Tôi vẫn băn khoăn với sự lựa chọn Naples hay Florence (cũng vì ngành giao thông đình công hôm thứ hai mà chúng tôi đã không thể đi Naples như dự tính nên đành bỏ Naples ngoài kế hoạch, nhưng sao tôi thấy tiếc quá). Chúng tôi chỉ còn một ngày duy nhất hôm nay ở Rome, mai phải trả phòng và lên đường đi Venice rồi. Naples cách Rome khoảng hơn 200 km về phía Nam, còn Florence cách Rome gần 250 km về phía Bắc. Tôi nói với Lisa hay là hôm nay mình đi Naples, mai mình hẵng ghé Florence, vì nó cũng tiện ngay trên đường đi Venice. Như thế vừa tiết kiệm được quãng đường quay ngược lại Rome, mà lại vừa đi được thêm một vùng khác nữa. Nhưng Lisa không nghe, cô sợ rằng đi như thế sẽ rất mệt. Tôi đành chiều lòng nàng. À, Lisa để ý rằng một số danh từ tiếng Ý thường có đuôi là “o”. Cô đùa, bây giờ tụi mình ở Ý nên cũng phải gọi nhau là Lisaio và Daisio. :D
Sáng hôm đó tôi lại gặp bác người Ý (lần thứ ba!) trên con đường quen thuộc ra nhà ga. :D Bác rất vui khi thấy tôi. Tôi hỏi thăm bác một chút về những nơi sắp đến rồi chào tạm biệt bác, ngày mai tôi sẽ rời khỏi thành Rome rồi, chắc là sẽ không có dịp gặp lại bác trên con đường này nữa.
Tuscany, Tuscany! Tôi yêu mến vùng đất này qua các bức tranh vẽ những cây bách (cypress) cao nhọn nằm trên ngọn đồi, giữa những cánh đồng đỏ rực màu anh túc hay vàng hoa hướng dương trải dài, một hình ảnh rất đặc trưng của vùng Tuscany. Hơn nữa, không chỉ vậy, Florence (tiếng Ý là Firenze), thủ phủ của Tuscany, còn là một thành phố giàu lịch sử và văn hóa, trung tâm nghệ thuật của văn minh phương Tây trong suốt thời kỳ Phục Hưng. Florence từng là nơi sinh sống của các nghệ sĩ lớn như Leonardo da Vinci, Michelangelo, Raphael…
Tôi ngưỡng mộ những công trình kiến trúc, nhất là các nhà thờ ở đây, cũng giống như Rome hay Vatican, bên trong nhà thờ luôn có những bức tranh và những bức tượng tuyệt tác. Nhưng hơi tiếc là chúng tôi chỉ có thể đi dạo quanh quẩn khu trung tâm, không có điều kiện ra ngoại ô để được nhìn thấy vẻ đẹp thiên nhiên của Tuscany, với những ngọn đồi và cánh đồng xanh vàng thơ mộng.
Tôi chụp được một tấm ảnh ưng ý từ trên cầu Vecchio nhìn ra dòng sông uốn khúc hòa với nền trời xanh và hai dãy nhà ven bờ. Cầu Vecchio (Ponte Vecchio) bắc ngang sông Arno được xây dựng vào thế kỷ thứ 14, và từ thế kỷ thứ 16 đến nay, trên chiếc cầu này tấp nập những cửa hàng vàng bạc, nữ trang lóng lánh.
Thành phố nhỏ xinh, vừa cổ kính vừa hiện đại, khu trung tâm nhộn nhịp các quầy hàng cho chị em nào thích shopping tha hồ mua sắm. Tôi thì thuộc dạng giang hồ chân đất rồi, mà cũng chẳng có tiền, nên chỉ lướt lướt ngắm thôi. :P Mấy ngày liền lang thang dưới cái nắng chói chang mùa hè ở Ý, tôi đã biến thành một thanh sôcôla đen cháy (chắc khoảng 80% cacao, hihi). ;)
Rời Florence, chúng tôi đi tàu chừng hơn 70 km về phía Tây, khoảng một tiếng đồng hồ là đến Pisa, thị trấn nhỏ có tháp chuông nghiêng nổi tiếng. Khi chúng tôi đến đó đã thấy có rất đông khách du lịch.
Tối hôm đó khi trở lại Roma Termini, tôi nói với Lisa rằng mai tôi sẽ đi Naples, tôi muốn đi Sorrento và Pompeii. Tôi cũng không hiểu tại sao nỗi nhớ về một nơi chưa từng đặt chân lại có thể thôi thúc mình đến vậy? Sao tôi muốn thấy biển xanh, và bản nhạc “Back to Sorrento” cứ ám ảnh vương vấn. Tôi biết mình sẽ hối tiếc nếu không đi, biết bao giờ tôi mới có dịp trở lại đất nước xinh đẹp này. Lisa nói nếu vậy thì mai tôi cứ đi một mình, còn bạn sẽ đến Venice trước. Và chúng tôi hẹn gặp nhau 9h sáng ngày thứ năm 10.07.2008 tại trước nhà ga chính của Venice.
Hơn 10 giờ khuya tôi mới về đến nhà. Phòng trọ có thêm hai người mới đến. Một chú người Tây Ban Nha, chú kể đầy tự hào về thành phố Pamplona quê hương mình, đó là địa danh nhà văn Hemingway từng sống và đưa vào những trang viết của ông. Chú còn kể thêm mấy người khác mà tôi không biết nên không nhớ. Thú thật là tôi dở tệ, còn chưa đọc “Ông già và biển cả” và tất nhiên là nhiều tác phẩm văn học lớn khác nữa, huhu. Người thứ hai là một cô gái Ý đến từ Milan, thành phố của thời trang. ;) Cô mới 23 tuổi mà rất năng động, tự tin và chững chạc, nói tiếng Anh khá chuẩn. Cô học về quản lý chiến lược trong kinh doanh, đi Rome dự hội thảo. Cô bảo muốn tìm một chỗ rẻ và vui (cheap and fun) nên chọn ở đây một ngày, sáng mai cô sẽ chuyển sang khách sạn chỗ hội thảo, có công ty trả tiền cho rồi. Cô vừa đi tàu đến sau một quãng đường dài nên ngủ sớm. Mình ngồi nói chuyện chút xíu với chị Akiko. Ah, vui cái là, chị chỉ cho mình xem chiếc áo thun đang mặc. Ngạc nhiên chưa! Đó là một chiếc áo thun trắng có chữ Việt Nam và thêu len màu xanh cảnh thôn quê Việt Nam!
Sáng hôm đó tôi lại gặp bác người Ý (lần thứ ba!) trên con đường quen thuộc ra nhà ga. :D Bác rất vui khi thấy tôi. Tôi hỏi thăm bác một chút về những nơi sắp đến rồi chào tạm biệt bác, ngày mai tôi sẽ rời khỏi thành Rome rồi, chắc là sẽ không có dịp gặp lại bác trên con đường này nữa.
Tuscany, Tuscany! Tôi yêu mến vùng đất này qua các bức tranh vẽ những cây bách (cypress) cao nhọn nằm trên ngọn đồi, giữa những cánh đồng đỏ rực màu anh túc hay vàng hoa hướng dương trải dài, một hình ảnh rất đặc trưng của vùng Tuscany. Hơn nữa, không chỉ vậy, Florence (tiếng Ý là Firenze), thủ phủ của Tuscany, còn là một thành phố giàu lịch sử và văn hóa, trung tâm nghệ thuật của văn minh phương Tây trong suốt thời kỳ Phục Hưng. Florence từng là nơi sinh sống của các nghệ sĩ lớn như Leonardo da Vinci, Michelangelo, Raphael…
Tôi ngưỡng mộ những công trình kiến trúc, nhất là các nhà thờ ở đây, cũng giống như Rome hay Vatican, bên trong nhà thờ luôn có những bức tranh và những bức tượng tuyệt tác. Nhưng hơi tiếc là chúng tôi chỉ có thể đi dạo quanh quẩn khu trung tâm, không có điều kiện ra ngoại ô để được nhìn thấy vẻ đẹp thiên nhiên của Tuscany, với những ngọn đồi và cánh đồng xanh vàng thơ mộng.
Tôi chụp được một tấm ảnh ưng ý từ trên cầu Vecchio nhìn ra dòng sông uốn khúc hòa với nền trời xanh và hai dãy nhà ven bờ. Cầu Vecchio (Ponte Vecchio) bắc ngang sông Arno được xây dựng vào thế kỷ thứ 14, và từ thế kỷ thứ 16 đến nay, trên chiếc cầu này tấp nập những cửa hàng vàng bạc, nữ trang lóng lánh.
Thành phố nhỏ xinh, vừa cổ kính vừa hiện đại, khu trung tâm nhộn nhịp các quầy hàng cho chị em nào thích shopping tha hồ mua sắm. Tôi thì thuộc dạng giang hồ chân đất rồi, mà cũng chẳng có tiền, nên chỉ lướt lướt ngắm thôi. :P Mấy ngày liền lang thang dưới cái nắng chói chang mùa hè ở Ý, tôi đã biến thành một thanh sôcôla đen cháy (chắc khoảng 80% cacao, hihi). ;)
Rời Florence, chúng tôi đi tàu chừng hơn 70 km về phía Tây, khoảng một tiếng đồng hồ là đến Pisa, thị trấn nhỏ có tháp chuông nghiêng nổi tiếng. Khi chúng tôi đến đó đã thấy có rất đông khách du lịch.
Tối hôm đó khi trở lại Roma Termini, tôi nói với Lisa rằng mai tôi sẽ đi Naples, tôi muốn đi Sorrento và Pompeii. Tôi cũng không hiểu tại sao nỗi nhớ về một nơi chưa từng đặt chân lại có thể thôi thúc mình đến vậy? Sao tôi muốn thấy biển xanh, và bản nhạc “Back to Sorrento” cứ ám ảnh vương vấn. Tôi biết mình sẽ hối tiếc nếu không đi, biết bao giờ tôi mới có dịp trở lại đất nước xinh đẹp này. Lisa nói nếu vậy thì mai tôi cứ đi một mình, còn bạn sẽ đến Venice trước. Và chúng tôi hẹn gặp nhau 9h sáng ngày thứ năm 10.07.2008 tại trước nhà ga chính của Venice.
Hơn 10 giờ khuya tôi mới về đến nhà. Phòng trọ có thêm hai người mới đến. Một chú người Tây Ban Nha, chú kể đầy tự hào về thành phố Pamplona quê hương mình, đó là địa danh nhà văn Hemingway từng sống và đưa vào những trang viết của ông. Chú còn kể thêm mấy người khác mà tôi không biết nên không nhớ. Thú thật là tôi dở tệ, còn chưa đọc “Ông già và biển cả” và tất nhiên là nhiều tác phẩm văn học lớn khác nữa, huhu. Người thứ hai là một cô gái Ý đến từ Milan, thành phố của thời trang. ;) Cô mới 23 tuổi mà rất năng động, tự tin và chững chạc, nói tiếng Anh khá chuẩn. Cô học về quản lý chiến lược trong kinh doanh, đi Rome dự hội thảo. Cô bảo muốn tìm một chỗ rẻ và vui (cheap and fun) nên chọn ở đây một ngày, sáng mai cô sẽ chuyển sang khách sạn chỗ hội thảo, có công ty trả tiền cho rồi. Cô vừa đi tàu đến sau một quãng đường dài nên ngủ sớm. Mình ngồi nói chuyện chút xíu với chị Akiko. Ah, vui cái là, chị chỉ cho mình xem chiếc áo thun đang mặc. Ngạc nhiên chưa! Đó là một chiếc áo thun trắng có chữ Việt Nam và thêu len màu xanh cảnh thôn quê Việt Nam!
0 comments:
Post a Comment