗi lần chị online thì chị check blog của tất cả những người bạn mình, cho nên mỗi lần tôi có bài mới gì, chị đều biết và comment hết. Tôi biết chị muốn chia sẻ với mình.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;Chị có phong cách sống thật khác...&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;So với những người cùng tuổi chị mà tôi biết, dường như trong chị có cái gì đó luôn lạc quan, luôn nhìn về phía trước. Những lúc tôi buồn, những lời comment của chị là những gì tôi luôn mong đọc nhất vì khi đọc nó, tôi có cảm giác có người hiểu mình và sẵn sàng chia đi nỗi buồn mình. Kết thúc cuộc nói chuyện luôn là những lời động viên, chị luôn nói chị tin tôi sẽ thành công và hạnh phúc.... Cám ơn chị đã tin như vậy, cho dù đó là những lời an ủi đi chăng nữa thì người nghe luôn có cảm giác bình an...&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;Chị luôn bắt bản thân mình vận động...&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;Chị ko để thời gian trống ngoài thời gian học tập. Thời gian rảnh, lên mạng đọc blog của bạn bè, hoặc chat chít. Tôi ko thích bạn bè mình invisible. Chị luôn invi, nhưng tôi biết chỉ cần tôi gọi, nếu có online, chị sẽ trả lời ngay. Tôi có cảm giác chị invi nhưng mà avai vậy. Chị nghiên cứu về các triết lý phương Đông, về đạo Phật, và cả đạo Chúa. Blast của chị có cả link về 1 trang về phật giáo. Đọc những suy nghĩ của chị về đạo giáo, tôi biết chị đang tìm cho mình 1 triết lý sống lạc quan và yêu đời. Những điều như “&lt;i&gt;Thức dậy mỉm miệng cười. Hăm bốn giờ tinh khôi. Xin nguyện sống trọn vẹn. Mắt thương nhìn cuộc đời&lt;/i&gt;” khiến người đọc phải suy nghĩ lại mình. Tôi nghĩ đó cũng là cách chị tìm bình yên trong tâm hồn mình…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;Chị luôn biết chia sẻ…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;Dường như chị luôn muốn chia sẻ với mọi người niềm vui của mình, và cả những kỉ niệm vui nữa. Gần đây chị post những bài chị tự hát lên blog của mình, những bài mà chị cho rằng “ko hay, giọng còn yếu, hát sai và lạc nhịp”. Thường con người ta chỉ show những gì tốt đẹp mà mình có, chị lại show ra những gì thật của mình, cho dù là hay hay dở. Tôi download 4 bài tôi biết “Mong ước kỉ niệm xưa”, “Mùa hoa bỏ lại”, “Tiễn bạn lên đường” và “If we hold on together”. Tôi nghe chúng nhiều lần trong ngày. Đúng là có những chỗ lạc nhịp, thậm chí có những chỗ tôi phải phì cười vì giọng yếu nên những nốt cao lên ko tới. Nhưng tôi vẫn nghe nhiều, vì tôi nhận ra trong những chỗ hát sai như vậy, thấp thoáng có 1 sự cố gắng, cố gắng để hát cho đúng bài mình yêu thích, cố gắng hát để đem lại 1 bài hay cho người nghe. Tôi thích nghe vì thích cảm nhận sự cố gắng đó, sự cố gắng của chị khi hát câu “&lt;i&gt;Rồi sẽ qua hết, đời cuốn trôi mãi…&lt;/i&gt;” của bài “Những mùa hoa bỏ lại” vậy…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;Tôi xin chia sẻ những bài hát của chị, những bài hát giúp tôi đi vào giấc ngủ 1 cách an lành (nếu chị ko phiền)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://www.esnips.com/doc/080b510d-fc9a-45d3-ac7e-1f49c845ae91/Muahoabolai-Thuyduong.mp3"&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;Nhung mua hoa bo lai&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://www.esnips.com/doc/53b1bc23-d2d0-4ac7-b39f-26e8e599dd1e/Monguockyniemxua-Thuyduong.mp3"&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;Mong uoc ki niem xua&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://www.esnips.com/doc/52b4736b-a55b-4cdb-acdb-e551012c595c/Ifweholdontogether-Thuyduong.mp3"&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;If we hold on together&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://www.esnips.com/doc/0d8ab2ef-2d99-4cc5-9272-b4bbb24a9cac/Tienbanlenduong-Thuyduong.mp3"&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Tien ban len duong&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Chị có 1 tình yêu lớn…và cả 1 chút “con nít” trong tình yêu đó…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Chị từng kể với tôi về người yêu của mình. Chị kể với tôi đầy cảm xúc và hào hứng, hệt như 1 đứa trẻ đi khoe với bạn bè mình khi được cho 1 món quà quý giá vậy. Tôi biết chị tự hào về người yêu mình, về tình yêu mình có. Nghe chị kể, tôi nghĩ chỉ cần có ai hỏi chị về tình yêu, chị sẵn sàng chia sẻ hạnh phúc của mình vậy. Chị có thể tỉnh giấc nửa đêm vì cuộc gọi hay tin nhắn của anh và cùng nói chuyện đến sáng. Chị đang yêu hết mình và hạnh phúc trong tình yêu đó. Chúc anh chị vượt qua những rào cản hiện tại để đến với nhau.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;Đó là tất cả những gì tôi biết về chị. Một con người luôn lạc quan yêu đời, cho dù phía trước chị, tôi biết, ko bằng phẳng như những gì người ta thấy…Tôi chỉ có thể nói, chị đang đi đúng hướng và chờ ngày gặt hái những gì chị đã gieo…&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;i&gt;Em ko thường viết những suy nghĩ của mình về người khác, nhưng lần này em viết về chị. Em cảm ơn chị vì chị là bạn của em!&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;a href="http://360.yahoo.com/profile-dEv8FF8yerLHt8V9rbPQM1TQ"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Catennacio&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial;" lang="EN-US"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-dEv8FF8yerLHt8V9rbPQM1TQ?p=26#comments"&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Chú thích&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial;" lang="EN-US"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;h2&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Sunday, July 23, 2006&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;  &lt;h3&gt;&lt;a name="115376850816168993"&gt;&lt;/a&gt;2 tuan &lt;/h3&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Times; color: blue;"&gt;Da 2 tuan roi toi khong viet Blog nua, mot co ban da hoi « sao lau roi khong thay Thu viet blog nua ? ». Toi rat vui vi nhung nguoi ban van thuong xuyen ghe tham blog cua toi, van nghe nhung loi toi tam su. Rat cam on cac ban.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Times; color: blue;"&gt;2 tuan qua toi gan nhu bi stress, co nhieu viec xay ra mot cach don dap, doi voi nguoi khac co le do la chuyen binh thuong, nhung doi voi mot dua co cuoc song rat phang lang nhu toi thi doi pho voi no qua la vat va. Viet nhung loi nay giong nhu nhung loi than van, nhung neu than ma cam thay nhe nhom hon thi toi cung viet. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Times; color: blue;" lang="FR"&gt;Co phai toi la nguoi qua cau toan? Toi luon muon nhung gi minh lam hay nhan trach nhiem deu phai hoan hao, chinh vi the toi luon nhan gan nhu la tat ca nhung gi thuoc ve ca nhom lam ve phia minh, toi cam thay yen tam hon ve dieu do. The nhung cuoi cung nguoi vat va lai la toi, toi phai lam trong khi ban cua minh thi nhon nho choi, va y lai. Toi khong chiu noi dieu do, nhung cai tinh cau toan cua toi lai khong cho toi giao nhiem vu cho nguoi khac. Nhieu luc toi suy nghi khong biet tai sao minh lai co cai tinh do, nhung khong the tra loi duoc, nhung nguoi ta noi « non song de doi, ban tinh kho doi » nen toi khong biet lam so de thay doi duoc. Dieu do tot hay xau nhi ? tat ca cung chi vi toi muon minh co ket qua that tot thoi ma.&lt;/span&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Times; color: blue;" lang="FR"&gt;Va khong biet co phai toi co mot cach suy nghi khac la hay khong, nhieu luc toi van hay suy nghi ve dieu nay. Co nhung dieu toi nghi no lon lao, va toi da sung sot khi biet no vo cung don gian. Toi da nghi rang lam mot bai luan van tot nghiep hay mot cai do an that la ghe gom, nhung khi bat tay vao lam do an toi moi biet no khong qua kho, mac du toi chua lam luan van tot nghiep nhung sau khi tham khao toi thay minh khong phai qua lo lang. Nhung dieu toi muon noi den o day chinh la : lam mot cai luan van don gian nhu vay ma tot nghiep thi co dap ung duoc voi thuc te ngoai cuoc song khong, co bao gio nhung bai luan van duoc ap dung vao thuc te dau, vi the dieu do khong chung minh duoc thuc luc cua sinh vien, dac biet la co rat nhieu ban lay bai cua nguoi khac de bien thanh bai cua minh. Va bay gio toi lai biet minh la nguoi cau toan, doi hoi hoi nhieu o cuoc song.&lt;/span&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Times; color: blue;" lang="FR"&gt;Toi thich tham gia vao nhung hoat dong tinh nguyen, nhung thuc ra toi chua tham gia vao chuong trinh nao cho ra tro ca. Va trong thoi diem gan nhu la cuoi cung cua doi sinh vien nay toi da quyet dinh tham gia vao chien dich MHX. Du khong di Tinh, du chi tham gia o mat tran TP thoi nhung toi rat tu hao khi duoc khoat len nguoi chiec ao xanh tinh nguyen. Nhung hoat dong cua chung toi khong lon lao gi nhung chung toi van luon muon dem het suc tre va bau nhiet huyet dong gop cho cuoc song. Dac biet tham gia vao chien dich nay toi luom lat duoc mot so kinh nghiem nho nho hay lam do, va toi cung hoc duoc tu cac em nho nhung dieu thu vi. Ban co biet xe dan bieu la xe gi khong ? do la xe om do ( dan bieu di dau thi di).Hay thu lam di, ban se thuc su thay minh co ich.&lt;/span&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Times; color: blue;" lang="FR"&gt;Va ban se nghi gi khi nhan duoc tin Ba minh bi u nao, can benh da hanh ha Ba toi suot muoi may nam troi ma bay gio moi duoc phat hien. Ban cung se lam gi khi cung luc do ban cung nhan duoc tin ban mac mot can benh kho chua ? toi da mac benh Migrage, mot can benh lien quan den than kinh kho chua tu may nam nay, toi phai uong thuoc rat mac tien trong khi gia dinh toi khong kha gia, chi nuoi 2 chi em toi di hoc cung da kha vat va roi. Toi phai kieng an mot thu vo cung don gian nhung hien nay rat kho tranh , do la bot ngot va hat nem. Can benh cua toi co le khong co gi qua nghiem trong, no con nhe hon rat nhieu so voi nhung nguoi dang hang ngay vat lon de duoc song. Nhung toi co noi lo va buon cua rieng minh, tien thuoc la quan trong nhat. Trong thoi diem cang thang nhu the nay toi rat so no xuat hien, chi can benh xuat hien la toi khong the lam duoc gi cho viec hoc tap cua minh ca, chi co ngu moi bot, nhung nhu the thi lai don bao nhieu la viec lai, the la lai cang thang, va lai benh. Con Ba toi da ra Hue de dieu tri, toi hy vong co the chua duoc de Ba khong con benh, va gia dinh toi bot kho khan hon. Co le Ba khong benh thi gia dinh toi do vat va hon bay gio nhieu. Mot ca phau thuat muoi may trieu lai de len vai Ma toi – mot nguoi phu nu mot doi het long cham soc chong con, mot nguoi con dau hieu thao het long vi me chong.&lt;/span&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Times; color: blue;"&gt;Hom dua Ba ma ra ga ve que toi da co khong khoc,toi luon co to ra minh la nguoi manh me, toi khong muon Ma lo cho toi them, nhung khi ve toi da online va khoc voi mot nguoi chi toi mio quen qua chuong trinh La xanh. Mac du la tro chuyen lan dau nhung Chi da ngoi nghe toi khoc va an ui toi, chi da gan nhu giup toi xoa bo nhung lo au, chi that tuyet voi. Cam on chi nhieu lam.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Times; color: blue;"&gt;Toi da biet duoc ket qua hoc ki nay cua minh, dung nhu du doan cua toi, ket qua khong duoc nhu y, van nam trong so sv kha, nhung diem cua hoc ki nay lai khong cao nhu hoc ki truoc. Mac du tinh hinh chung deu nhu vay, nhung toi van thay buon vi suc hoc cua minh.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Times; color: blue;"&gt;2 tuan qua co biet bao nhieu la tam su, nhung ke nhieu qua giong nhu nhung loi than van, moi nguoi doc se chan mat. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Times; color: blue;" lang="FR"&gt;Hy vong nhung tuan toi se co nhieu dieu vui ve de toi duoc cung chia se voi moi nguoi .&lt;/span&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Times; color: blue;" lang="EN-US"&gt;(Em Doan Thu)&lt;/span&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;h2&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Monday, July 24, 2006&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;  &lt;h3&gt;&lt;a name="115376839724836022"&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Gud day chi Duong! &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;  &lt;p class="msg-text"&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Em chao chi!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="msg-text"&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Cam on chi vi nhung bai post rat y nghia, qua day, em duoc thay nhieu guong ban tre, bang tuoi em nhung co rat nhieu hoai bao va uoc mo, nhin lai minh, em khong so sanh, nhung tu hao vi co nhung nguoi ban quanh minh luon huong ve dat nuoc va luon co chi tien thu! Em that su da hoc duoc nhieu tu nhung ban nay, hi vong cac ban khong chi la nhung thanh vien ao tren mang, chi nhi!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="msg-text"&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Co le cuoc song quanh em qua yen tinh va be nho hay la do ban than em da qua song noi tam de khong con co hoi hoc tap tu cac ban chung quanh! Can phai hoc tap, phan dau va ren luyen ban than minh nhieu hon nua!!! Cac ban gioi qua, chi nhi!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="msg-text"&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Once again, em cam on chi vi bai viet va blog rat sinh dong, y nghia va day "huyen thoai" - style em thich day :D&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="msg-text"&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Em chuc chi luon manh khoe, luon vui ve va tran day suc song, chi nhe! &lt;/span&gt;Yeu chi!&lt;/p&gt;  &lt;p class="msg-text"&gt;Mai Hoa 24/7/2006&lt;/p&gt;  &lt;h2&gt;Friday, July 28, 2006&lt;/h2&gt;  &lt;h3&gt;&lt;a name="115411807931913827"&gt;&lt;/a&gt;Chị Oshin &lt;/h3&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 96, 191);"&gt;Phía trước là bầu trời phía trước&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 96, 191);"&gt;Là tủi buồn là nước mắt hôm nay&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 96, 191);" lang="FR"&gt;Là nụ cười , là hoa , là tất cả&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 96, 191);" lang="FR"&gt;Em ngẩng đầu trông những đám mây bay ...&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 96, 191);" lang="FR"&gt;Lâu rồi em ko nói chuyện với chị. Từ ngày đó.. những ngày giông bão. ..&lt;br /&gt;Hôm nay Hà Nội có mưa.. bắt đầu bằng cơn giông xám xịt. Em đứng trên hành lang viện,chứng kiến từng sự thay đổi của thời tiết .Mưa thưa. Những giọt to và nặng đua nhau rơi xuống - hạt chui vào đất, hạt tan trong nền xi măng .. hạt đọng lại trên kẽ lá và có hạt vô tình rơi trên khóe mắt. Rồi mưa rào rào, bắn tung toé, nhảy nhót trên khung cửa sổ. Em ko hẳn thik ,ko hẳn ghét trời mưa thế này.. vì đó là mưa mùa hạ - nó lặp lại thường xuyên quá. Mới vài ngày trước, trận mưa cũng làm em ướt như bây giờ..lạnh lẽo , trống trải..&lt;/span&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 96, 191);" lang="FR"&gt;Đã bao giờ chị chơi đùa với những giọt mưa đọng lại trên tán lá chưa? Đã bao giờ chị để ý tới những chú kiến nhỏ bơi trong nước để thoát thân? Hôm nay em bất chợt nhận ra nhiều điều tưởng như bình thường, nhưng nó làm em thoải mái,mọi phiền toái như tan biến hết. Nhỏ bạn bắt bao nhiêu là kiến để thả vào nước cho chúng bơi.. nó nói " Tao sẽ huấn luyện chúng".. Bật cười.Tự dưng em thấy vui đến lạ. Phải chăng cơn mưa tưới mát vạn vật.. khiến mọi thứ trở nên đầy sức sống..&lt;/span&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 96, 191);" lang="FR"&gt;Em muốn yên lặng .Chị biết ko, bao lần em có cái cảm giác bình yên và thư thái này..nhưng mỗi ngày trôi đi,giữ lại giây phút như thế thật khó.&lt;/span&gt;&lt;span style="" lang="FR"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 96, 191);"&gt;Em ra về lúc mưa bắt đầu ngớt, chỉ còn lác đác vài hạt rơi muộn. Hơi tiếc . Nhanh quá. Trời lại oi rồi, ko con mát mẻ như mưa nữa. Bao giờ mưa tiếp nhỉ? Em đang chờ ư? Đã có lúc em mang một cơn mưa trong lòng..những giọt long lanh ,tinh khiết. Nhưng em ko biết giữ. Em ngốc đến điên lên đc. Em quên mất một điều : Nước rất dễ vỡ .&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 96, 191);"&gt;Lãng đãng..Một chút băn khoăn. Liệu rằng.. cơn mưa sau em có dại khờ để rơi những giọt long lanh đó nữa ko ? Nhưng mà thôi, em sẽ ko nghĩ nhiều đến vậy. Em ko muốn lại rơi vào cái vòng luẩn quẩn, ko muốn mình lại làm vỡ những giọt "dấu yêu"&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 96, 191);"&gt;Chúc chị một ngày vui &lt;!--[if gte vml 1]&gt;&lt;v:shapetype id="_x0000_t75" coordsize="21600,21600" spt="75" preferrelative="t" path="m@4@5l@4@11@9@11@9@5xe" filled="f" stroked="f"&gt;  &lt;v:stroke joinstyle="miter"&gt;  &lt;v:formulas&gt;   &lt;v:f eqn="if lineDrawn pixelLineWidth 0"&gt;   &lt;v:f eqn="sum @0 1 0"&gt;   &lt;v:f eqn="sum 0 0 @1"&gt;   &lt;v:f eqn="prod @2 1 2"&gt;   &lt;v:f eqn="prod @3 21600 pixelWidth"&gt;   &lt;v:f eqn="prod @3 21600 pixelHeight"&gt;   &lt;v:f eqn="sum @0 0 1"&gt;   &lt;v:f eqn="prod @6 1 2"&gt;   &lt;v:f eqn="prod @7 21600 pixelWidth"&gt;   &lt;v:f eqn="sum @8 21600 0"&gt;   &lt;v:f eqn="prod @7 21600 pixelHeight"&gt;   &lt;v:f eqn="sum @10 21600 0"&gt;  &lt;/v:formulas&gt;  &lt;v:path extrusionok="f" gradientshapeok="t" connecttype="rect"&gt;  &lt;o:lock ext="edit" aspectratio="t"&gt; &lt;/v:shapetype&gt;&lt;v:shape id="_x0000_i1025" type="#_x0000_t75" alt="Image" style="'width:13.5pt;height:13.5pt'"&gt;  &lt;v:imagedata src="file:///C:\DOCUME~1\dpthuy\LOCALS~1\Temp\msohtml1\01\clip_image001.gif" href="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/03.gif"&gt; &lt;/v:shape&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !vml]--&gt;&lt;img src="file:///C:/DOCUME%7E1/dpthuy/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image001.gif" alt="Image" shapes="_x0000_i1025" border="0" height="18" width="18" /&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;!--[if gte vml 1]&gt;&lt;v:shape id="_x0000_i1026" type="#_x0000_t75" alt="Image" style="'width:13.5pt;height:13.5pt'"&gt;  &lt;v:imagedata src="file:///C:\DOCUME~1\dpthuy\LOCALS~1\Temp\msohtml1\01\clip_image002.gif" href="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/10.gif"&gt; &lt;/v:shape&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !vml]--&gt;&lt;img src="file:///C:/DOCUME%7E1/dpthuy/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image002.gif" alt="Image" shapes="_x0000_i1026" border="0" height="18" width="18" /&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 96, 191);"&gt;&lt;!--[if gte vml 1]&gt;&lt;v:shape id="_x0000_i1027" type="#_x0000_t75" alt="Image" style="'width:13.5pt;height:13.5pt'"&gt;  &lt;v:imagedata src="file:///C:\DOCUME~1\dpthuy\LOCALS~1\Temp\msohtml1\01\clip_image003.gif" href="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/40.gif"&gt; &lt;/v:shape&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !vml]--&gt;&lt;img src="file:///C:/DOCUME%7E1/dpthuy/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image003.gif" alt="Image" shapes="_x0000_i1027" border="0" height="18" width="18" /&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Wn22p34ib7OS3xH6TnbS2W7zF9pq?p=255"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;From Em Bis -Daisy&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;h2&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Wednesday, October 11, 2006&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;  &lt;h3&gt;&lt;a name="116055195662669129"&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Let's talk about love &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;" lang="EN-US"&gt;Tôi mới vào Sài Gòn có một lần, vào khoảng giờ này năm ngoái. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"&gt;Năm ngày thì phải. 5 ngày chưa phải là nhiều, nếu không muốn nói là ít nếu bạn muốn hiểu về một nơi mới, dù là trên cùng một dải đất Việt Nam. Tôi biết, tôi nhìn SG vẫn còn đẹp lắm. Tôi mới chỉ nhìn thấy một SG to hơn HN, cao hơn HN, phát triển hơn HN chứ chưa được biết đến những “cái khó” của SG. Tôi cũng không biết nếu sống ở đó một thời gian, chừng 2 năm chẳng hạn, thì tôi sẽ nhìn SG như thế nào. Biết đâu cũng có lúc tôi sẽ cảm thấy ngột ngạt như đang cảm thấy ở cái HN nhỏ bé này. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"&gt;Nhưng tôi luôn mong có một ngày sớm trở lại SG. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"&gt;Chưa bao giờ có ai hỏi tôi “Bạn nhớ gì nhất ở SG?” &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"&gt;SG với tôi có nhiều cái đáng nhớ, nhưng có một điều mà tôi luôn nhớ một cách thật đặc biệt, đó là tình yêu của một cô gái Sài Gòn. Thật ra ngay trong những ngày ở SG, tôi đã tự bảo mình, khi về HN, chắc hình ảnh này là hình ảnh mình nhớ nhất – hình ảnh một cô gái SG đang yêu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"&gt;Cô gái ấy sinh năm 1979. Người ta bảo 79 với 83 là hợp nhau lắm, thảo nào tôi hay chơi với mấy chị sinh năm 79. (Tính tuổi Âm thì tôi là 83 đấy nhé!) Con gái SG vốn đã hiền hơn con gái HN, chị này còn là hiền-của-hiền nữa ấy chứ. Thế mà một ngày không gặp được người yêu thì cuống cả lên “&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ngày nào chị cũng phải chạy xe qua chỗ ảnh. Nếu không thì chị nhớ lắm.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;” Chạy cái xe máy cà tàng màu đỏ chở tôi đi chơi, trời thì nắng, đường thì đông mà chị vẫn hát khe khẽ. Yêu đời đến thế thì thôi! Tôi hơi giật mình: hình như mình đã quên mất là con gái khi yêu thì thế nào. Cảm giác như lâu lắm rồi tôi mới được gặp một người đang yêu! (Hoặc con gái HN yêu “hiền” quá chăng?)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"&gt;Anh sinh năm bao nhiêu, tôi cũng chẳng biết. Chỉ biết anh tên là Quân. Tôi gặp anh có đúng một lần. Nhưng vẫn nhớ dáng anh cao, gầy, nhanh nhẹn, tuy có gương mặt là hơi khắc khổ. Anh là người dễ gần, thân thiện, vui vẻ, hay pha trò. (Nhưng mà lười ăn.&lt;!--[if gte vml 1]&gt;&lt;v:shape id="_x0000_i1029" type="#_x0000_t75" alt="Image" style="'width:13.5pt;height:13.5pt'"&gt;  &lt;v:imagedata src="file:///C:\DOCUME~1\dpthuy\LOCALS~1\Temp\msohtml1\01\clip_image004.gif" href="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/18.gif"&gt; &lt;/v:shape&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !vml]--&gt;&lt;img src="file:///C:/DOCUME%7E1/dpthuy/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image004.gif" alt="Image" shapes="_x0000_i1029" border="0" height="18" width="18" /&gt;&lt;!--[endif]--&gt;) Hôm đó, khi ở căn nhà nhỏ anh thuê ở chung với mấy người bạn ra về, tôi cũng hơi ái ngại. Trông tướng anh cũng có vẻ hơi vất vả, liệu cuộc sống của anh chị sau này có khó khăn không? Tự nhiên tôi hiểu bố mẹ chị nghĩ gì.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"&gt;Dạo gần đây tôi hay đọc những gì anh viết. Đúng hơn là được đọc, vì chị post lên. Tôi thấy thật bất ngờ, nhưng thú vị. Vì anh viết rất hay. Không chau chuốt, bay bổng, mà chỉ giản dị thôi, nhưng mà súc tích, gãy gọn, mượt mà. Thảo nào mà chị tôi đổ không dậy được &lt;!--[if gte vml 1]&gt;&lt;v:shape id="_x0000_i1030" type="#_x0000_t75" alt="Image" style="'width:13.5pt;height:13.5pt'"&gt;  &lt;v:imagedata src="file:///C:\DOCUME~1\dpthuy\LOCALS~1\Temp\msohtml1\01\clip_image005.gif" href="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/05.gif"&gt; &lt;/v:shape&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !vml]--&gt;&lt;img src="file:///C:/DOCUME%7E1/dpthuy/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image005.gif" alt="Image" shapes="_x0000_i1030" border="0" height="18" width="18" /&gt;&lt;!--[endif]--&gt;. Người ta bảo, con gái yêu bằng tai mà.&lt;!--[if gte vml 1]&gt;&lt;v:shape id="_x0000_i1031" type="#_x0000_t75" alt="Image" style="'width:13.5pt;height:13.5pt'"&gt;  &lt;v:imagedata src="file:///C:\DOCUME~1\dpthuy\LOCALS~1\Temp\msohtml1\01\clip_image006.gif" href="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/04.gif"&gt; &lt;/v:shape&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !vml]--&gt;&lt;img src="file:///C:/DOCUME%7E1/dpthuy/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image006.gif" alt="Image" shapes="_x0000_i1031" border="0" height="18" width="18" /&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"&gt;Trước khi gặp anh, tôi nghe chị kể. Kể về anh, về chuyện của hai người. Tôi đã thoáng nghĩ, chị tôi vốn là người giản đơn và lãng mạn (nếu không muốn nói là ngây thơ ), thế nên dễ là đã bị anh ‘mê hoặc’ lắm. Con trai phần lớn giỏi ba hoa! &lt;!--[if gte vml 1]&gt;&lt;v:shape id="_x0000_i1032" type="#_x0000_t75" alt="Image" style="'width:13.5pt;height:13.5pt'"&gt;  &lt;v:imagedata src="file:///C:\DOCUME~1\dpthuy\LOCALS~1\Temp\msohtml1\01\clip_image007.gif" href="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/31.gif"&gt; &lt;/v:shape&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !vml]--&gt;&lt;img src="file:///C:/DOCUME%7E1/dpthuy/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image007.gif" alt="Image" shapes="_x0000_i1032" border="0" height="18" width="18" /&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"&gt;Tôi nghĩ là mình đã nói với chị vài thứ rất bà-cụ-non, cũng như sau này tôi nói với chị Kiên về chuyện lập gia đình vậy. Buồn cười thật!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"&gt;Buổi sáng ngày cuối cùng ở SG, tôi qua nhà chị trước khi về, gửi lại quà cho bạn bè. Tôi mua tặng chị một cái túi xách màu xanh da trời, vì hôm trước 2 chị em đi chơi, cái túi của chị bị đứt quai. Mấy tháng sau, chị sang Phần Lan học tiếp. Cái túi ấy ở nhà với anh &lt;!--[if gte vml 1]&gt;&lt;v:shape id="_x0000_i1028" type="#_x0000_t75" alt="Image" style="'width:13.5pt;height:13.5pt'"&gt;  &lt;v:imagedata src="file:///C:\DOCUME~1\dpthuy\LOCALS~1\Temp\msohtml1\01\clip_image006.gif" href="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/04.gif"&gt; &lt;/v:shape&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !vml]--&gt;&lt;img src="file:///C:/DOCUME%7E1/dpthuy/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image006.gif" alt="Image" shapes="_x0000_i1028" border="0" height="18" width="18" /&gt;&lt;!--[endif]--&gt;. Vì anh nhớ hình ảnh chị xách cái túi xanh ấy mỗi lần đến thăm anh. Anh bảo là chị để nó lại để anh đỡ nhớ ...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;...&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Biết ơn em, em từ miền gió cát&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Về với anh, bông cúc nhỏ hoa vàng&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Anh thành người có ích cũng nhờ em&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Anh biết sống vững vàng không sợ hãi&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Như người làm vườn, như người dệt vải&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Ngày của đời thường thành ngày-ở-bên-em&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Anh biết tình yêu không phải vô biên&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Như tia nắng, chúng mình không sống mãi&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Như câu thơ, chắc gì ai đọc lại&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Ai biết ngày mai sẽ có những gì&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Người đổi thay, năm tháng cũng qua đi&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Giữa thế giới mong manh nhiều biến đổi&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;“Anh yêu em và anh tồn tại”.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;...&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left: 36pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"&gt;(&lt;em&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;... Và anh tồn tại &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/em&gt;– Lưu Quang Vũ)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://uk.blog.360.yahoo.com/blog-Q2XKXVUhcqi.tJu55XUkInZuBVef?p=110"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Nguyễn Hồng Anh&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;h2&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Wednesday, October 18, 2006&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;  &lt;h3&gt;&lt;a name="116118325715711272"&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;From Maia &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;  &lt;p class="recipients" style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Sent To:&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt; Oshin &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;h4&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;..&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h4&gt;  &lt;p class="msg-text"&gt;&lt;span style="" lang="EN-US"&gt;Nhung tam hinh trong photostream cua chi that dep. :) Cai dep thanh binh va goi mo ve mot the gioi rat khac.. voi nhung hang cay mua thu la vang chia ly.. con duong uot mua sam toi.. ho nuoc xanh tham, hay nhung tham co xanh muot vui tuoi voi nhung chu cuu long xu.. chiec xe dap dung ben ve^. co?.. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tat ca deu goi cam giac thanh binh biet bao nhieu :)&lt;br /&gt;(va rat nhieu mo* mang` cho nguoi ngam no)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bay gio la cuoi thu phai khong chi? em hy vong duoc xem ca nhung ngay chuyen mua.. ca mua dong tuyet roi..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chuc chi mot ngay nhieu niem vui va am ap nhe!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="msg-text"&gt;Maia 18.10.2006&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-1532146169382825819?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/1532146169382825819/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/03/for-me.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/1532146169382825819'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/1532146169382825819'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/03/for-me.html' title='For me'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-8563266040539039505</id><published>2008-03-03T21:33:00.000-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.151-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='family'/><title type='text'>Thư của Út Vi</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;..Đêm nay không ngủ được hay đúng hơn V không dám ngủ vì còn trông chừng Ông Ngoại dù thật sự V rất muốn được ngủ. Dương ơi, chưa bao giờ nhà Vi lại "họa vô dơn chí" như thế này. Ông Ngoại Vi đang lâm trọng bệnh, không biết có qua nổi tháng Giêng này không, còn Bà Ngoại Vi cũng đang nằm một chỗ vì bị gãy xương cột sống. Ông Bà mỗi người nằm một chỗ, cả nhà vừa chăm Ông lại vừa chăm Bà. Giờ đây, Vi chỉ ước gì có thể đổi sức khỏe hay tuổi thơ của mình cho Ông Ngoại Vi...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt; ...Đối với V bây giờ V không cần gì hết, chỉ cầu mong Ông Bà Ngoại và Mẹ Vi mạnh khỏe mà thôi. Có lẽ Vi là người an phận và V chấp nhận điều đó! &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt; ...Có vào bệnh viện mới thấy mình còn hạnh phúc hơn bao nhiêu người! Và thấy cuộc sống này phù phiếm lắm với danh vọng, địa vị, với đua chen của đời thường.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt; V không sống ở nước ngoài như D nên không biết thế nào, nhưng V tin D sẽ trở về VN vì nơi đây còn có Bố Mẹ D và anh Quân. Đối với V ở đâu không quan trọng mà là sống với ai mới là điều quan trọng, vì vậy dù ở VN mà được ở bên cạnh Ông Bà Ngoại và Mẹ Vi là hạnh phúc nhất rồi. Có những thứ trên đời chỉ có một, nhưng cũng có những thứ mất đi lúc này nhưng lúc khác sẽ có phải không D. Mà gia đình thì chỉ có một, Ông Bà Cha Mẹ là duy nhất trên đời, phải không D?!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt; ... D giữ gìn sức khỏe nhé!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt; Miss you so much!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Út Vi&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;     &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;24.02.2008&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed src="http://www.fileupyours.com/files/166697/baihattoiyeu.swf" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="none" height="500" width="500"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-8563266040539039505?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/8563266040539039505/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/03/thu-cua-ut-vi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/8563266040539039505'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/8563266040539039505'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/03/thu-cua-ut-vi.html' title='Thư của Út Vi'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-2216318095903036026</id><published>2008-02-28T15:08:00.000-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.168-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='culture'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='inspiration'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='friends'/><title type='text'>Ngàn cánh hoa của Axinia</title><content type='html'>&lt;div id="photoImgDiv818293238" style="width: 502px;" class="photoImgDiv"&gt;&lt;img src="http://farm2.static.flickr.com/1112/818293238_642c1afb16.jpg?v=0" alt="" onload="show_notes_initially();" class="reflect" height="333" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mình biết đến Axinia thật tình cờ. Cách đây mới vài hôm, đang tìm kiếm trên google hình một thiên thần nhỏ thì đường dẫn đưa mình đến trang blog 1000 cánh hoa (&lt;a href="http://1000petals.wordpress.com/"&gt;1000 petals.wordpress.com&lt;/a&gt;) của Axinia. Cô là người Nga, hiện sống và làm việc ở Áo. Axinia tập yoga đã từ lâu với cô giáo người Ấn nên cô rất am hiểu về văn hóa Ấn Độ và yêu mến đất nước này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọc lướt sơ qua các bài viết của Axinia mình thấy quan điểm, suy nghĩ của cô với mình rất nhiều cái giống nhau (nhưng cô giỏi và bản lĩnh hơn mình nhiều) nên sao mà đồng cảm quá chừng! Tuy không thuộc về một tôn giáo nào nhưng Axinia là người có trực cảm tâm linh tinh tế, có lẽ phần nào được hỗ trợ bởi những trải nghiệm thiền định trong bộ môn yoga mà cô thực tập hàng mấy năm nay. Tình cờ hai biểu tượng lý tưởng của vẻ đẹp mà cô nói đến là &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?p=3008"&gt;Rai và Audrey Hepburn&lt;/a&gt; chính xác là hai vẻ đẹp mà mình thích, hồi cuối tuần (lúc đó chưa biết Axinia) mình còn thay avatar bằng hết hình của Rai đến Audrey. Axinia cũng yêu trẻ con và mặc dù đang làm kinh doanh, cô cũng quan tâm về lĩnh vực sư phạm-giáo dục. Axinia chụp nhiều ảnh, và mỗi bài viết của cô thường được minh họa bởi những bức ảnh biết nói, đẹp như tranh. Cô có cả một bộ sưu tập ảnh hoa nữa, làm mình nhớ những chuyện kể các loài hoa ngày xưa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ đây, mình trở thành một độc giả thầm lặng của Axinia. Mỗi ngày mở một cánh hoa từ khu vườn đầy màu sắc của nàng Axinia xinh đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Trân trọng giới thiệu đến các bạn một số trích đoạn từ các bài viết của Axinia dưới đây. Bài viết cuối cùng, các bạn nhấn vào link gốc để đọc những comments với nhiều quan điểm khác nhau cũng khá thú vị.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;ul style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify;"&gt;&lt;li&gt;&lt;h3&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;a href="http://1000petals.wordpress.com/2008/02/26/its-all-about-the-perspective/" rel="bookmark"&gt;It's all about the perspective&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3209/2281926637_4486d6b8fa.jpg?v=0" border="0" height="375" width="500" /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;photo by &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/axinia/"&gt;Axinia&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;It can be the same landscape, but depending on the window we look through, it may look quite different… An old wisdom but it`s nice to remind oneself about it from time to time &lt;img src="http://1000petals.wordpress.com/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif" alt=":)" /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;Love,&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://shaktipower.wordpress.com/about/"&gt;Axinia&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;ul style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify;"&gt;&lt;li&gt;&lt;h3&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;a href="http://1000petals.wordpress.com/2007/07/25/is-there-universal-morality-beyond-culture-and-religion/" rel="bookmark"&gt;Is there universal morality beyond culture and religion?&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img src="http://farm2.static.flickr.com/1423/762840780_fd8ed8450c.jpg?v=0" border="0" height="500" width="375" /&gt;&lt;br /&gt;photo by &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/axinia/"&gt;Axinia&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt;...Based on my long-term spiritual expereinces I noticed the following: as soon as spiritual powers are awakened, one goes beyond culture or religion. At that state the morality comes up naturally, without any commandments or scriptures. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; More and more the scientists will be discovering the universal nature of human beings with the universal value centres at the core of it. They will.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; And one day people will understand: we are all one and the same. Then why do we fight?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; &lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;LOVE,&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://shaktipower.wordpress.com/about/"&gt;&lt;strong&gt;Axinia&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;ul style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify;"&gt;&lt;li&gt;&lt;h3&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;a href="http://1000petals.wordpress.com/2008/02/23/what-is-really-wrong-with-capitalism-or-why-i-believe-in-communism/" rel="bookmark"&gt;What is really wrong with capitalism?&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; &lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3155/2286282603_85607cbdfc.jpg?v=0" border="0" height="375" width="500" /&gt; &lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt;&lt;em&gt; &lt;/em&gt;photo by &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/axinia/"&gt;Axinia&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; Capitalism, Neo-Liberalism, Corporatism - call it whatever, I personally have a big difficulty with the kind of a system I live in. One of the reasons for that difficulty can be that I spent my childhood and youth in a society that was not driven by money and consumption (at least not to that extend like in the West). &lt;strong&gt;It seemed to me that people - because they were not that stressed to make money and to spend them - lived happier, enjoyed more and appreciated the human values like friendship, family, creativity&lt;/strong&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; When I came to live in the West 10 years ago I was most of all shocked by the concept of profit, which seemed to be very natural for people here. Profit, copy-right, interest… It took me years to comprehend the ways and methods of this system. And now, while working as a Sales Manager in the Marketing and PR business (!) - imagine what I think about all that machine. &lt;strong&gt;Day by day, the more I can penetrate into the depth of the capitalism, the more I understand that my personal belief lays somewhere else.&lt;/strong&gt; May be I am a communist?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; I was trying to introspect and understand what is actually irritating me so much? &lt;strong&gt;Why does capitalism seem to be so unnatural, unhealthy and even anti-human?&lt;/strong&gt; There are many critical points that are rather well known. But in my meditation on this topic I got a very interesting answer, which explains everything to me: &lt;strong&gt;Capitalism is driven by the weaknesses of the people, not their strength. Lust, greed and envy are the driving forces of the modern consumer-society. And that will never help people to evolve!&lt;/strong&gt; In Austria (where I live) you cannot sell any product without showing some naked body (interestingly, especially for art gallery-ads they only choose some nude pictures), even to advertise for the yogurt the model should better take off everything. Another recent fact: Every Austrian throws to the bin 40 Kilo of food per year (!!!) - 10% of which is unpacked. Isn't that mad?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; Obviously there is no better system at the moment. But I hope that Humanity will find the right way soon. I slowly start to believe that &lt;strong&gt;something like communism (in the true sense of it, not the “models” that we had in the history) &lt;/strong&gt;will be a benevolent alternative to the capitalism of the modern times.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; Whatever it might be, &lt;strong&gt;I desire that the next form of the human social, political, economical, etc. existence will be built up on the strengths of people: collectivity, creativity, solidarity, good will and good heart&lt;/strong&gt;. I believe that it is possible. But only as a natural evolutionary step. No revolutions, please&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt; &lt;img src="http://1000petals.wordpress.com/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif" alt=":)" /&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; LOVE, &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; &lt;/span&gt; &lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://shaktipower.wordpress.com/about/"&gt;Axinia&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-2216318095903036026?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/2216318095903036026/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/02/ngan-canh-hoa-cua-axinia.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/2216318095903036026'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/2216318095903036026'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/02/ngan-canh-hoa-cua-axinia.html' title='Ngàn cánh hoa của Axinia'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-3094267742126931295</id><published>2008-02-24T18:00:00.000-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.177-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='culture'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='happiness'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='environment'/><title type='text'>Từ GDP đến GPI và GNH</title><content type='html'>&lt;div class="image-wrapper"&gt;   &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=2976&amp;amp;id=8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s" id="m2976"&gt;&lt;img src="http://f3.yahoofs.com/blog/43b77dd5z5c108590/62/__sr_/627b.jpg?mgIGjwHBd8J0PdCV" alt="Từ GDP đến GPI và GNH" border="0" height="209" width="333" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=2976&amp;amp;id=8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s" id="m2976"&gt;&lt;img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/nt/ic/ut/bsc/srch12_1.gif" alt="magnify" border="0" height="12" width="12" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;/div&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-family:Times New Roman,Times,serif;" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-family:Times New Roman,Times,serif;" &gt;Bhutan - vương quốc bé nhỏ bên rặng Hy Mã Lạp Sơn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;     Thế nào là thành công và phát triển? Những điều gì là cần thiết để tạo nên một cuộc sống tốt đẹp? Cuộc sống cũng như mục tiêu phấn đấu của đời bạn sẽ chịu ảnh hưởng rất nhiều bởi những gì bạn ưu tiên định hướng, những tiêu chí mà bạn chọn để đánh giá sự thành đạt và hạnh phúc.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   &lt;strong&gt;1. GDP và mặt trái của tăng trưởng kinh tế&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;   &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;    &lt;/strong&gt;&lt;a style="font-weight: bold;" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%95ng_s%E1%BA%A3n_ph%E1%BA%A9m_n%E1%BB%99i_%C4%91%E1%BB%8Ba"&gt;GDP&lt;/a&gt; từng và hiện vẫn được dùng rộng rãi trên thế giới như một chỉ số đánh giá sự phát triển kinh tế. Vấn đề đáng nói là, có lẽ do nó quá phổ biến và được ưa dùng đến nỗi người ta thường đánh đồng GDP với tiến bộ xã hội. Thực ra GDP cơ bản chỉ là tổng giá trị sản xuất (tiêu thụ) nội địa tính bằng tiền tệ. Trong khi đó, tiến bộ xã hội là một vấn đề nhiều mặt mà GDP chỉ là một chiều mang tính vật chất của nó. GDP không kể đến những dạng "vốn" con người và xã hội, sinh thái...rất nhiều thứ thật sự làm cho cuộc sống có ý nghĩa. GDP không thể bao hàm chất lượng cuộc sống và cũng không phản ánh được sự phân bố bình quân đầu người một cách trung thực ở những quốc gia có mức chênh lệch giàu nghèo cao. Vì thế, chiến lược phát triển quốc gia nếu chỉ dựa trên tiêu chí GDP sẽ dễ bị lạc hướng, bám vào phương tiện mà quên mất (thậm chí hy sinh luôn) mục đích!&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Chặt cây phá rừng, khai thác tận lực tài nguyên tất nhiên xuất hiện tăng trưởng kinh tế ở khu vực đó nhưng cái giá phải trả cho môi trường và sức khỏe cộng đồng về lâu dài có được tính đến? Bạn đừng nghĩ môi trường là cái gì xa lạ, mà nó chính là sức khỏe, sức khỏe của chính cơ thể bạn, của cộng đồng và hệ sinh thái.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Buồn hơn, mặt trái của áp lực tăng trưởng kinh tế không chỉ là những suy thoái môi trường, mà đôi khi đó còn là những rạn nứt và khủng hoảng các giá trị tinh thần, văn hóa truyền thống, trong một xã hội bị chi phối bởi sức mạnh đồng tiền, tiêu dùng và cạnh tranh. Sự thừa mứa vật chất chưa hẳn đã đồng nghĩa với hạnh phúc.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   &lt;strong&gt;2. Đi tìm thước đo mới cho sự phát triển&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước những hạn chế của GDP như một tiêu chí để định hướng và đánh giá mức độ phát triển, đã có nhiều đề nghị về những chỉ số thay thế khác có tầm nhìn tổng quát và chính xác hơn, được biết đến nhiều nhất trong số đó là chỉ số phát triển con người (HDI) và chỉ số tiến bộ thực sự (GPI). Rõ ràng rằng một quốc gia được coi là phát triển trước hết phải bảo đảm những nhu cầu vật chất cần thiết cho người dân. GDP vẫn được dùng đến khi tính toán hai chỉ số này nhưng trong mối tương quan với các yếu tố khác nữa.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   &lt;strong&gt;Chỉ số phát triển con người&lt;/strong&gt; &lt;a style="font-weight: bold;" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%E1%BB%89_s%E1%BB%91_ph%C3%A1t_tri%E1%BB%83n_con_ng%C6%B0%E1%BB%9Di"&gt;HDI&lt;/a&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;hướng đến sự phát triển xã hội mang tính nhân văn, với con người làm trung tâm, đã được Liên Hiệp Quốc sử dụng để xếp hạng các quốc gia theo chất lượng cuộc sống, bao gồm những tiêu chí như tuổi thọ (sức khỏe), phổ cập giáo dục (tri thức), GDP bình quân (thu nhập). (Việt Nam đứng 105/177 nước về HDI, theo &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Danh_s%C3%A1ch_c%C3%A1c_qu%E1%BB%91c_gia_theo_th%E1%BB%A9_t%E1%BB%B1_v%E1%BB%81_Ch%E1%BB%89_s%E1%BB%91_ph%C3%A1t_tri%E1%BB%83n_con_ng%C6%B0%E1%BB%9Di"&gt;báo cáo LHQ năm 2007&lt;/a&gt;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;Chỉ số tiến bộ thực sự&lt;/strong&gt; &lt;a style="font-weight: bold;" href="http://www.rprogress.org/sustainability_indicators/genuine_progress_indicator.htm"&gt;GPI&lt;/a&gt; được một &lt;a href="http://www.rprogress.org/index.htm"&gt;nhóm nghiên cứu chính sách ở Mỹ&lt;/a&gt; cổ động giới thiệu và đề xuất cách tính. Theo đó, GPI được tính dựa trên GDP làm mức ban đầu, sau đó điều chỉnh bằng cách cộng thêm những yếu tố ảnh hưởng tích cực (công việc tình nguyện, chăm sóc trẻ em, kinh tế gia đình...) trừ đi những yếu tố ảnh hưởng tiêu cực (khắc phục ô nhiễm môi trường, chi phí thuốc men, chi phí an ninh và tòa án cho các tội phạm, trớ trêu thay, những chi phí có thể làm tăng GDP nhưng rõ ràng không phải là chỉ thị của sự phát triển tốt) đến hạnh phúc con người và phúc lợi xã hội. &lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Các chỉ số mới giúp ta có cái nhìn chân thực, sâu rộng hơn về phát triển. Điều này đặc biệt ý nghĩa khi chúng được xem như là thước đo, là tiêu chí để hoạch định những chính sách, chiến lược hướng đến sự phát triển bền vững, trong đó chú trọng đến sức khỏe, môi trường và phúc lợi thật sự của người dân.&lt;/p&gt; &lt;strong&gt;3. Chỉ số tổng hạnh phúc quốc dân&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Thuật ngữ GNH (Gross National Happiness) –Tổng Hạnh Phúc Quốc Gia được vua Bhutan Jigme Singye Wangchuck đặt ra khi ông lên ngôi năm 1972, đến nay đã được nhiều nước trên thế giới lưu ý và học tập. Nó cho thấy quyết tâm của ngài theo đuổi một con đường phát triển kinh tế chọn lọc và thận trọng để bảo vệ môi trường và gìn giữ nền văn hóa tâm linh độc đáo của một xứ sở thấm đẫm tinh thần Phật giáo. Những giá trị đạo đức được đặt làm trọng tâm trong chiến lược kinh tế để bảo đảm nguồn lương thực, nhà ở và sức khỏe người dân. Trong triết lý định hướng phát triển của họ, tiêu chí ưu tiên là GNH chứ không phải là GDP, quan niệm đó định nghĩa lại sự thịnh vượng trong một tầm nhìn bao quát hơn, đo lường phúc lợi thật sự hơn là chỉ với sự tiêu thụ vật chất. &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Vương quốc bé nhỏ dưới chân dãy Hy Mã Lạp Sơn này là một trong số ít quốc gia mà con người sống một cách gần như bền vững và thanh bình, không có người thất nghiệp, nghiện rượu hay bất hạnh, không có bạo lực, tội ác. Mỗi gia đình đều có đất đai, gia súc để có thể tự cung cấp mọi thứ cần thiết cho mình. Giáo dục và chăm sóc y tế được miễn phí. Đây là quốc gia duy nhất trên thế giới cấm săn bắn hay đánh bắt thú hoang dã, cấm kinh doanh thuốc lá dưới mọi hình thức. Trong khi các nước đang phát triển bán rẻ nguồn tài nguyên của mình và tìm mọi cách thu hút du lịch nhằm tăng trưởng kinh tế, luật Bhutan ngược lại, rất chú trọng bảo vệ tài nguyên thiên nhiên với 60% diện tích đất bao phủ bởi rừng và hạn chế du lịch (bằng cách thu phí rất cao) để ngăn ngừa những ảnh hưởng tiêu cực của nó đến văn hóa địa phương. &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Sự thật là Bhutan vẫn còn nghèo. Không có nghĩa là mọi thứ đều tốt đẹp ở Bhutan hay vương quốc nhỏ bé này đã thành công với chỉ tiêu Tổng Hạnh Phúc Quốc Dân của mình, nhưng những kết quả đạt được là đáng kể. Bước tiến cuộc sống tuy chậm nhưng nhân bản và tiềm ẩn nguồn nội lực dồi dào. &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Mặc dầu GNH giống như một nguyên tắc dẫn đường hơn là một chỉ số có thể đo đạc, khái niệm này mang tính cách mạng và có sức ảnh hưởng mạnh mẽ. Theo &lt;a href="http://www.globalsystemchange.com/GSC/65865F5D-77A2-424E-AEA7-ECFAB725845C.html"&gt;Frank Dixon&lt;/a&gt;, chuyên gia cố vấn về kinh tế và phát triển bền vững cho các doanh nghiệp và chính phủ, GNH có thể là một bước tiến quan trọng trong lý thuyết kinh tế trong suốt hơn 150 năm qua, khi mà càng ngày người ta càng nhận ra cái giá phải trả đắt đỏ cho sự suy thoái môi trường và xã hội trước sự thống trị tràn lan của chủ nghĩa vật chất và tiêu thụ. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cuối cùng, mời bạn xem một đoạn phim tài liệu thú vị về Bhutan và chỉ số Tổng Hạnh Phúc Quốc Gia của hãng Journeyman.Tv dưới đây. Chúc các bạn một tuần mới vui vẻ và hiệu quả!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;img alt="The image “http://ecx.images-amazon.com/images/I/51ZWOTgRnvL._AA240_.jpg” cannot be displayed, because it contains errors." src="http://ecx.images-amazon.com/images/I/51ZWOTgRnvL._AA240_.jpg" /&gt;&lt;/p&gt;Click vào link để xem phim tài liệu - &lt;a style="font-weight: bold;" href="http://youtube.com/watch?v=CXJwNSkdTH0"&gt;Bhutan and Gross National Happiness&lt;/a&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt; (16 phút)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-3094267742126931295?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/3094267742126931295/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/02/tu-gdp-en-gpi-va-gnh.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/3094267742126931295'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/3094267742126931295'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/02/tu-gdp-en-gpi-va-gnh.html' title='Từ GDP đến GPI và GNH'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-1624533162401647273</id><published>2008-02-18T02:37:00.000-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.188-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='friends'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='family'/><title type='text'>Happy birthday!</title><content type='html'>TD than men,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba ma chuc mung sinh nhat con 18/ 2/2008. Vay la con da 29  tuoi roi. Ran hoan thanh luan an roi ve nuoc lam dam cuoi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thu tu, 20/2,  ba ma ve Bien Hoa, dam gio ong ngoai nam nay lam don gian o Bien Hoa, chac chi  co may anh em trong nha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mien Bac, mien Trung dang trong dot ret, nguoi  chet, trau bo chet. Quan ke o que lanh 7 do. Ben con lanh ma co nha gach, lo  suoi, mac am, an no con o nong thon minh dan ngheo kho lam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong bi  quyet tre dep cua dien vien Viet Trinh co chay bo luc binh minh va an chay vai  thang trong nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuc con  gap nhieu may man, suc khoe doi dao, nhieu  nghi luc de vuot qua thu thach, dat thang loi..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thuong nho con gai  ruou.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ba ma.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-size: 12pt; font-family: times new roman,new york,times,serif;"&gt; &lt;div&gt;18/02/2008. Mung sinh nhat vo yeu! Do la ngay trong dai cua chong yeu nua, vi em den the gian nay de gap anh. Hvytnvkn.&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;SMS của Cy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;Chuc mung sinh nhat chi Hai thuong yeu cua Sao Mai&lt;img src="http://mail.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/40.gif" /&gt;&lt;img src="http://mail.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/40.gif" /&gt;&lt;img src="http://mail.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/40.gif" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt;Thuong chuc Hai tuoi moi se hoan thanh my man cong viec nghien cuu, va that  nhieu hanh phuc, niem vui voi gia dinh nho cua minh Hai nhe &lt;img src="http://mail.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/07.gif" /&gt;&lt;img src="http://mail.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/07.gif" /&gt;&lt;img src="http://mail.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/07.gif" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt;With much much love &lt;img src="http://mail.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/10.gif" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="font-weight: bold;"&gt;Na&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuc mung sinh nhat chi Hai yeu yeu dau cua Tu nha! Nam moi, them tuoi moi se  them nhieu niem vui moi hen chi Hai!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;May bua nay Tu ban tui bui luon, co  mot su thay doi lon voi Tu...Tu muon ke cho Hai nghe nhieu nhung thiet tinh  la Tu ban qua, khong co du thoi gian, ngay nao het gio lam viec cung lo tranh  thu ve de lo cong viec, moi viec den don dap Tu muon tho khong noi luon, hic!  Nhung Hai dung lo, chuyen vui chu khong phai chuyen buon dau hihihi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;De  moi viec "de tho" hon mot chut Tu se email ke cho Hai nghe nha, chi Hai "de  suong" !!!&lt;br /&gt;Thuong chuc chi Hai ngay sinh nhat that nhieu bat ngo va hanh phuc  nha!&lt;br /&gt;Thuong nhieu!&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Em Tu - Ngoc Hong&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="user-card"&gt;&lt;div class="user-photo"&gt;&lt;a title="" href="http://360.yahoo.com/profile-HzE4vE88fqpDYTW5mu.CZZQ-?cq=1"&gt;&lt;img class="" alt="Melanie" src="http://f3-1.yahoofs.com/mingle/4529cc82z8e5d0616/profile/__tn_/b19e.jpg?mgIeWuHBaowdqxOX" border="0" height="64" width="45" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt; &lt;ul class="vitals"&gt;&lt;li class="user-name"&gt;&lt;a title="Melanie" href="http://360.yahoo.com/profile-HzE4vE88fqpDYTW5mu.CZZQ-?cq=1"&gt;Melanie&lt;/a&gt;  &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;/div&gt; &lt;span class="snippet"&gt;Một tuổi mới thật thật hạnh phúc nha Dương  yêu quý :* Một năm thực sự có nhiều điều mới, phải không Dương? Cầu mong cho  tình yêu của anh và Dương mãi như ngày đầu, đến suốt cuộc đời này :X &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="snippet"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;div class="user-card"&gt;&lt;div class="user-photo"&gt;&lt;a title="" href="http://360.yahoo.com/profile-9LToxDUlc7NSSThi04u8WCo4SZ7gLO5e"&gt;&lt;img class="" alt="Momiji" src="http://f3.yahoofs.com/mingle/43af6cfazfc0731f4/profile/__tn_/48c1.jpg?mgIeWuHB86xqZIWJ" border="0" height="58" width="48" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt; &lt;ul class="vitals"&gt;&lt;li class="user-name"&gt;&lt;a title="Momiji" href="http://360.yahoo.com/profile-9LToxDUlc7NSSThi04u8WCo4SZ7gLO5e"&gt;Momiji&lt;/a&gt;  &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="snippet"&gt;&lt;strong&gt;Flirt&lt;/strong&gt;&lt;img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/07.gif" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;chi Hai  ui, sinh nhat vui ve nhe!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="user-photo"&gt;&lt;a href="http://360.yahoo.com/profile-xYsI2Yolc6e7pEqoX32jow--?cq=1" title="thanhlqd"&gt;&lt;img src="http://f3.yahoofs.com/mingle/43987af1z541effca/profile/__tn_/712a.jpg?mgIeWuHBP6.LRXIT" border="0" width="64" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;               &lt;ul class="vitals"&gt;&lt;li class="user-name"&gt;&lt;a href="http://360.yahoo.com/profile-xYsI2Yolc6e7pEqoX32jow--?cq=1" title="thanhlqd"&gt;Huu Thanh&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;          &lt;span class="cb"&gt;&lt;span class="cl"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;                             &lt;p class="recipients"&gt;&lt;strong&gt;Sent To:&lt;/strong&gt;              Oshin             &lt;/p&gt;&lt;h4&gt;Chúc mừng sinh nhật Dương nhe:)&lt;/h4&gt;             Sang tuổi mới với thật nhiều niềm vui mới và thành công mới Dương nhe! :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;diem tien (2/18/2008 9:57:46 AM): Chuc mung SN Thao khau yeu!&lt;br /&gt;diem tien (2/18/2008 9:58:10 AM): Chuc mot tuoi moi nhieu hanh phuc&lt;br /&gt;diem tien (2/18/2008 9:58:40 AM): Chac la se rat hanh phuc day vi bay gio da co duoc ong chong yeu dau roi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Diem Tien&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chao moi nguoi,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuc mung sinh nhat Quang Huy va Thuy Duong (18/2). Chuc  hai ban nhieu thanh cong va niem vui trong tuoi moi nhe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Moi nguoi an Tet  the nao? Khong thay ai email nen chac la deu an Tet hoanh trang lam nhi :) Chuc  moi nguoi mot mua Xuan moi an khang va thinh vuong nhe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Have a  nice week,&lt;br /&gt;---------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Khoa  Nguyen&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="snippet"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="snippet"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;div class="user-card"&gt;&lt;div class="user-photo"&gt;&lt;a title="" href="http://360.yahoo.com/profile-gfuOnK8ofqiPjXvfHJq06BzJaw--?cq=1"&gt;&lt;img class="" alt="♫ Yendieu ™" src="http://f3-1.yahoofs.com/mingle/44124a6bzf2d9b101/profile/__tn_/30d8.jpg?mgIeWuHBImA1Rhg7" border="0" height="32" width="48" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt; &lt;ul class="vitals"&gt;&lt;li class="user-name"&gt;&lt;a title="♫ Yendieu ™" href="http://360.yahoo.com/profile-gfuOnK8ofqiPjXvfHJq06BzJaw--?cq=1"&gt;♫ Yen…&lt;/a&gt;  &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="snippet"&gt;Chúc mừng sinh nhật Dương. Chúc mừng sinh  nhật chúng ta&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;div class="user-card"&gt;&lt;div class="user-photo"&gt;&lt;a title="" href="http://360.yahoo.com/profile-CqcY21E9bqlNP1tvWNXPfMBetw--?cq=1"&gt;&lt;img class="" alt="Ronaldo" src="http://f3.yahoofs.com/mingle/461503eeze40700c8/profile/__tn_/f7d7.jpg?mgIeWuHBbvGoh6G9" border="0" height="64" width="48" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt; &lt;ul class="vitals"&gt;&lt;li class="user-name"&gt;&lt;a title="Ronaldo" href="http://360.yahoo.com/profile-CqcY21E9bqlNP1tvWNXPfMBetw--?cq=1"&gt;Ronaldo&lt;/a&gt;  &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="snippet"&gt;Chuc mung sinh nhat Oshin nha. Thanh cong va  hanh phuc hon nua nhe :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="message"&gt;Happy Birthday!&lt;/div&gt;       Happy Birthday, dear Daisy!!!  To my "Sis," from "Lil Sis," On her birthday far away: Maybe life will separate us, Yet we'll always be best friends. So may love, until life ends, In joy or sorrow not forsake us, Sunshine on the darkest day. Though there's a frequency I miss, Each breath of peace that fortune sends Recalls a bond time can't betray.&lt;br /&gt;http://www.care2.com/send/pickup/1048-5806-19721-1471&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Kate&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ktshuy79: &lt;/span&gt;&lt;span&gt;Chúc mừng sinh nhật Dương hén! Chúc Dương sống thật hạnh phúc, công việc và học tập thuận lợi, sớm có em bé,dù gái hay trai càng nhiều càng tốt :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="user-card"&gt;          &lt;div class="user-photo"&gt;&lt;a href="http://360.yahoo.com/profile-Bo_DOX8gbqdO18Y8ylYKabQXqP6a" title=""&gt;&lt;img src="http://f3-1.yahoofs.com/mingle/449bba5ez9f672d01/profile/__tn_/79ff.jpg?mg41buHBRP1SEOng" class="" alt="Quận nhì" border="" height="32" width="48" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;               &lt;ul class="vitals"&gt;&lt;li class="user-name"&gt;&lt;a href="http://360.yahoo.com/profile-Bo_DOX8gbqdO18Y8ylYKabQXqP6a" title="Quận nhì"&gt;Quận …&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;      &lt;/div&gt;              &lt;span class="snippet"&gt; Hom nay SN chi ah, dao nay em ban qua, chi oi! Chuc chi hanh phuc va thanh cong trong cuoc song nhe! SN vui ve :)!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;h4&gt;happy birthday chi iu qui cua em :D&lt;/h4&gt;             &lt;p class="msg-text"&gt;hic, may bua nay ban wa nen em wen mat, xin loi chi D nha :D&lt;br /&gt;em chuc chi D them mot tuoi moi, co them that nhieu niem vui, se that thanh cong trong viec hoc tap de co cong viec that tot, mau som tro ve vn va anh chi se song mot cuoc song that hanh phuc den tron doi voi nhung em be that de thuong hen hihihi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;thuong chi D nhiu thiet nhiu&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; cun'con&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="snippet"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-1624533162401647273?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/1624533162401647273/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/02/happy-birthday.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/1624533162401647273'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/1624533162401647273'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/02/happy-birthday.html' title='Happy birthday!'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-6251091024338956307</id><published>2008-02-06T21:46:00.000-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.196-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='family'/><title type='text'>Tri túc thường lạc</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;"  &gt;TD thân mến,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọc bài "&lt;a style="font-weight: bold;" href="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=241819&amp;amp;ChannelID=7"&gt;Người đi ngược gió&lt;/a&gt;" con gửi về ba thấy tội nghiệp quá, và phục sát đất cô bé sinh viên Oxford đầy nghị lực. Đời ba hồi nhỏ cũng trải qua nhiều gập ghềnh gian khổ, rồi tới con đi học xa, lạnh lẽo (nhưng no đủ), buồn nhớ nhà, người thân... nhưng tính ra cũng không bằng một góc cô bé ngược gió trên!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con gửi thêm cho Hồng Nhung, Mỹ Yên và cô Tuyết đọc, để động viên mọi người có thêm nghị lực, vượt qua khó khăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba má, cô Phượng, mọi người chia nhau dọn dẹp nhà cửa, đi chợ sắm Tết, chuẩn bị cái Tết đơn giản, sạch sẽ, gọn nhẹ thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;Hôm qua, ba đi Thủ Đức thăm má chú Trí. Chú Trí đối với ba rất thân tình từ thời sinh viên tới giờ. Lúc ba túng thiếu chú thường giúp đỡ. Có dạo ba ở nhà chú hơn 6 tháng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;Vừa rồi, ba cũng đi Củ Chi thăm bà thím (vợ ông chú A mù), nhưng bà đã dời nhà đi nơi khác, không để lại dấu vết, địa chỉ gì cả! Vào thập niên 50 mà ông chú này (lúc đó chưa mù và cũng vừa vừa chưa khá giả) đã đưa ông nội lên Sài Gòn chữa bệnh và giúp một máy may (thời đó là quý giá lắm).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;Ba còn một ông chú họ nữa đã giúp ông nội một chiếc xe đạp, đồng thời với ông chú mù. Lúc đó, ông chú này chỉ là người lái xe xích lô máy ở Sài Gòn chứ có khá giả gì đâu. Dịp Tết, ba cũng gửi chút ít tiền cho ông. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;Bác Soạn còn nghèo, mỗi năm vào dịp Tết, ba và chú Nghĩa cũng có ít quà gửi biếu bác.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;Nói chung, nhà mình đã ổn định, ba má có điều kiện quan tâm tới người già neo đơn và những ân nhân của gia đình mình. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;"  &gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người xưa nói: "Trợ nhân vi lạc, tri túc thường lạc", nghĩa là giúp người ta có niềm vui nho nhỏ, biết đủ thì lúc nào ta cũng thấy vui...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thương nhớ con nhiều,&lt;br /&gt;Ba má.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-6251091024338956307?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/6251091024338956307/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/02/tri-tuc-thuong-lac.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/6251091024338956307'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/6251091024338956307'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/02/tri-tuc-thuong-lac.html' title='Tri túc thường lạc'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-5787889878500947659</id><published>2008-02-03T16:38:00.000-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.204-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='psychology'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='inspiration'/><title type='text'>Hiệu ứng Pygmalion</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;   &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=2917&amp;amp;id=8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s" id="m2917"&gt;&lt;img src="http://f3.yahoofs.com/blog/43b77dd5z5c108590/98/__sr_/49cc.jpg?mgYRmpHBFkWye8n9" alt="Hiệu ứng Pygmalion" border="0" height="333" width="207" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;&lt;div class="image-wrapper"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;&lt;/span&gt;  &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;strong&gt;1.&lt;br /&gt;     &lt;/strong&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt; &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;"&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Vui và buồn ở đời là tuần hoàn cả. Tất cả bí quyết của sự sống là biết tin tưởng và đợi chờ, vì tin tưởng và chờ đợi thì cái gì mà chẳng đến? Anh đọc sách có còn nhớ chuyện Pygmalion không?...&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;" - Trích "Thương Nhớ Mười Hai" - Vũ Bằng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt; &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Trong huyền thoại Hy Lạp cổ, Pygmalion là chàng hoàng tử xứ đảo Cyprus, trầm lặng cô đơn và lãng mạn. Pygmalion đã đem hết tâm hồn mình để tạc nên bức tượng một cô gái đẹp tuyệt vời, đặt tên là Galatea. Từ khi có Galatea, Pygmalion vui sướng như có được người phụ nữ lý tưởng của đời mình, người bầu bạn mà hằng ngày chàng âu yếm chuyện trò. Pygmalion đem lòng yêu sâu sắc tác phẩm của chính mình và tha thiết khẩn cầu thần Vệ Nữ ban cho Galatea hơi thở sự sống. Cảm động trước tài năng và tình yêu chân thành của Pygmalion, nữ thần Tình Yêu đã hóa phép cho bức tượng ngà biến thành người thật. Ước mơ toại nguyện, nàng Galatea xinh đẹp trở thành vợ chàng và hai người sống hạnh phúc bên nhau đến trọn đời.&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;     "&lt;span style="font-style: italic;font-size:100%;" &gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;There can be miracle, when you believe&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;".&lt;br /&gt;     &lt;br /&gt;     &lt;br /&gt;      &lt;div class="thumb tright"&gt; &lt;div class="thumbinner" style="width: 252px;"&gt;&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Image:PygmalianGalatea.jpg" title="Pygmalion and Galatea (1890) by Jean-Léon Gérôme (1824–1904)"&gt;&lt;img alt="Pygmalion and Galatea (1890) by Jean-Léon Gérôme (1824–1904)" src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/4/44/PygmalianGalatea.jpg/250px-PygmalianGalatea.jpg" border="0" height="364" width="250" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;div class="thumbcaption"&gt; &lt;div class="magnify" style=""&gt;&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Image:PygmalianGalatea.jpg" title="Enlarge"&gt;&lt;br /&gt;      &lt;/a&gt;&lt;/div&gt; &lt;i style="font-style: italic; font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Pygmalion và Galatea&lt;/i&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt; (1890) &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;tranh  &lt;/span&gt;&lt;a style="font-family: Times New Roman,Times,serif;" href="http://en.wikipedia.org/wiki/Jean-L%C3%A9on_G%C3%A9r%C3%B4me" title="Jean-Léon Gérôme"&gt;Jean-Léon Gérôme&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt; (1824-1904) &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;      &lt;/div&gt; &lt;/div&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/8.gif" /&gt;&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;strong&gt;2. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/div&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;     &lt;div style="text-align: justify;"&gt;Dựa trên câu chuyện truyền thuyết xưa, Bernard Shaw viết kịch bản &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Pygmalion_%28play%29"&gt;Pygmalion&lt;/a&gt; năm 1913.  Đến năm 1956, Pygmalion của Bernard Shaw được chuyển thể thành vở nhạc kịch &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/My_Fair_Lady"&gt;My Fair Lady&lt;/a&gt;, lập nên kỷ lục số lần công diễn lâu nhất ở nhà hát Broadway bấy giờ.  &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/My_Fair_Lady_%28film%29"&gt;My Fair Lady&lt;/a&gt; sau đó được dựng thành phim (1964), thu được thành công vang dội với ngôi sao huyền thoại Audrey Hepburn trong vai chính, nàng Eliza Doolittle.&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;     &lt;img alt="http://www.ecm-isas.com/SPIP/local/cache-vignettes/L250xH356/my-fair-lady-DVDcover-6a079.jpg" src="http://www.ecm-isas.com/SPIP/local/cache-vignettes/L250xH356/my-fair-lady-DVDcover-6a079.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong phiên bản "Pygmalion" hiện đại của Bernard Shaw, giáo sư ngôn ngữ Henry Higgins quả quyết rằng ông có thể rèn luyện chỉnh sửa cách ăn mặc và giọng nói để "biến" cô gái bán hoa quê mùa Eliza trở thành một quý bà sang trọng. Và ông đã thành công. Thế nhưng, theo như chính lời Eliza nói với người bạn của Higgins, Pickering, không phải những gì cô được học hay làm mà chính cách cô được đối xử như thế nào mới là điều mấu chốt quyết định:&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;     &lt;em&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt;“Anh thấy đó, thật ra thì, ngoài những thứ mà người ta có thể có được như cách ăn mặc, cách nói năng hay những gì đại loại thế, &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;em style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;sự khác biệt giữa một quý bà và một cô gái bán hoa không phải ở cách cô ấy cư xử như thế nào mà ở cách người ta đối xử với cô ấy ra sao. Em sẽ mãi là một cô gái bán hoa đối với giáo sư Higgins, bởi vì ông ta chỉ luôn xem em như một cô gái bán hoa, và sẽ mãi luôn như vậy, nhưng em biết rằng em có thể là một quý bà đối với anh, bởi vì anh luôn trân trọng em như với một quý bà, và sẽ luôn như vậy"&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;*&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;*&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 143, 90);"&gt;You see, really and truly, apart from the things anyone can pick up (the dressing and the proper way of speaking and so on), the difference between a lady and a flower girl is not how she behaves but how she’s treated. I shall always be a flower girl to Professor Higgins, because he always treats me as a flower girl, and always will, but I know I can be a lady to you because you always treat me as a lady, and always will.” - &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt;&lt;span style="color: rgb(102, 143, 90);"&gt;Eliza said to Pickering in "Pygmalion" - Bernard Shaw.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;br /&gt;     &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;strong&gt;3. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;     &lt;/div&gt; &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;"&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Treat a man as he is and he will remain as he is.&lt;br /&gt;      Treat a man as he can and should be and he will become as he can and should be&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;" - Goethe&lt;br /&gt;      &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;      &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Các bạn nào học về  tâm lý hẳn biết đến &lt;a href="http://ezinearticles.com/?The-Pygmalion-Effect&amp;amp;id=86460"&gt;Pygmalion effect&lt;/a&gt; (hiệu ứng Pygmalion) hay còn gọi là &lt;a href="http://changingminds.org/explanations/theories/self-fulfilling_prophecy.htm"&gt;Self-fulfilling prophecy&lt;/a&gt; (lời tiên đoán tự trở thành hiện thực) như một bí quyết quan trọng trong quản lý nhân sự. Nếu một người (hoặc chính ta) nghĩ ta thông minh hay ngu dốt (or whatever), họ sẽ đối xử với ta theo cách mà họ nghĩ. Nếu ta được đối xử như thể ta thông minh hay ngu dốt (or whatever), ta sẽ hành xử, và thậm chí trở thành như thế. Do vậy, những "tiên cảm" ban đầu của người đó về ta đã trở thành hiện thực! Tóm lại, một khi ý niệm đã hình thành, thậm chí ngay cả khi nó không đúng với thực tế, chúng ta vẫn có khuynh hướng hành xử theo đó. Và kỳ diệu thay, kết quả sẽ xảy ra đúng theo kỳ vọng đó, như thể có phép lạ!&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;   Hiệu ứng Pygmalion được diễn giải qua &lt;a href="http://www.accel-team.com/pygmalion/prophecy_01.html"&gt;bốn quá trình&lt;/a&gt; sau:&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;     - Chúng ta hình thành kỳ vọng về con người hay sự kiện&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;     - Chúng ta thể hiện kỳ vọng đó qua những tín hiệu giao tiếp, đối đãi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;     - Người ta có khuynh hướng đáp lại những tín hiệu đó bằng cách điều chỉnh cách cư xử của họ cho phù hợp&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;     - Kết quả là kỳ vọng ban đầu trở thành hiện thực&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;Kết quả trở lại tác động vào kỳ vọng ban đầu, tăng cường niềm tin vào những điều chúng ta đã nghĩ về con người/sự kiện đó. Bốn quá trình trên đây tạo nên vòng tròn cho "lời tiên đoán tự trở thành hiện thực" (the circle of self-fulfilling prophecies). Vòng lặp càng "quay" lại nhiều càng làm tăng cường ảnh hưởng của nó. Điều này cũng giải thích phần nào cơ sở tâm lý cho "phép lạ" trong bí quyết luật hấp dẫn (&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?p=2706"&gt;The Secret - Law of Attraction&lt;/a&gt;): những suy nghĩ lạc quan, tích cực sẽ thu hút đến quanh ta những may mắn, hạnh phúc và ngược lại, những suy nghĩ bi quan, tiêu cực thường dẫn đến những hậu quả tuyệt vọng, "xui rủi" như một dạng tự kỷ ám thị.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt;"&lt;em&gt;The best way to predict the future is to create it&lt;/em&gt;." - Peter F. Drucker&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt;&lt;br /&gt;   &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: justify;"&gt;   "&lt;span style="font-style: italic;font-size:100%;" &gt;&lt;strong style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Expect the Best&lt;/strong&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;, &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(127, 163, 124);"&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:100%;" &gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;but prepare for the Worst&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Hiệu ứng Pygmalion mang một ý nghĩa to lớn khi ứng dụng trong quản lý nhân sự và giáo dục, nhất là đối với việc giáo dục các trẻ cá biệt. Người ta thấy rằng nhân viên/học sinh có khuynh hướng thể hiện, hoàn thành công việc tốt hơn khi được cấp trên/thầy giáo tôn trọng, kỳ vọng, tin tưởng. Đôi khi người ta còn phân ra làm &lt;a href="http://humanresources.about.com/od/managementtips/a/mgmtsecret.htm"&gt;hai dạng&lt;/a&gt;: (1) Hiệu ứng Pygmalion - sức mạnh của sự kỳ vọng của cấp trên đối với nhân viên (hay thầy giáo đối với học sinh) và (2) hiệu ứng Galatea - sức mạnh của sự tự kỳ vọng (của nhân viên/học sinh vào bản thân mình). Người ta cho rằng hiệu ứng Galatea (năng lực của sự tự kỳ vọng) này còn thậm chí còn quan trọng hơn cả hiệu ứng Pygmalion. Do đó, người thầy giáo giỏi phải là người biết truyền cho học trò niềm tin và sự kỳ vọng vào bản thân mình. &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dt&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-5787889878500947659?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/5787889878500947659/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/02/hieu-ung-pygmalion.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/5787889878500947659'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/5787889878500947659'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/02/hieu-ung-pygmalion.html' title='Hiệu ứng Pygmalion'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-8370052245237694192</id><published>2008-01-18T05:44:00.001-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.239-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='family'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='photos'/><title type='text'>Vũng Tàu</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2325/2126205561_18b6aa9e7c.jpg?v=0" alt="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2336/2126983154_66122cdc8d.jpg?v=0" alt="" height="375" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2017/2126982476_ee5cc27534.jpg?v=0" alt="" height="375" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;11, 12.12.2007&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-8370052245237694192?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/8370052245237694192/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/01/vung-tau.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/8370052245237694192'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/8370052245237694192'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/01/vung-tau.html' title='Vũng Tàu'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-2634987220618757737</id><published>2008-01-18T05:44:00.000-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.230-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='family'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='photos'/><title type='text'>Con nít</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt;Các cháu nhỏ của mình, yêu tụi nó gì đâu! &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/11.gif" /&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/8.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lọ Lem cầm tinh con khỉ nên rất hiếu động, như con trai vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2239/2126156737_c005cd62fa.jpg?v=0" alt="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lọ Lem và bác trai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2057/2126933070_f0539c2652.jpg?v=0" alt="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lọ Lem của bác nè.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2224/2126943418_f3a481f4fc.jpg?v=0" alt="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dáng ngồi rất "đại ca" nhé, coi cái mặt kìa, thấy ghét hông! &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/11.gif" /&gt; &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/48.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="width: 377px;" class="photoImgDiv"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2350/2126943556_d0e5954057.jpg?v=0" alt="" height="500" width="375" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Mợ hai và Ái Nhân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2285/2126167383_f1341c03b0.jpg?v=0" alt="" height="375" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Cậu hai và Ái Nhân&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-2634987220618757737?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/2634987220618757737/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/01/con-nit.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/2634987220618757737'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/2634987220618757737'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/01/con-nit.html' title='Con nít'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-6641069540732770374</id><published>2008-01-18T05:43:00.000-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.252-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='photos'/><title type='text'>Mây hoàng hôn chuyển màu</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body last"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt;Trên máy bay từ Doha, 7.12.2007&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2304/2126932844_028617fd5d.jpg?v=0" alt="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2368/2126932912_fb7dd95259.jpg?v=0" alt="" height="375" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-6641069540732770374?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/6641069540732770374/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/01/may-hoang-hon-chuyen-mau.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/6641069540732770374'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/6641069540732770374'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/01/may-hoang-hon-chuyen-mau.html' title='Mây hoàng hôn chuyển màu'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-2012386062973035748</id><published>2008-01-18T05:42:00.000-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.263-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='photos'/><title type='text'>Trên đường phố Sài Gòn 21.12.2007</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;Trên đường phố Sài Gòn - 21.12.2007&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2079/2126235859_b6c996308a.jpg?v=0" alt="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không lăng quăng - không sốt xuất huyết&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="width: 377px;" class="photoImgDiv"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2151/2127012636_b3289e973d.jpg?v=0" alt="" height="500" width="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đền thờ Hồi giáo (đường Trần Hưng Đạo)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2009/2126235333_d95941e410.jpg?v=0" alt="" height="375" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Đỏ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="" class="photoImgDiv"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2081/2126235483_902cce9068.jpg?v=0" alt="" height="375" width="500" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đi xe máy phải đội nón bảo hiểm&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-2012386062973035748?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/2012386062973035748/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/01/tren-uong-pho-sai-gon-21122007.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/2012386062973035748'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/2012386062973035748'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2008/01/tren-uong-pho-sai-gon-21122007.html' title='Trên đường phố Sài Gòn 21.12.2007'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-2117599642566470831</id><published>2007-11-09T15:37:00.000-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.270-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='12cha'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='friends'/><title type='text'>Chuyên A - những năm tháng không quên</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body last"&gt;                 &lt;div class="image-wrapper"&gt; &lt;/div&gt;   &lt;div class="content-wrapper"&gt; &lt;img alt="The image “http://www.nd.edu/~wcawley/corson/cors018i.jpg” cannot be displayed, because it contains errors." src="http://www.nd.edu/%7Ewcawley/corson/cors018i.jpg" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Hai bữa nay tôi ngồi đọc cuốn Lưu bút - Hồi ký "Những Năm Tháng Chuyên A" mà như được sống trở lại bao hình ảnh sôi động của một thời tuổi trẻ. Cám ơn Khoa, ông "Bí" nhiệt tình của lớp, nhờ có Khoa mà giờ đây tụi tôi còn giữ được những ký ức thân thương này. Cám ơn Huyền Trâm đã cất công scan lại từng trang chữ. Nó thật là một món quà quý giá cho lớp tôi, đúng vào dịp kỷ niệm 10 năm ra trường. &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" /&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/8.gif" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Tôi quyết định sẽ "số hóa" cuốn sổ này, mỗi lần gõ một đoạn, để lưu lại cho lớp và cho chính mình, những kỷ niệm đẹp hồn nhiên, trong sáng của một thời áo trắng.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Khoa bảo, D gõ lại làm gì, Khoa viết như "văn cấp 1" đó mà. Nhưng bạn biết không, tôi lại cảm động, đôi lúc cũng buồn cười mà thấy thương hơn, khi đọc lại những dòng chữ chân phương &lt;/em&gt;&lt;em&gt;ngây ngô của các bạn và chính mình hồi đó. &lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-2117599642566470831?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/2117599642566470831/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2007/11/chuyen-nhung-nam-thang-khong-quen.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/2117599642566470831'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/2117599642566470831'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2007/11/chuyen-nhung-nam-thang-khong-quen.html' title='Chuyên A - những năm tháng không quên'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-7488577673790526582</id><published>2007-11-09T15:36:00.000-08:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.278-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='12cha'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='friends'/><title type='text'>Nhật ký cuộc sống ngày 04 tháng 11 năm 2007</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body last"&gt;                 &lt;div class="image-wrapper"&gt;&lt;img src="http://f3.yahoofs.com/blog/43b77dd5z5c108590/57/__sr_/d159.jpg?mgIVPNHBNWIWk7.Y" alt="333" border="0" height="210" width="333" /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=2497&amp;amp;id=8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s" id="m2497"&gt;&lt;img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/nt/ic/ut/bsc/srch12_1.gif" class="magnify" alt="magnify" border="0" height="12" width="12" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;   &lt;div class="content-wrapper"&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:100%;" &gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;From: QUANG HUY NGUYEN&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:100%;" &gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;To:  12CHA&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:100%;" &gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Subject:  [12CHA] Nhật ký cuộc sống ngày 04 tháng 11 năm 2007&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Chủ nhật – 04 – 11 – 2007 - 22h45’&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Một ngày nữa lại sắp trôi qua, vậy mà tôi vẫn còn rất nhiều công việc cần phải làm. Trưa nay, tôi dùng bữa với Lan, Hùng và người yêu bé nhỏ của tôi. Chiều nay mưa lớn quá. Tôi đi siêu thị mua ít đồ, về nhà ướt như chuột. Tình cờ tôi mua quyển truyện “ Xin lỗi, em chỉ là con đĩ ” của Tào Đình, do Trang Hạ dịch. Vậy là khi về nhà, tôi đọc một lèo từ đầu đến hết truyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện gây cho tôi một sự xúc động sâu sắc. Có những cảm xúc như khi lần đầu tiên đọc Chân Trời Cũ, Tiểu Thuyết Tố Tâm, hay xem bộ phim A Moment to Remember. Nhưng trong câu chuyện này, có một dòng cảm xúc dâng lên rồi đột ngột bị chặn lại bởi một dòng cảm xúc khác. Tác giả đã làm cho tôi thật sự thương cảm về một thân phận, một cuộc đời, mà dù cho những dòng chữ cuối cùng của người viết là: “Tôi sống trong thế giới giữa lên lớp và tan học, hiểu biết và kinh nghiệm của tôi chỉ đơn giản, nên, mọi hư cấu trong tác phẩm, nếu làm bạn buồn bực, thì xin coi đó là một cuộc chơi, đọc cho đỡ buồn”. Tôi không đọc cho đỡ buồn, mà càng đọc cảm thấy buồn hơn và suy nghĩ nhiều hơn. Có thể đâu đó ngoài kia, cũng có những cuộc đời, những số phận, những con người…, dù không hoàn toàn giống như truyện kể, nhưng cũng đầy nước mắt và chua xót… Tôi chỉ là một người bình thường, sống trong một gia đình bình thường, dù có vài khó khăn nho nhỏ, nhưng cũng thật dễ dàng để vượt qua nếu như chịu cố gắng. Những nỗi đau mà nhân vật trong câu chuyện gặp phải nằm ngoài tất cả những điều mà tôi đã từng trải qua. Tôi xin lỗi cuộc sống, vì có đôi khi tôi vô cảm với nó, với những nỗi đau của những cuộc đời không may. Hạ Âu - một người con gái mong manh, mà nỗi đau vượt quá sức chịu dựng. Dù cô là một nhân vật chỉ tồn tại trong những trang sách hay trang Blog mà mọi người chuyền tay nhau đọc, tôi cũng xin cầu chúc cho cô được bình yên. Câu chuyện về cuộc đời cô, mọi người, cũng như tôi, rồi sẽ đọc. Từ những trang sách đầu tiên cho đến những dòng chữ cuối cùng, mong rằng hình ảnh cô vẫn còn đọng lại trong trái tim mọi người, đầy thương cảm, rất lâu, rất lâu…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Tình yêu, còn hơn cả những điều kỳ diệu khác trên đời gộp lại. Tôi cũng đã từng yêu để rồi sống trong đau khổ tuyệt vọng. Nhưng, cuộc sống luôn làm công việc mà nó phải làm. Cuộc sống khép lại cánh cửa này, nhưng lại mở ra cánh cửa khác. Vấn đề còn lại của chúng ta, là hãy khép lại một cách trân trọng cánh cửa đã qua và đón nhận nhiệt tâm cánh cửa mà ta đang đặt bàn tay vào tay nắm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;em&gt;Hồi ức mang những chua xót trào lên. Người con gái trong đáy tim hiện ra, nhẹ nhõm, vô hình. Bân nhìn con ăn bát chè tôm lạnh một cách trìu mến, nhưng anh không thể. Anh sợ khi ăn, anh sẽ nuốt mất những nhớ thương&lt;/em&gt;…(trích trong truyện)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Cảm ơn cuộc sống, cảm ơn tác giả và cảm ơn câu chuyện, đã cho tôi có một khoảng lặng để dừng lại nhìn cuộc đời, mà bấy lâu nay tôi để mặc nó trôi qua không suy nghĩ. Cảm ơn Hạ Âu, vì tâm hồn và tình yêu của cô đã giúp tôi hiểu hơn về cuộc sống ngắn ngủi này. Buổi sáng ngày mai khi thức dậy, tôi cũng chỉ là tôi, làm việc kiếm tiền và yêu, như mọi người. Nhưng, tôi sẽ là tôi, với một tình yêu thương con người, yêu thương cuộc sống, tràn ngập trong trái tim…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Vậy là cuối tuần này, anh chỉ gặp em được vào tối thứ sáu. Công việc, công việc và công việc… Anh sẽ phải thu xếp để cuối tuần được ở bên em nhiều hơn. Lời em nói: “ em ghét anh, cuối tuần này chẳng dẫn em đi chơi…” lại vang lên bên tai. Anh ngồi làm việc và thấy nhớ em kinh khủng, người yêu bé nhỏ của anh ơi. Chúc em ngủ thật ngon. Ngày mai, chúng mình sẽ yêu nhau nhiều hơn ngày hôm nay, em nhé.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;Ngủ ngon, các bạn của tôi. Ngày mai, sẽ là một ngày khác...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://ktshuy79.blogspot.com/"&gt;Nguyễn Quang Huy&lt;/a&gt; - &lt;/strong&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?p=622"&gt;Người bạn "sinh đôi" của tôi&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-7488577673790526582?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/7488577673790526582/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2007/11/nhat-ky-cuoc-song-ngay-04-thang-11-nam.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/7488577673790526582'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/7488577673790526582'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2007/11/nhat-ky-cuoc-song-ngay-04-thang-11-nam.html' title='Nhật ký cuộc sống ngày 04 tháng 11 năm 2007'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-2939779466386050718</id><published>2007-11-02T14:17:00.001-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.296-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='culture'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='happiness'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='peace'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='love'/><title type='text'>Giá trị sống</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;   &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=2487&amp;amp;id=8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s" id="m2487"&gt;&lt;img src="http://f3.yahoofs.com/blog/43b77dd5z5c108590/55/__sr_/a571.jpg?mgo65KHBZ9VEZ_Cn" alt="Giá trị sống" border="0" height="283" width="333" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=2487&amp;amp;id=8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s" id="m2487"&gt;&lt;img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/nt/ic/ut/bsc/srch12_1.gif" alt="magnify" border="0" height="12" width="12" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;Mình sẽ viết từ từ về cái này sau, bây giờ post lên links và trích đoạn giới thiệu để các bạn xem qua ha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.livingvalues.net/values/index.html"&gt;Source: http://www.livingvalues.net/values/index.html&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;We must not just educate our children and youth "to know" and "to do", we must also educate them "to be" and "to live together" (Delors, Jacques, et al.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Young people around the world are increasingly affected by violence, social problems, and a lack of respect for each other and the world around them. Parents, educators and concerned citizens in many countries are asking for help to turn around this alarming trend. Many of them believe that &lt;strong&gt;part of the solution is an emphasis on teaching values&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quality education recognizes the whole person and promotes education that involves the affective domain as well as the cognitive. &lt;strong&gt;Values such as peace, love, respect, tolerance, cooperation and freedom, are cherished and aspired for the world over. Such values are the sustaining force of human society and progress. &lt;/strong&gt;What children and youth learn is later woven into the fabric of society and so education must have positive values at its heart and the resulting expression of them as its aim if we are to seek to create a better world for all.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;12 key personal and social values:    &lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.livingvalues.net/values/cooperation.htm"&gt;Cooperation&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.livingvalues.net/values/freedom.htm"&gt;Freedom&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.livingvalues.net/values/happiness.htm"&gt;Happiness&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.livingvalues.net/values/honesty.htm"&gt;Honesty&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.livingvalues.net/values/humility.htm"&gt;Humility&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.livingvalues.net/values/love.htm"&gt;Love&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.livingvalues.net/values/peace.htm"&gt;Peace&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.livingvalues.net/values/respect.htm"&gt;Respect&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.livingvalues.net/values/responsibility.htm"&gt;Responsibility&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.livingvalues.net/values/simplicity.htm"&gt;Simplicity&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.livingvalues.net/values/tolerance.htm"&gt;Tolerance&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.livingvalues.net/values/unity.htm"&gt;Unity&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-2939779466386050718?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/2939779466386050718/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2007/11/gia-tri-song.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/2939779466386050718'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/2939779466386050718'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2007/11/gia-tri-song.html' title='Giá trị sống'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-7740930846412007703</id><published>2007-11-02T14:17:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.287-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='food'/><title type='text'>1.11 ngày quốc tế ăn chay</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;   &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=2489&amp;amp;id=8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s" id="m2489"&gt;&lt;img src="http://f3.yahoofs.com/blog/43b77dd5z5c108590/56/__sr_/e8d3.jpg?mgo65KHBbArOEbbh" alt="1.11 ngày quốc tế ăn chay" border="0" height="330" width="333" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=2489&amp;amp;id=8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s" id="m2489"&gt;&lt;img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/nt/ic/ut/bsc/srch12_1.gif" alt="magnify" border="0" height="12" width="12" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;1.&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt; &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/NaNoWriMo"&gt;NaNoWriMo&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một dự án viết văn thú vị trong đó mỗi người đặt ra cho mình mục tiêu hoàn thành một cuốn tiểu thuyết khoảng 50000 chữ chỉ trong vòng một tháng, từ 1 đến 30 tháng 11 hằng năm. Trên Wikipedia có một chi tiết buồn cười nhưng nghĩ cũng đúng, họ chọn tháng này "to more fully take advantage of the miserable weather" vì thời tiết trong tháng 11 khá là u ám, ảm đạm, tối và lạnh. Dự án bắt đầu từ Mỹ như cái tên ban đầu &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/NaNoWriMo"&gt;"&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.nanowrimo.org/"&gt;National Novel Writing Month&lt;/a&gt;"&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;nhưng giờ đây lượng người tham gia đến từ khắp nơi trên thế giới (hơn 80 000 người trong năm 2006).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;ul style="text-align: justify;"&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/NaNoWriMo"&gt;NaNoWriMo, Wikipedia&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.nanowrimo.org/"&gt;NaNoWriMo home page&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://lifelearningtoday.com/2007/10/31/nanowrimo-success-how-to-write-a-novel-in-30-days/"&gt;How to Write a Novel in 30 Days&lt;/a&gt; &lt;br /&gt; &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt; &lt;a style="font-weight: bold;" href="http://www.worldveganday.org/"&gt;2. World Vegan Day&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Vì sao chúng ta nên giảm ăn thịt động vật? Vì sao chúng ta nên ăn chay?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Có rất nhiều lý do mà bạn có thể tự mình khám phá trên trang web này: &lt;a href="http://www.worldveganday.org/"&gt;http://www.worldveganday.org&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;ul style="text-align: justify;"&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.vegansociety.com/phpws/files/phatfile/environbooklet.pdf"&gt;       'Eating the Earth' - download booklet&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt; &lt;div class="pagesubtitle"&gt;&lt;a href="http://www.fao.org/newsroom/en/news/2006/1000448/index.html"&gt;Livestock a major threat to environment &lt;/a&gt;-Remedies urgently needed. "&lt;em&gt;Which causes more greenhouse gas emissions, rearing cattle or driving cars? Surprise! According to a new report published by the United Nations Food and Agriculture Organization, the livestock sector generates more greenhouse gas emissions as measured in CO2 equivalent – 18 percent – than transport. It is also a major source of land and water degradation..." &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;a style="font-weight: bold;" href="http://langmai.org/TNH/Dac%20Biet/Thong%20Bach/HTML/thucuathay.html"&gt;3. Trích thư thầy Nhất Hạnh, ngày 12.10.2007&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt; Nói thêm về có 2 ý mình nghĩ khác chút xíu, (còn lại, mình rất đồng cảm với những lời Thầy viết):&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt; - Khả năng ứng dụng khí mêtan tận dụng làm biogas hữu ích?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;- Mình hiện tại vẫn ăn trứng và sữa.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 127);"&gt;"...Tổ chức UNESCO đã từng báo cáo rằng &lt;/span&gt;&lt;strong style="color: rgb(0, 0, 127);"&gt;mỗi ngày &lt;/strong&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 127);"&gt;có khoảng 40.000 trẻ em chết vì thiếu ăn hoặc thiếu dinh dưỡng. Trong khi đó thì bắp và lúa trồng ra ở Tây phương phần lớn là để nuôi bò nuôi lợn nuôi gà hoặc để làm rượu. Trên 80% số bắp và trên 95% số lúa mạch được sản xuất tại Hoa Kỳ là để nuôi súc vật để làm thịt. Súc vật ta nuôi để ăn thịt trên thế giới tiêu thụ số lượng thực phẩm tương đương với số thực phẩm để dành nuôi gần chín tỷ người (8.7 billion), nghĩa là nhiều hơn dân số thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;                  &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;Để nuôi súc vật làm thịt ăn, loài người chúng ta đã sử dụng tới 70% diện tích đất nông nghiệp và 30% tổng diện tích bề mặt trái đất. Ngay ở Châu Mỹ La Tinh, 70% diện tích của các khu rừng đã phá là để làm đồng cỏ cho bò ăn. Bản báo cáo của Liên Hiệp Quốc công bố ngày 29 tháng 11 năm 2006 cho biết rằng nuôi súc vật để ăn thịt tạo ra nhiều chất khí gây nên hiệu ứng nhà kính nhiều hơn những chất khí do tất cả xe cộ trên trái đất nhả ra &lt;a href="http://langmai.org/TNH/Dac%20Biet/Thong%20Bach/HTML/thucuathay.html#1"&gt;(1)&lt;/a&gt;. Ông Henning Steinfeld, một viên chức cao cấp của tổ chức Nông Lương Quốc Tế (FAO) cho biết là kỹ nghệ nuôi súc vật để bán thịt là một trong những yếu tố quan trọng nhất đưa tới cuộc khủng hoảng sinh môi hiện đại (“the meat industry is one of the most significant contributors to today’s most serious enviromental problems”). Gà, lợn và bò ở các trại chăn nuôi lớn nhả ra những khối lượng khí &lt;strong style="font-weight: normal;"&gt;mê-tan (methane – CH4)&lt;/strong&gt; vĩ đại, từ sự tiêu hóa và từ phân chúng thải ra. Các nhà khoa học cho biết là  khí &lt;strong style="font-weight: normal;"&gt;mê-tan&lt;/strong&gt; gây hiệu ứng nhà kính hai  mươi ba lần nhiều hơn khí các-bon-níc (khí CO2). Cơ quan  Bảo Hộ Môi Trường &lt;a href="http://langmai.org/TNH/Dac%20Biet/Thong%20Bach/HTML/thucuathay.html#2"&gt;(2)&lt;/a&gt; cho biết là chăn nuôi làm tiết ra khí &lt;strong style="font-weight: normal;"&gt;mê-tan&lt;/strong&gt; nhiều nhất ở Hoa Kỳ &lt;a href="http://langmai.org/TNH/Dac%20Biet/Thong%20Bach/HTML/thucuathay.html#3"&gt;(3)&lt;/a&gt;.  Ngoài khí &lt;strong style="font-weight: normal;"&gt;mê-tan&lt;/strong&gt;, lại còn khí đinitơ-oxít  (&lt;strong style="font-weight: normal;"&gt;Nitrous Oxide – N2O)&lt;/strong&gt; mà hiệu năng nhà kính còn lớn hơn hiệu năng của chất khí CO2 tới 300 lần. Mà khí N2O, cũng theo bản báo cáo của Liên Hiệp Quốc, là do kỹ nghệ chăn nuôi gây ra. Nuôi bò, nuôi lợn, nuôi gà, chế biến thực phẩm từ sữa và trứng chịu trách nhiệm chế tác ra khoảng 65% tổng số khối lượng chất khí N2O trên toàn thế giới. Ngành chăn nuôi ở Mỹ thải ra một khối lượng khổng lồ phân thú vật, nhiều gấp 130 lần số lượng phân người trên thế giới, nghĩa là mỗi giây thú vật thải ra tới 97.000 pound phân. Các thứ phân này chảy ra sông hồ làm ô nhiễm nước uống tạo ra không biết bao nhiêu bệnh tật cho mọi loài. Như ta đã biết phần lớn khí N2O do phân chăn nuôi mà phát xuất. Ngành chăn nuôi đã tàn phá hàng trăm triệu mẫu rừng ở khắp nơi trên thế giới. Phá rừng là để trồng bắp, trồng lúa nuôi súc vật và để có đồng cỏ cho bò gặm. Khi rừng bị phá, những khối lượng khí CO2 khổng lồ chứa trong cây cối được nhả ra không trung. Nuôi súc vật để bán thịt cũng làm hao hụt nước của thế giới. Chỉ cần 25 gallon nước là đủ tưới và sản xuất 1kg lúa. Trong khi đó muốn chế tác 1kg thịt thì phải dùng tới 2.500 gallon nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng như lời đức Thế Tôn dạy, chúng ta đang ăn thịt con cháu chúng ta, ăn thịt cha mẹ ta, ăn thịt cả hành tinh của chúng ta. Kinh Tử Nhục cần được đem ra cho cả loài người học hỏi và thực tập!&lt;br /&gt;Tổ chức Nông Lương Quốc Tế (FAO) khuyên ta nên hành động gấp (Urgent action is required to remedy the situation). Nghĩa là phải giảm thiểu ít nhất là 50% công nghiệp sản xuất thịt. Và như vậy nhân loại phải bỏ ăn thịt bớt 50%.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bản báo cáo của Liên Hiệp Quốc công bố ngày 29 tháng 11 năm 2006 cho biết rằng dù có giảm bớt 50% kỹ nghệ chăn nuôi thì ta cũng vẫn phải sử dụng những kỹ thuật mới để giúp cho phần kỹ nghệ còn lại ít gây ô nhiễm môi trường hơn, như chọn lựa thức ăn cho súc vật như thế nào để các thức ăn ấy không bị lên men nhiều trong đường tiêu hóa của súc vật. Chính sự lên men này tạo ra nhiều chất khí mê-tan nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Phật tử chúng ta từ trên 2000 năm nay đã biết ăn chay. &lt;strong&gt;Chúng ta biết ăn chay là để nuôi dưỡng từ bi, từ bi đối với các loài động vật. Bây giờ ta biết thêm: ăn chay cũng là để bảo vệ trái đất, ngăn ngừa không cho hiệu ứng nhà kính gây nên thiệt hại nặng nề; trong tương lai không xa, khi hiệu ứng nhà kính trở nên trầm trọng, mọi loài sẽ chịu thiệt hại; hàng trăm triệu người sẽ chết, nước biển sẽ dâng lên tràn ngập hàng ngàn thành phố và đất đai canh tác. Nhiều loại bệnh tật hiểm nghèo sẽ phát sinh và tất cả mọi loài đều sẽ phải gánh chịu.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả hai giới xuất gia và tại gia chúng ta đã thực tập ăn chay. Tuy số lượng các vị Phật tử cư sĩ ăn chay trường như giới xuất gia chưa nhiều bằng giới xuất gia nhưng ai cũng đã từng thực tập ăn chay hoặc 4 ngày/tháng (tứ trai) hoặc 10 ngày/tháng (thập trai). Thầy nghĩ rằng để cứu được hành tinh, bỏ ăn thịt là một hành động không khó khăn gì mấy. Giới tại gia nên dũng mãnh phát tâm ăn chay trường, &lt;strong&gt;ít nhất cũng ăn được 15 ngày trong mỗi tháng&lt;/strong&gt;, đó là &lt;strong&gt;thập ngũ  trai&lt;/strong&gt;, theo lời khuyến cáo của Liên Hiệp Quốc. Làm được như thế,&lt;strong&gt; ta sẽ thấy khoẻ trong người, ta sẽ có an vui và hạnh phúc ngay từ giờ phút phát nguyện&lt;/strong&gt;. &lt;strong&gt;Trong các khóa tu năm nay tổ chức tại Hoa Kỳ, rất nhiều Phật tử Hoa Kỳ đã phát nguyện ngưng ăn thịt hoặc bớt ăn thịt 50%, đó là nhờ họ tỉnh thức được sau khi nghe được bài giảng về hiệu ứng nhà kính. Chúng ta hãy thương lấy đất Mẹ, thương lấy muôn loài, trong đó có con cháu chúng ta. Ta chỉ cần ăn chay là cứu được trái đất. &lt;/strong&gt;Ăn chay ở đây cũng có nghĩa là không tiêu thụ những thực phẩm chế biến từ trứng và sữa bởi vì hai loại ấy là sản phẩm của chăn nuôi. Nếu ta ngừng tiêu thụ thì họ sẽ ngừng sản xuất. Chỉ có một sự tỉnh thức tập thể (collective awakening) mới tạo ra đủ ý chí hành động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng chạp 2007 này, tu viện Lộc Uyển sẽ có đủ 100% điện lực chế tác từ ánh sáng mặt trời để sử dụng cho tu viện. Các chùa thuộc Làng Mai ở Châu Âu và Châu Mỹ của chúng ta cũng đã thực tập mỗi tuần 1 ngày không sử dụng xe hơi&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;và hàng ngàn thân hữu của chúng ta cũng đang thực tập theo. Chúng ta cũng đã bắt đầu sử dụng xe hơi bớt lại, sử dụng &lt;strong&gt;xe điện (electric car) &lt;/strong&gt;và xe chạy bằng dầu thực vật. Những loại này có thể giúp ta giảm bớt 50% số lượng khí CO2 . Mua một chiếc xe nửa xăng nửa điện Prius Toyota, ta giảm bớt được một tấn khí CO2 mỗi năm, nhưng ta vẫn còn phải thải ra 50% khí ấy. Viện Đại Học Chicago cho biết: mỗi người ăn chay có thể ngăn ngừa khoảng 1.5 tấn khí CO2 không cho bốc lên khí quyển nhiều hơn một người ăn thịt. Các con thấy không? Chỉ cần ăn chay thôi là đủ cứu được trái đất. Mà ai trong chúng ta lại không có kinh nghiệm rằng&lt;strong&gt; ăn chay cũng rất ngon&lt;/strong&gt;. Chỉ có những người chỉ quen ăn thịt mới không thấy được sự thực ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; ...&lt;strong&gt;Để cứu đất Mẹ và muôn loài, sự thực tập của chúng ta hiện nay là giúp cho mọi người ý thức về hiểm họa trái đất hâm nóng&lt;/strong&gt;. &lt;strong&gt;Ta biết nếu không có một sự bừng tỉnh tập thể thì trái đất và mọi loài không có cơ hội được giải cứu và cách sống hàng ngày của chúng ta phải chứng minh rằng chúng ta đã tỉnh thức. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm 2 tháng 10 năm 2007, tại trường Đại Học San Diego (USD), Thầy có nói về đề tài lo lắng, sợ hãi và tuyệt vọng liên hệ tới hiểm họa trái đất bị hâm nóng. Số người vì lo sợ và tuyệt vọng mà sinh bệnh càng ngày càng nhiều. Họ thấy &lt;strong&gt;nếu con người cứ tiếp tục sống trong tham vọng, hận thù và mê ngủ như hiện nay thì trái đất và muôn loài không thể nào có được một cơ hội thoát khỏi hiểm nguy. Và sẽ có những người trong chúng ta chết vì tâm bệnh trước khi những hiểm họa kia đi tới. &lt;/strong&gt;Trong buổi giảng, Thầy đã đưa ra phương&lt;/span&gt;                                                                                                     pháp thực tập mà đức&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;" &gt; Thế Tôn chỉ dạy: &lt;strong&gt;nhìn nhận và chấp nhận sự thật mà đừng trốn tránh nó.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các con biết là đức Thế Tôn từng dạy ta thực tập nhìn thẳng vào những hạt giống sợ hãi trong ta mà đừng tìm cách che phủ hoặc chạy trốn chúng: Tôi thế nào cũng phải già, phải chết, phải bệnh. Tôi không thể nào tránh được cái già, cái chết, cái bệnh. Những gì tôi trân quý hôm nay, những người tôi trân quý hôm nay một ngày mai tôi sẽ phải buông bỏ khi thân thể này tàn hoại, &lt;strong&gt;tôi không mang theo được gì hết, ngoài thân nghiệp, khẩu nghiệp và ý nghiệp của tôi. Đó là gia tài duy nhất mà tôi có thể mang theo. Thực tập chấp nhận được như thế, mình sẽ có bình an, mình sẽ có khả năng sống lành mạnh và từ bi, không còn gây đau khổ cho mình và cho người khác.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Đức Thế Tôn dạy &lt;strong&gt;vạn pháp vô thường, có sinh thì có diệt&lt;/strong&gt;. &lt;strong&gt;Nền văn minh hiện tại của chúng ta cũng thế. Trong lịch sử của Trái Đất, nhiều nền văn minh đã từng bị tiêu diệt. Nền văn minh hiện tại của chúng ta nếu có bị tiêu diệt thì đó cũng là theo luật vô thường. Nếu loài người cứ tiếp tục sống u mê và với lòng tham vô đáy như hiện nay thì sự tiêu diệt của nền văn minh này không còn xa nữa. Ta phải chấp nhận sự thật ấy, như là chấp nhận cái chết của chính chúng ta. Chấp nhận được rồi ta sẽ không còn bị đối kháng, phẫn nộ, phủ nhận và tuyệt vọng nữa. Ta sẽ có bình an. Có bình an rồi ta mới biết cách sống như thế nào để cho trái đất có một tương lai, ta mới tới được với nhau trong tình huynh đệ và sử dụng được kỹ thuật khoa học hiện đại mà ta đang có để cứu được hành tinh xanh yêu dấu. Còn nếu không thì ta sẽ bị tâm bệnh mà chết trước khi nền văn minh chấm dứt.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ ta, Trái Đất, hành tinh xanh, đã từng bị khốn khổ nhiều lần, đã từng khổ đau vì thấy đàn con dại dột. Chúng ta tàn phá đất Mẹ như một loại vi trùng tàn phá một cơ thể con người, vì đất Mẹ cũng là một cơ thể. Nhưng có những loài vi khuẩn rất thân hữu và có ích cho cơ thể con người. Hàng tỷ con như thế đang có mặt trong ta, nhất là trong hệ thống tiêu hóa; chúng giúp bảo vệ cơ thể và chế tác những sinh tố mà ta cần đến. Loài người có thể là những sinh vật có khả năng bảo vệ cơ thể đất Mẹ như thế, nếu loài người tỉnh thức, biết sống có trách nhiệm và từ bi. Đạo Phật ra đời là để ta học sống có trách nhiệm và từ bi. Ta phải thấy được tính cách tương tức, đồng sinh cộng tử giữa ta với đất Mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt; Nhưng đất Mẹ đã từng được tái sinh nhiều lần. Sau trận hồng thủy do hiện tượng hâm nóng trái đất gây ra, có thể chỉ còn một phần rất nhỏ nhân loại sống sót. Trái đất sẽ cần trên 1 triệu năm để tái sinh và khoác lên một chiếc áo màu xanh lành lặn tươi đẹp khác, và một nền văn minh mới của loài người sẽ được bắt đầu. Nền văn minh ấy là hậu thân của nền văn minh chúng ta. Đối với con người, 1 triệu năm là lâu lắm, nhưng đối với trái đất, đối với thời gian địa chất (geological time), 1 triệu năm không có nghĩa gì; đó chỉ là một thời gian rất ngắn. Tất cả sinh diệt chỉ là bề mặt. Bất sinh bất diệt mới thật là bản chất của vạn pháp. Đây là giáo lý Trung Đạo của Bụt. &lt;/strong&gt;Nhưng thơ đã dài, Thầy không muốn nói thêm về giáo lý này ở đây. Khóa tu sắp bắt đầu. Trong nửa giờ nữa. Thầy sẽ ra hướng dẫn với tăng thân. Thầy chúc các con an lành và thực tập giỏi. Hẹn sẽ viết tiếp cho các con trong thư sau.&lt;/span&gt;                                                                                 &lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); text-align: justify; font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;                   Thương và tin cậy&lt;br /&gt;                    Thầy&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Link đọc toàn bộ thư tại &lt;a href="http://langmai.org/TNH/Dac%20Biet/Thong%20Bach/HTML/thucuathay.html"&gt;đây&lt;/a&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:-1;" &gt;You may say I’m a dreamer&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style="font-style: italic; font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:-1;" &gt; But I’m not the only one &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style="font-style: italic; font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:-1;" &gt;I hope someday you’ll join us &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style="font-style: italic; font-family: Times New Roman,Times,serif;font-size:-1;" &gt;And the world will be as one. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;    &lt;div class="foot"&gt;   &lt;span&gt;Tags: &lt;span style="display: inline;" id="tag-container-2489"&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?tag=health" rel="nofollow tag"&gt;health&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?tag=food" rel="nofollow tag"&gt;food&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?tag=environment" rel="nofollow tag"&gt;environment&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?tag=green-living" rel="nofollow tag"&gt;green-living&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?tag=tip" rel="nofollow tag"&gt;tip&lt;/a&gt; | &lt;/span&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/compose.html?msgid=ZGbUxiNjL_5v" id="edit-tag-2489" class="edit-tags"&gt;Edit Tags&lt;/a&gt;&lt;/span&gt; &lt;form&gt;&lt;input name="tagslist" value="health, food, environment, green-living, tip" id="tag-list-2489" type="hidden"&gt;&lt;/form&gt;     &lt;span&gt;Friday November 2, 2007 - 01:50am (EET) &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/compose.html?msgid=ZGbUxiNjL_5v"&gt;Edit&lt;/a&gt; | &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?d=ZGbUxiNjL_5v&amp;amp;.crumb=voxAachvXlx"&gt;Delete&lt;/a&gt; | &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?p=2489"&gt;Permanent Link&lt;/a&gt; | &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s?p=2489#comments"&gt;0 Comments&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;  &lt;/div&gt; &lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-7740930846412007703?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/7740930846412007703/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2007/11/111-ngay-quoc-te-chay.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/7740930846412007703'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/7740930846412007703'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2007/11/111-ngay-quoc-te-chay.html' title='1.11 ngày quốc tế ăn chay'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-5804930653072892518</id><published>2007-11-02T14:16:00.001-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.308-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='peace'/><title type='text'>Mỗi ngày một phút</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;   &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=2475&amp;amp;id=8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s" id="m2475"&gt;&lt;img src="http://f3.yahoofs.com/blog/43b77dd5z5c108590/54/__sr_/a268.jpg?mgo65KHB9peDhMa0" alt="Mỗi ngày một phút" border="0" height="223" width="333" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=2475&amp;amp;id=8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s" id="m2475"&gt;&lt;img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/nt/ic/ut/bsc/srch12_1.gif" alt="magnify" border="0" height="12" width="12" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;em&gt;Photo by Kinson Chan&lt;br /&gt;     &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Các bạn thân mến, từ hôm nay, trên blast của mình mỗi ngày sẽ phục vụ chương trình phát thanh "One minute peacemaker" cùng những hướng dẫn giúp chúng ta sống với tinh thần tích cực, an lạc và yêu thương.&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;     Người hướng dẫn và thuyết minh cho chương trình là cô Leena  St Michael. Nguồn:  &lt;a href="http://ompeace.com/"&gt;Ompeace.com&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;Chương trình dự kiến sẽ kéo dài suốt tháng 11 này. Chỉ với một phút mỗi ngày để bình lặng và lắng dịu lại, mong rằng các bạn sẽ đón nghe nhé! &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" /&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/25.gif" /&gt;&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;     &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" /&gt;&lt;br /&gt;     &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra mình cũng giới thiệu với các bạn nào quan tâm, nhất là các bậc phụ huynh hay các anh chị nào làm trong ngành giáo dục, một tài liệu về "education for peace", nguồn từ &lt;a href="http://www.pathwaystopeace.org/"&gt;Pathwaystopeace.com&lt;/a&gt;. Các bạn có thể tải về hoặc xem trực tuyến tại đây (thử nghiệm trang chia sẻ tài liệu Scribd mà hôm trước mình nói luôn):&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;     &lt;strong&gt;Essential tools for peaceful living&lt;br /&gt;     &lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;    &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-5804930653072892518?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/5804930653072892518/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2007/11/moi-ngay-mot-phut.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/5804930653072892518'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/5804930653072892518'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2007/11/moi-ngay-mot-phut.html' title='Mỗi ngày một phút'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-8751273936085237986</id><published>2007-11-02T14:16:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.302-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='energy'/><title type='text'>Các báo cáo năng lượng quan trọng trong năm 2007</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;        &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;a style="font-weight: bold;" href="http://www.eia.doe.gov/oiaf/ieo/"&gt;1. International Energy Outlook 2007 (EIA, U.S.)&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;a href="http://www.eia.doe.gov/oiaf/ieo/pdf/0484%282007%29.pdf"&gt;&lt;img src="http://www.eia.doe.gov/oiaf/ieo/images/final-IEO-cover-2007.jpg" alt="International Energy Outlook 2007 Report, click on image to download printer-friendly version.  Need help, contact the National Energy Information Center at 202-586-8800." border="0" height="256" width="198" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;           &lt;span class="report_summary"&gt;&lt;img src="http://www.eia.doe.gov/images/pdf.gif" alt="Adobe Acrobat Logo" border="0" height="16" width="16" /&gt; Click on image to download printer-friendly version&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;a style="font-weight: bold;" href="http://www.energywatchgroup.org/Reports.24+M5d637b1e38d.0.html"&gt;2. Energy Watch Group (Germany)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; &lt;/span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;                               &lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.energywatchgroup.org/fileadmin/global/pdf/EWG_Oilreport_10-2007.pdf" target="_blank"&gt;"Oil Report" from October 2007 (New!)&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.energywatchgroup.org/fileadmin/global/pdf/EWG-Coalreport_10_07_2007.pdf" target="_blank"&gt;"Coal Report“ from March 2007&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.energywatchgroup.org/fileadmin/global/pdf/EWG_Uraniumreport_12-2006.pdf" target="_blank"&gt;"&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.energywatchgroup.org/fileadmin/global/pdf/EWG_Uraniumreport_12-2006.pdf" target="_blank"&gt;Uranium Report“ from December 2006&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;                        &lt;br /&gt;Cái Oil report này mình biết là nhờ một bạn trong mail group trường hồi ở Đức post lên hôm nay:&lt;br /&gt;&lt;h2&gt;&lt;a href="http://groups.yahoo.com/group/ermbtuc/message/7834;_ylc=X3oDMTJxNXBlY3Y4BF9TAzk3MzU5NzE1BGdycElkAzExODI2MDAEZ3Jwc3BJZAMxNzA1MDc5NjA1BG1zZ0lkAzc4MzQEc2VjA2Rtc2cEc2xrA3Ztc2cEc3RpbWUDMTE5MzkyNzczNg--" target="_blank" rel="nofollow" name="3"&gt; &lt;/a&gt;&lt;/h2&gt;  &lt;h4 style="font-style: italic; font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;Thu Nov 1, 2007&lt;/h4&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;h4 style="font-style: italic; text-align: justify;"&gt;Peak Oil 2006?&lt;br /&gt;&lt;/h4&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="ygrp-content"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Hi all,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;if you are interested in energy and world  politics, check &lt;/em&gt;&lt;a style="font-style: italic;" href="http://www.energywatchgroup.org/fileadmin/global/pdf/EWG_Oilreport_10-2007.pdf" target="_blank" rel="nofollow"&gt;http://www.energywatchgroup. org/fileadmin/  global/pdf/ EWG_Oilreport_ 10-2007.pdf&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;I would say it might explain to a  large degree the current frightening direction of world  politics.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;cheers&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Bernhard&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6387007397810116913-8751273936085237986?l=pthuyduong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://pthuyduong.blogspot.com/feeds/8751273936085237986/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2007/11/cac-bao-cao-nang-luong-quan-trong-trong.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/8751273936085237986'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6387007397810116913/posts/default/8751273936085237986'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://pthuyduong.blogspot.com/2007/11/cac-bao-cao-nang-luong-quan-trong-trong.html' title='Các báo cáo năng lượng quan trọng trong năm 2007'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6387007397810116913.post-5298185920992286593</id><published>2007-11-02T14:13:00.000-07:00</published><updated>2009-06-02T01:38:57.315-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='friends'/><title type='text'>Hitone tìm bạn bốn phương</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body last"&gt;    &lt;div class="image-wrapper"&gt;   &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=2465&amp;amp;id=8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s" id="m2465"&gt;&lt;img src="http://f3.yahoofs.com/blog/43b77dd5z5c108590/53/__sr_/3a63.jpg?mgo65KHBkwUJvG0C" alt="Hitone tìm bạn bốn phương" border="0" height="250" width="333" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=2465&amp;amp;id=8VVIFUg1eq_M1U6heequz_9aVS5s" id="m2465"&gt;&lt;img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/nt/ic/ut/bsc/srch12_1.gif" alt="magnify" border="0" height="12" width="12" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;/div&gt;  &lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Giải mã bí ẩn biệt danh Hitone:&lt;br /&gt; &lt;a style="font-weight: bold;" href="http://360.yahoo.com/profile-_aIwMoI5crIMw7jH7.aXVA--?cq=1"&gt;Hitone&lt;/a&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;= Hít Một = Hột Mít, hà hà &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/10.gif" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;strong&gt;Hitone tốt bụng, vui tính và giỏi giang nè.  &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;TK chúc Hitone may mắn và hạnh phúc, luôn vui vẻ nghen Mít ù, ông bạn quý của TK.&lt;/strong&gt; &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/54.gif" /&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/5.gif" /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt; &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/48.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="width: 302px;" class="photoImgDiv"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2146/1805297155_87919b64d4.jpg?v=0" alt="" height="200" width="300" /&gt;     &lt;/div&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;...&lt;br /&gt; hitone79: TK ơi,  quảng cáo vài câu cho Cg đi. Kiếm người yêu cái. &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/9.gif" /&gt;&lt;br /&gt; Oshin: Chùi ui, tình yêu phải đến bình lặng mới hay. Om sòm quảng cáo là hông có hay đ
